Dạ Cô Tinh vẫn chưa biết rằng đây sẽ là bước đột phá mà tính lịch sử nhất để Dạ Xã tiến vào giới hắc đạo của thế giới!
“Anh Cố đẹp trai, lần này chúng ta có thể đạt được thành tích tốt như vậy, đều là nhờ vào tài lãnh đạo tuyệt vời của anh. Dù có nói thế nào đi nữa thì anh cũng phải uống cạn hết ly rượu này nha!”
“……”
“Anh Cố? Anh Cố?”
Bả vai bị người ta đẩy một cái, Cố Doãn Bái đột nhiên hoàn hồn, lông mày cau lại có chút bực bội, liếc mắt, nói: “Làm cái gì vậy?” Giọng điệu có phần hung hăng.
Người đó cười gượng gạo, nhưng vẫn kiên trì đưa ly rượu đến trước mặt Cố Doãn Bái, rồi lặp lại lời vừa nói lúc nãy một lần nữa.
Cố Doãn Bái đưa tay nhận lấy, ngẩng đầu uống cạn một hơi, đột nhiên một tràng vỗ tay tán thưởng vang lên.
“Anh Cố tửu lượng thật tốt!”
“Đội trưởng hào sảng quá đi!”
“Cậu hai Cố của chúng ta quá đỉnh!”
“……”
“Thành tích tốt ư? Xếp thứ hai, mà tốt cái con mẹ gì chứ?”
Sắc mặt của mọi người cứng đơ, rồi cũng lập tức cười cười tỏ vẻ hùa theo—–
“Đúng vậy! Đúng vậy! Vốn dĩ thực lực của Đại học Thanh Hoa mạnh hơn Đại học Bắc Kinh nhiều. Trước đây, lần nào trường Đại học Thanh Hoa danh tiếng lừng lẫy không dẫn đầu về khoa học kỹ thuật đâu chứ? Toàn là áp đảo Đại học Bắc Kinh không à! Ai mà biết được lần này Đại học Bắc Kinh sao lại may mắn thế cơ chứ.
“Chẳng qua Đại học Bắc Kinh chỉ thắng với số điểm sít sao. Vào chung kết, chúng ta vẫn còn cơ hội lớn để lật ngược tình thế.”
“Nhưng vòng sơ loại và bán kết đều bị Đại học Bắc Kinh thắng hết, chỉ cần nghĩ đến điều đó thôi đã thấy khó chịu rồi!”
“Đều tại cái con béđội trưởng bên Đại học Bắc Kinh cả! Do vòng loại nó đạt thành tích tốt nhất nên được cộng thêm 10 điểm, từ đó mới kéo tổng điểm của Đại học Bắc Kinh lên, nhờ vậy mới vượt qua Đại học Thanh Hoa mình ý chứ!”
“Này, tôinghe nói con nhỏ đó vẫn còn là sinh viên hệ đại học á?”
“Haha… Tôi thấy nó còn là một đại mỹ nhân nữa đấy!”
“Ồ! Người ta mỗi lần đến đều đội mũ che gần hết mặt, mắt của cậu có thể nhìn thấu được sao?”
“Dù sao, tôi vẫn cảm thấy cô bé đó là nữ thần cực phẩm đó!”
“Thế thì… anh em mình đi tìm con bé đó trêu ghẹo đi?”
“Được thôi! Đi thì đi, ai sợ ai chứ!”
Trong chốc lát, bầu không khí ngột ngạt vừa mới ngưng trệ giờ lại bắt đầu sôi nổi trở lại. Mỗi người một câu, cùng hùa vào nói xấu Đại học Bắc Kinh, xem điều đó là niềm vui.
Sự bực bội trong lòng Cố Doãn Bái không hề giảm bớt, ngược lại còn tăng lên. Nhất là khi nghe thấy mấy đứa bạn chế nhạo Dạ Cô Tinh, ngay lúc này đây anh ta chỉ muốn ném ly rượu rồi bỏ đi.
Mà trên thực tế, anh ta quả thực đã làm như vậy rồi.
“Bữa này tôi mời, mọi người ăn uống ngon miệng, tôi về trước đây.”
Nóixong, mặc kệ mọi người có níu kéo ra sao, anh ta vẫn nhất quyết cầm áo khoác rời khỏi, nhanh chóng vẫy một chiếc taxi, rồi leo lên xe.
“Thật phiền phức, mau chở tôi đến tiệm cà phê Bỉ ngay.”
Khi đến nơi, quán cà phê đã không một bóng người. Họ đang chuẩn bị đóng cửa. Cố Doãn Bái phải thừa nhận rằng anh ta thực sự hoảng sợ.
“Thưa anh, quán của chúng tôi đã đóng…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)