Cuộc đời này, thật sự chỉ sợ, mỗi chị mà thôi.
Dạ Huy Nguyệt cười xấu xa: “Không có gì để nói hết.”
“Ồ?” Hai mắt cô nheo lại một cách nguy hiểm, Dạ Cô Tinh nở nụ cười rạng rỡ.
Sau đó, không còn để ý đến những người đang sững sờ trước lời nói của cô, nhẹ nhàng buông ra một câu: “Tam họp!”
Sau đó, cô kéo Dạ Huy Nguyệt rời khỏi phòng họp.
Từ khi thành lập Studio đến nay, luôn theo phong cách làm việc khá thoải mái không gò bó, thứ nhất, tính cách của Dạ Huy Nguyệt không câu nệ tiểu tiết, trong xương cốt lại có một loại khí chất lười biếng không kiềm chế được, phía trên làm như thế nào, phía dưới sẽ học theo như thế, thứ hai, thời gian thành lập Studio còn ngắn, có nhiều nội quy, quy định vẫn chưa được hoàn thiện.
Nhưng những điều đã nói ở trên, không thể trở thành lý do giải thích cho việc nhân viên rảnh rỗi và bốc đồng, kiểu căng được!
Sau khi Dạ Cô Tinh bước vào văn phòng, việc đầu tiên cô làm là tự rót cho mình một ly nước, sau đó cô mở ra một tập tài liệu trên bàn, trong đó là toàn bộ danh sách phân chia công việc cho nhân viên.
Dùng tốc độ nhanh nhất nhìn lại toàn cục, ngẩng đầu lên, tám phút đã trôi qua.
Dạ Cô Tinh uống một ngụm nước, với một cảm giác ấm áp trôi xuống theo cổ họng, đặt ly nước xuống, cầm tài liệu lên rồi đi thẳng vào phòng họp.
Lúc này, phòng họp giống như một nồi nước sôi, dưới sự bình lặng bề ngoài, là sóng ngầm mãnh liệt.
“Trời ạ! Tôi làm việc ở đây lâu như vậy, đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy Áo Tím! Xem ra tin đồn là thật, đây đúng là Studio cô ấy bỏ vốn ra! Không ngờ, chủ tịch bí ẩn lại là cô ấy! Nữ thần tuyệt vời!”
Bên cạnh truyền tới một tiếng cười chế nhạo: “Mục Tranh, đừng có ngớ ngẩn nữa! Những minh tinh ở đây có ai không dựa vào ‘buôn bán’ chứ? Bám được vào Dạ tổng cũng vậy, chẳng qua là cô ấy gặp may mà thôi!”
Sắc mặt của cô nàng Mục Tranh luôn rất dịu dàng đột nhiên tối sầm lại: “Tiểu Bình, cô có thể tích chút đức không? Áo Tím là nữ thần hoàn mỹ trong lòng tôi, cô không thể sỉ nhục cô ấy như vậy!”
Trần Bình trợn trừng hai mắt, Mục Tranh cũng không yếu thế, trừng mắt nhìn lại, không chớp mắt, cuối cùng cũng là Trần Bình thua cuộc.
Khẽ bĩu môi lẩm bẩm: “Không phải chỉ là một tiểu minh tinh thôi sao…… làm lố cái gì? Đáng giá quý báu như vậy sao?”
Mục Tranh hừ hừ hai tiếng, quay đầu đi chỗ khác, không thèm nhìn cô ta nữa.
Khuỷu tay đột nhiên bị chạm vào, Mục Tranh theo thói quen nở một nụ cười ngọt ngào: “Chị Ngô, sao vậy?”
“Đừng để ý tới người đàn bà điên kia, vừa rồi cô ta thô lỗ với chủ tịch, bây giờ trong lòng không chừng vẫn đang hoảng sợ đấy!”
Ánh mắt của Mục Tranh nhìn sang Trần Bình, nhưng lại thấy cô ta đang cúi đầu, khó chịu xoa xoa hai lòng bàn tay.
“Hừ!” Chị Ngô lạnh lùng hừ một cái, dáng người cao lớn đứng phía Mục Tranh không quên liếc nhìn Trần Bình một cái: “Bình thường ỷ vào người cô làm quản lý nên tác oai tác quái, đẩy hết công việc cho người khác, kết bè kết phái, loại trừ người mới, lần này thì lật thuyền trong mương rồi chứ gì? Đáng đời!”
Mục Tranh mím môi, hơi xấu hổ, không thích chuyện đâm chọt sau lưng người khác nên lảng tránh nói: “Cái đó… vừa rồi em đang làm việc, nên nhìn không rõ…”
Chị Ngô kia ngượng ngùng quay đầu, môi mím chặt khó coi.
Lúc này, tiếng gõ cửa tượng trưng vang lên, bởi vì cánh cửa không đóng.
Mọi người vô thức nhìn về cửa, nhìn thấy một người phụ nữ cao gầy mặc áo đen đi thẳng vào, lúc này, cô đã tháo chiếc kính râm ra, mái tóc dài hơi xoăn tùy ý xõa sau lưng, nhìn không chớp mắt, khóe môi hơi cong cong.
Ánh mắt khẽ nhìn lướt qua mọi người, người ngồi ghế chủ tọa chậm rãi nói: “Người của Studio, ngoài ngôi sao, đạo diễn, đài phát thanh đã ký hợp đồng ra, còn có mười hai nhân viên văn phòng, trong đó có hai người quản lý, năm người tuyên truyền, năm người trợ lý đều đến đông đủ cả rồi chứ?”
“Còn có một người quản lý chưa tới.” Thư ký đứng ở phía sau Dạ Huy Nguyệt cung kính đáp lại.
Hơi nhíu mày, Dạ Cô Tinh nói “Ồ? Người đó đâu rồi?”
Cô thư ký nhìn thẳng về phía Trần Bình: “Chị Trần đâu rồi?”
Ánh mắt thâm thúy của Dạ Cô Tinh nhìn theo, Trần Bình đột nhiên giật mình: “Cô… cô ấy… cô ấy ra ngoài có chút chuyện.”
Cô ngước mắt nhìn đồng hồ treo tường: “Một phút.”
Mười phút cô cho họ chuẩn bị, còn một phút nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)