Chu Mẫn Mẫn sững sờ.
Tần Thiệu Tề dường như vô cùng sợ hãi, thoạt nhìn thì phát hiện ra có ba phần đáng ngờ, lúc này mọi nghi ngờ đều đã biến mất – thật sự là cô sao!
Dù chỉ gặp qua Dạ Cô Tinh một lần trong bữa tiệc của nhà họ Kỷ, nhưng cũng đủ để anh ta nhớ mãi không thể nào quên được!
Cô gái này cho dù đi bên cạnh người đàn ông như An Tuyển Hoàng, cô cũng sẽ không bị che khuất bởi khí chất mạnh mẽ của người đàn ông đó, cô giống như có thể phát sáng mờ nhạt, khi mọi ánh mắt đều đổ dồn vào An Tuyển Hoàng, sự hiện diện của cô lại có thể thu hút ánh nhìn của mọi người!
Nhà họ Kỷ đặc biệt mở một bữa tiệc không khác gì hồng môn yến cho cô, nhà họ Giang và nhà họ Tần cũng đến để thăm dò thực hư, nhưng cô lại có thể dễ dàng, nhẹ nhàng giẫm lên Giang Vũ Ngưng và Tần Tư Thần, tạo dựng uy tín, ngay cả bà Kỷ cũng coi như đụng phải một chiếc đinh mềm.
Dạ Cô Tinh có thể nói là, chỉ một trận chiến đã nổi danh!
Ngay khi sóng gió ngập trời, muốn thăm dò người phụ nữ này thì cô lại biến mất như bốc hơi, không thấy bóng dáng.
Những tấm thiệp mời và những lời nhắn mà các bà chủ của từng gia đình gửi đi, đều như hòn đá chìm dưới đáy biển, không có hồi âm.
Tần Thiệu Tề không ngờ hôm nay lại gặp được cô ở đây!
“Cô Dạ, đã lâu không gặp.” Điều chỉnh xong tâm tư phức tạp, Tần Thiệu Tề gật đầu chào hỏi.
“Thiệu Tề, người này…” Chu Mẫn Mẫn đang nắm tay áo của người đàn ông, đầy kinh ngạc.
Tần Thiệu Tề đột nhiên mặt tối sầm lại, đẩy người phụ nữ trong vòng tay anh ra: “Rốt cuộc sao lại như vậy?” Ánh mắt của lạnh nhạt bắn về phía Gloria đang đứng một bên ngơ ngác.
Nếu anh ta nhớ không lầm thì vừa rồi, chính là bà gà này chỉ vào Dạ Cô Tinh mà kiện cáo!
Gloria thấy tình hình không ổn, bà ta không ngờ người phụ nữ mặc nguyên cây đen sì này lại quen biết cậu Tần, có vẻ như còn khá thân, bà ta cũng đã nhìn thấy động tác cậu Tần đẩy Chu Mẫn Mẫn ra, trong lòng khẽ lộp bộp, xem ra lần này đá vào tấm sắt rồi!
Bà ta vội vàng nở nụ cười: “Hiểu lầm, tất cả chỉ là hiểu lầm thôi! Mẫn Mẫn đi không cẩn thận nên bị ngã, vừa hay cô đây từ cửa bước vào, cho nên hai người có chút hiểu lầm…”
Dạ Cô Tinh nở một cười khó dò, cái bản lĩnh trợn mắt nói dối, đổi trắng thay đen này đúng là thượng thừa, hẳn là đã được dày công tôi luyện, đạt tới đỉnh cao luôn rồi!
Chu Mẫn Mẫn rất ấm ức, lúc nãy bị ngã đã xấu hổ lắm rồi, bây giờ Tần Thiệu Tề ở đây, tưởng có thể trút giận, nhưng không ngờ người phụ nữ đó lại quen biết với Tần Thiệu Tề!
Mối quan hệ giữa một người đàn ông và một người phụ nữ, hãy tưởng tượng xem mối quan hệ đó là gì! Đồ khốn này lại dám quyến rũ người đàn ông của mình, đúng là không biết tự lượng sức mình, Chu Mẫn Mẫn nghĩ!
Hai giọt nước mắt lăn dài trên má, Chu Mẫn Mẫn cắn môi dưới: “Thiệu Tề, sự thật hoàn toàn không phải như vậy…”
Gloria nghe vậy thì biến sắc, trừng mắt nhìn Chu Mẫn Mẫn, trong chớp mắt đã thấy sắc mặt của Tần Thiệu Tề tối sầm lại.
“Ồ? Vậy cô nói xem, rốt cuộc sự thật là như thế nào vậy?” Dạ Cô Tinh nghiêm nghị nói, đồng thời chặn lại tiếng quát lớn mà Tần Thiệu Tề và Gloria đang định quát ra.
Vẻ mặt của Tần Thiếu Kỳ thay đổi không ngừng, còn Gloria thì nhanh chóng nháy mắt với Chu Mẫn Mẫn, cả khuôn mặt như bị co giật, trong lòng bàn tay đã toát ra mồ hôi lạnh.
Chu Mẫn Mẫn đang nghĩ cách để trừng trị “hồ ly tinh”, làm sao có thể chú ý đến ám chỉ của người khác, nước mắt mũi tèm lem, khóc như mưa, vô cùng đau khổ nói.
“Vừa rồi, em và Dạ Tổng đang thảo luận về bộ phim mới, đang chuẩn bị đẩy cửa rời đi, không ngờ người phụ nữ này vô cớ đụng phải em…… làm em ngã xuống sàn nhà. Vốn dĩ, đây không phải là việc gì lớn, xin lỗi là có thể cho qua, nhưng thay vì xin lỗi, cô ta lại còn nói những lời xúc phạm em. Đúng vậy, em chỉ là một tiểu minh tinh lăn lộn trong làng giải trí, làm sao có chuyện không phải chịu ấm ức chứ? Nhưng em cũng có tư cách, đúng là có tôn nghiêm, làm sao có thể bị người ta sỉ nhục như vậy?”
“Làm nhục em thì cũng thôi đi, nhưng cô gái này, ngàn vạn lần không nên, không nên kéo cả anh vào, Thiệu Tề! Anh là bạn trai của em, em không thể dung túng người khác nói xấu về anh!”
Cắn chặt môi dưới, Chu Mẫn Mẫn hít sâu một hơi, như thể triệu tập dũng khí lớn nhất của đời mình, từng chữ từng chữ một nói: “Cho nên, em, sẽ, không, xin, lỗi!”
Bộp bộp bộp ——
Ba tiếng vỗ tay vang lên, Dạ Cô Tinh cười nhạt: “Cô Chu diễn xuất rất hay, nhưng diễn hơi lố, cô đi ra tôi đi vào, nếu tôi đẩy cô, cô sẽ ngã về phía sau thay vì ngã xấp về phía trước, đó không phải lỗi của tôi, tại sao lại bắt tôi xin lỗi? Còn việc xúc phạm anh Tần, xúc phạm thế nào cơ? Tôi cũng chỉ muốn biết nhân vật nổi tiếng khiến tôi không thể dây vào nổi ấy là ai thôi mà.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)