Lửa giận trong mắt hiện lên, Tần Thiệu Tề nhìn theo phương hướng mà Gloria chỉ, vừa nhìn thấy, thì như bị sét đánh…
Mấy lời bàn tán đó rơi vào tai của Dạ Cô Tinh không thiếu một chữ, nhà họ Tần? Cậu cả Tần? Chẳng lẽ, là anh ta…
Nhìn thấy vẻ mặt sững sờ của Dạ Cô Tinh, Chu Mẫn Mẫn và người quản lí nhìn nhau một cái, vẻ mặt đắc thắng.
Dạ Cô Tinh hơi nhướng mày, dời ánh mắt, xem xét cô gái trước mắt này một cách thật chăm chú tường tận, tuy là còn đeo kính râm, nhưng ánh mắt lạnh lùng tựa lưỡi kiếm sắc bén kia như thể sắp nhìn xuyên thủng người ta.
Chu Mẫn Mẫn hơi nghiêng thân thể, lùi về sau nửa bước, trong mắt ẩn ẩn hiện lên sự sợ hãi.
Trông giống hệt hotgirl mạng, đây chính là lời nhận xét duy nhất của Dạ Cô Tinh về cô gái trước mặt.
Làn da trắng nõn, mặt v-line, mắt to, lông mi dài, thân hình đẹp, nhan sắc ngây thơ trong sáng điển hình, thanh thuần vưu vật. Trên dưới toàn thân không tìm ra được khuyết điểm nào, nhưng, không có khuyết điểm cũng là khuyết điểm lớn nhất.
Giống như một món đồ vậy, khi tìm không ra được bất cứ khuyết điểm gì, vậy thì chỉ có hai loại khả năng, một là hoàn mỹ không khuyết điểm gì, hai là chắp vá.
Dạ Cô Tinh chẳng có phản ứng gì, nhưng một nhóm phụ nữ xung quanh bắt đầu thì thầm.
“Này, nghe nói người chống sau lưng vị ngọc nữ này lai lịch không nhỏ đâu, không ngờ lại là thật!”
“Còn giả được à? Không thấy mới nãy tổng giám đốc Dạ đích thân từ phòng làm việc đi ra để tiếp đón à? “
“Xem ra ngọn núi sau lưng của cô gái này không nhỏ đâu!”
“Cậu cả Tần đó, cô nói có thể nhỏ đến đâu được chứ?”
“Tần? Là nhà họ Tần kia à? Trời ạ! Cô gái này nhìn có vẻ tuổi còn trẻ như vậy, không ngờ còn là một tay ‘câu cá’ tài giỏi.”
“Đương nhiên rồi! Nhìn bộ ngực kia, cái eo kia, cái mông kia, chậc chậc… Là ngọc nữ, hay là… còn cần phải kiểm chứng lại à nha!”
“Tôi nói, người không có mắt, là cô đó.” Nụ cười của Dạ Cô Tinh chưa từng thay đổi, vẫn rất nhẹ nhàng.
Người đó không ngờ là Dạ Cô Tinh dám nói thật, tức đến đầu ngón tay run rẩy: “Cô! Cô có tin tôi xé nát cái miệng thối của cô hay không!”
Dạ Cô Tinh mỉm cười từng bước đến gần, đột nhiên vươn tay ra nắm lấy cằm của cô ta, nhíu mày: “Hoá ra là hàng giả.” Sau đó, giống như đã cầm phải một thứ đồ bẩn thỉu gì đó, đột nhiên thu tay lại, lấy ra khăn tay lau từng ngón từng ngón một một cách thật tỉ mỉ, thật nghiêm túc.
Chu Mẫn Mẫn từ khi debut đến nay, luôn thuận buồm xuôi gió, gần đây còn cặp kè được với một cậu ấm, có bao giờ phải chịu loại ấm ức này, tự nhiên bị ngã một cái thì thôi đi, lại còn bị người ta nắm lấy cằm, cuối cùng còn bị nói toạc ra chuyện phẫu thuật thẩm mỹ!
Như vậy mà còn nhịn được thì còn thứ gì không nhịn được nữa.
“Cô là đồ rẻ rách không có mắt! Cô cho rằng mùa đông mang kính râm, đội mũ lưỡi trai là có thể thành minh tinh được à!” Chu Mẫn Mẫn nhìn lướt qua từ trên xuống dưới, chậc chậc lên tiếng, lắc đầu liên tục “Cô nhìn lại chính mình xem, nhìn cái cách ăn mặc như sơn đen từ đầu tới chân xem, quần áo, giày dép không có một cái nào có logo, riêng chiếc túi LV mới này cũng là hàng nhái đúng không?”
Dạ Cô Tinh che miệng, làm như vô cùng sợ hãi.
Trong mắt Chu Mẫn Mẫn lướt qua một tia đắc ý, chiêu này quả nhiên dùng được, mấy người này bây giờ đều sợ phải ra tòa, còn minh tinh thì không sợ cái này, nói không chừng còn có thể mượn việc này để lăng xê.
“Muốn tố cáo tôi tội phỉ báng hả?” Dạ Cô Tinh nở nụ cười rực rỡ, mấy ngày qua cô còn đang buồn chán lắm đây, vừa hay có thể tiễn một đứa bị bại não đi, làm chút việc giết thời gian, còn có thể làm thành tư liệu giảng dạy về phản diện cho hai đứa nhóc trong bụng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)