Sinh mệnh rung động lòng người, lại sắp mở ra một trang mới!
Đường Nghiêu, Vu Sâm, Đàm Hào, Sầm Liệt, bốn người phụ trách nhiệm vụ khác nhau, Dạ Thất cũng từ Thành phố A đến, bắt tay dung hợp với thế lực của các lão đại trước đó.
Dạ Cô Tinh lại tập hợp vài người để lập kế hoạch quan trọng cho hướng phát triển của tổ chức sau này.
Làm xong mọi thứ, cô có thể yên tâm quay về, duỗi thẳng đuôi ngựa chạy về trường đua, nháy mắt đã quay trở về thành một sinh viên bình thường, một người đội trưởng có năng lực.
Mặt của Minh Chiêu và Minh Triệt biến sắc, chỉ có Nguyệt Vô Tình một mực hiểu rõ, dáng vẻ ung dung.
Lời của An Tuyển Hoàng, không thể không nghe! Minh Diệp là một trong năm tiền tướng bên cạnh An Tuyển Hoàng, có thể xem là trợ thủ đắc lực của An Tuyển Hoàng, hiện giờ một câu đã đưa người cho Dạ Cô Tinh.
Minh Chiêu và Minh Triệt cho rằng Dạ Cô Tinh sẽ từ chối, chỉ là không ngờ, Dạ Cô Tinh cũng gật đầu đồng ý, thái độ cư xử hoàn toàn khác so với Tư Kình Dận lúc trước.
Không phải Dạ Cô Tinh có thành kiến với Tư Kình Dận, mà nếu thật sự có thành kiến, thì đã buông tay ngay thời điểm anh ta đỡ phát đạn mà Anh Tử Lạc bắn cô rồi. Mục đích An Tuyển Hoàng để Sầm Liệt lại cho cô, Minh Chiêu bọn họ có lẽ không hiểu, nhưng Dạ Cô Tinh lại hiểu.
Chuyện này tương đương với việc danh chính ngôn thuận đưa Vĩnh An hội đến tay Dạ Cô Tinh, như thế thì chỉ có đứa ngốc mới từ chối.
Xuất giá tòng phu, ăn mặc đều đã có chồng chăm, phụ nữ mà, cũng không nên quá cố chấp, thỉnh thoảng cũng nên dựa dẫm vào đàn ông, làm vậy không phải là không có chí khí, mà ngược lại, cái này gọi là tuy hai mà một, gắn bó thân thiết với nhau, nếu phân chia quá rạch ròi thì không tránh khỏi rạn nứt tình cảm. Tự tôn của đàn ông đôi khi cũng cần sự nhân nhượng của phụ nữ, Dạ Cô Tinh tất nhiên vui mừng với kết quả này.
Nếu An Tuyển Hoàng không nói, cô cũng sẽ chủ động nói đòi Vĩnh An hội, cho thì cô vui, nếu không cho thì cô đoạt thôi.
Lúc yêu đương, liếc mắt đưa tình là chuyện bình thường, không phải nói đánh là hôn, mắng là yêu, yêu không đủ thì dùng chân đạp sao?
Khụ khụ,…. nhà người khác yêu đương, muốn liếc mắt đưa tình thì cũng đóng cửa lại, một người đánh, hai người đánh, cả đoàn đánh thì cũng là chuyện của nhà người ta, nhưng rõ ràng hai người trước mắt này, không cùng một đẳng cấp với người thường, nếu mà đánh hay mắng, khả năng sẽ rúng động một phương, máu chảy thành sông.
Tiễn An Tuyển Hoàng đi, Dạ Cô Tinh có thể dốc sức tập trung vào giai đoạn chạyy nước rút của trận thi đấu.
An Tuyển Hoàng nói, ba ngày sau, đợi cô kết thúc cuộc thi, anh sẽ trở về thành phố Z, sau đó đón cô về Bắc Kinh nghỉ ngơi.
Ngày đầu tiên, Dạ Cô Tinh và các thành viên trong nhóm ở trong phòng nghiên cứu, đóng cửa không tiếp khách, vùi đầu nghiên cứu thảo luận, trừ lúc ăn cơm trưa, bọn họ chẳng rời nửa bước.
Cuộc thi đã đến thời điểm căng thẳng nhất, cả hai vòng trước, Đại học Bắc Kinh thắng Đại học Thanh Hoa với điểm số sát nút, tuy là đội dành được lợi thế, nhưng số điểm của hai trường cách nhau không nhiều, trận này đội của Dạ Cô Tinh cũng không dành được ưu thế thắng lợi tuyệt đối, vì vậy, trận thi đấu tiếp theo càng quan trọng.
Hình thức thi của trận chung kết đã được nói rõ, chính là thi biện hộ, dựa theo báo cáo về hạng mục thí nghiệm được trình bày ở vòng thi bán kết của các đội tuyển tham gia, chọn lựa ra một thành viên, tham gia vào cuộc thi biện hộ, chủ đề chính là tìm hiểu sâu khảo sát thực tế về chiều sâu và ý nghĩa một phần nhỏ của bài báo cáo.
Giám khảo sẽ căn cứ vào khả ănng biện hộ của thành viên các đội mà cho điểm, tiếp đó sẽ cộng thêm thành tích ở vòng một và vòng hai, cuối cùng sẽ quyết định đội dành được giải thưởng vàng, bạc, đồng.
Với tình hình điểm số hiện tại của Đại học Bắc Kinh, thì chỉ cần cạnh tranh với Đại học Thanh Hoa, vì điểm số của các trường khác trong hai trận đấu trước đã bị trường bọn họ bỏ xa cả một quãng đường dài, muốn chuyển bại thành thắng, căn bản là chuyện không thể!
Cuộc đua tranh cúp vô địch, chỉ còn Đại học Bắc Kinh và Đại học Thanh Hoa mà thôi!
Tất cả mọi người đều ý thức được tình thế gây cấn, đều cảm nhận được bầu không khí gương súng sẵn sàng, các thành viên trong đội đều bận rộn tới tấp, ra ngoài ăn bữa cơm thôi cũng ra ra vào vào vội vàng, đi đứng thì như gắn phong hỏa luân của Na Tra.
Với hệ thống tổ chức và hướng dẫn có tư duy theo trật tự rành mạch cụ thể của Dạ Cô Tinh, thì buổi thảo luận đầu tiên diễn ra rất suôn sẻ, mọi người đều có một hệ thống kiến thức cơ bản giống nhau.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)