“Cô nói cái gì?” Giọng nói của cô ta đột nhiên cao hơn hẳn mấy tông, lập tức thu hút mọi sự chú ý: “Cô có dám nói lại một lần nữa không?”
“Vâng.”
Về đến Bắc Kinh đã được ba ngày, giống như con lạc đà già đã cởi bỏ gánh nặng, Dạ Cô Tinh ngủ đến trời đất xám xịt.
Trong lúc ấy, trừ lúc đi vệ sinh ra, thì ăn cơm, uống nước đều là do An Tuyển Hoàng tự mình phục vụ, loại đãi ngộ đó, khiến thím Vinh nhìn mà mắt chữ A mồm chữ O, bà ta có bao giờ nhìn thấy ông chủ coi trọng một người đến như vậy đâu.
Thế cục ở phía Nam đã dần ổn định, thi đấu đoạt giải quán quân, đột nhiên Dạ Cô Tinh trở nên nhàn rỗi, ngoài việc ngủ ra, cô không thể nghĩ ra còn điều gì quan trọng hơn!
Còn về phần giải cứu Tiểu Tứ, vẫn còn mười ngày nữa cửa nhà tù thử thần số 7 mới mở ra, cô có gấp cũng không gấp được, chuyện cần làm bây giờ là phải chuẩn bị đủ tinh thần, chờ tới thời cơ hành động.
Trở lại nơi quen thuộc, chiếc giường quen thuộc, nằm bên cạnh còn có một người quen thuộc, mọi thứ đều khiến Dạ Cô Tinh cảm thấy an tâm đến kì lạ.
Thời gian tựa như quần áo được sấy khô, mang đến cảm giác ấm áp, tản ra mùi hương thấm vào ruột gan.
Trong ánh nắng ban mai, lông mi dài cong vút của người phụ nữ nhẹ nhàng run lên, như hai chiếc quạt nhỏ màu vàng, một giây sau, đồng tử trong trẻo đột nhiên mở ra, mang theo một tia lăng lệ ác liệt cùng khắc nghiệt lướt qua nhanh chóng, sau đó lập tức trở lại bình tĩnh, nhiễm lên từng tia sắc màu ấm áp, hoa nở tháng ba, xuân sắc nở rộ trong chốc lát.
Ngồi dậy, hơi quay đầu lại, ánh mắt lưu luyến trên gương mặt trầm tĩnh say ngủ của người đàn ông, trong đôi mắt đen như mực của người phụ nữ dần dần lộ ra một vẻ si mê nhàn nhạt.
Tia nắng ban mai chiếu lên gương mặt của người đàn ông, sống mũi cao ánh lên cái bóng nho nhỏ, cho dù đang ngủ say, đôi môi mỏng của anh vẫn theo thói quen mà mím chặt, vẽ nên một đường vòng cung lạnh lùng kiên quyết.
Trước đây nghe người khác nói, đàn ông có môi mỏng thường bạc tình, nhưng dường như không phải là hoàn toàn hợp lí, ít nhất, An Tuyển Hoàng cũng là một ngoại lệ.
Cô không nhịn được mà vươn tay ra, lúc sắp phải đụng trúng sống mũi cao thẳng kia, người đàn ông đã mở mắt ra, một đôi mắt đen như nhỏ mực, sáng như ngọc thạch.
Nghĩ kỹ lại, ban đầu, cô là bởi vì đôi mắt tinh xảo như vậy mê hoặc mà lòng đắm say.
Trước khi Dạ Cô Tinh kịp phản ứng lại, người đàn ông đã nhanh chóng đưa tay ra ôm cô vào lòng, Dạ Cô Tinh chỉ cảm thấy phía sau có một lực kéo, nhất thời không để ý, đã va mạnh vào lồng ngực rắn chắc của người đàn ông.
Cô dụi dụi mũi, ánh mắt đầy ấm ức: “Cứng quá…” Sau đó, cô liên tục đâm chọc, véo mạnh vào lồng ngực rắn chắc của người đàn ông như thể đang trút giận, cuối cùng phát hiện, người phải chịu khổ là chính mình.
An Tuyển Hoàng cứ như một con gấu to bự vậy, híp đôi mắt, không những không có cảm thấy đau, mà còn trông rất thoải mái là đằng khác.
Dạ Cô Tinh phồng má, tức giận mà liếc nhìn người đàn ông, sau đó ngừng phản kháng.
Lấy trứng chọi đá, cô mới không thèm làm chuyện có chẳng có chút phần thắng nào đâu!
Ánh mắt chợt dừng lại, Dạ Cô Tinh tò mò mà nhìn ngực của người đàn ông, hình như phát hiện ra chuyện gì đó rất thú vị, duỗi ra một ngón tay, chọc chọc vào một điểm nào đó, rồi lại chọc chọc.
An Tuyển Hoàng lập tức hít vào một ngụm khí lạnh, toàn thân cứng đờ, tay để ở sau lưng cô cũng vô ý thức mà căng thẳng, hô hấp trầm đục, như đang liều mạng kiềm nén điều gì đó.
Dạ Cô Tinh lập tức biết ngay, khéo léo mà dùng lực thoát khỏi lồng ngực của người đàn ông, trở mình đứng lên, An Tuyển Hoàng làm bộ bắt người lại, Dạ Cô Tinh nhanh chóng xuống giường, bởi vì hành động quá gấp gáp mà mém xíu bị trẹo cả chân.
Thuận tay cầm lấy ipad ở một bên, Dạ Cô Tinh đăng nhập vào Weibo, vừa vào đã bị doạ cho ngây người, tốc độ phát triển của các fan đúng là đáng sợ, cô nhớ lần trước chỉ mới có hơn 20 triệu, vậy mà bây giờ đã một đường tăng vọt lên tận 50 triệu, đủ loại lời nhắn, đủ kiểu quỳ gối tung hô, đều là những người thích Áo Tím, thích bộ phim Bầu trời thành phố.
Đương nhiên, cánh rừng lớn rồi thì chim gì cũng có, người thích cô, có hàng khối người, người bôi đen cô, cũng chả thiếu gì.
Sắc mặt An Tuyển Hoàng căng thẳng, nhanh chóng bay qua đỡ lấy người, lúc này Dạ Cô Tinh mới hậu tri hậu giác, đưa tay vuốt ngực: “Nguy hiểm quá… “
“Em ngồi đàng hoàng cho anh!” Cơn tức giận của người đàn ông đột nhiên bộc phát làm Dạ Cô Tinh giật mình, chỉ có thể để mặc người đàn ông sắp xếp cho ngồi lên giường.
Lè lưỡi, trông bộ dáng dí dỏm đó, nào có một chút sự tự giác của người đã làm mẹ, An Tuyển Hoàng ai oán mà liếc nhìn cô một cái, cuối cùng đành phải thở dài, ngồi xổm xuống, nâng đôi chân trắng nõn non mịn của cô đặt vào trong lòng.
An Tuyển Hoàng lại cong môi cười cười, lúc này sự gian tà quẩn quanh, loại hành động này, loại biểu cảm này, trước khi gặp Dạ Cô Tinh là tuyệt đối không thể nào xuất hiện trên gương mặt của người đàn ông này.
Nuốt một ngụm nước bọt, Dạ Cô Tinh mạnh mẽ rút chân lại: “Em, em phải đi xem Huy Nguyệt…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)