“Nói anh ta gian xảo, ra tay độc ác, hơn nữa còn bạc bẽo vô tình! Thế lực Dạ Xã ở Giang Tây chính là dùng cách tàn sát đẫm máu, giẫm lên xương trắng, anh ta là một người rất lạnh lùng, quá vô tĩnh, cũng rất tàn nhẫn, tớ khuyên cậu đừng tự dẫm vào cũng nước đục này nữa, kẻo sau này lại phải hối hận….”
Mọi người trở lại khách sạn, ai về phòng nấy, Dạ Cô Tinh không quên căn dặn: “Hai ngày này mọi người tranh thủ nhé, không hạn chế tự do đi lại, đến phòng thí nghiệm cũng được hay ở lại phòng cũng được, hai ngày sau tôi hi vọng có thể thấy kết quả của mọi người!”
Mọi người gật đầu đồng ý, rồi sau đó đều tự trở về phòng.
“Đội trưởng…” động tác mở cửa của Dạ Cô Tinh bị dừng lại, nhíu mày quay lại, hoá ra là Kiều Diệp.
Nhớ đến lời nói say đêm đó trước cửa của cậu ta, Dạ Cô Tinh có chút ngại ngùng, cô vậy là bị người này mượn rượu tỏ tình?
“Có chuyện gì vậy?” Cô gái cười nhẹ, cố gắng tỏ ra không có gì khác thường.
“À… tôi… hôm đó mọi người cùng nhau đi bar, sau đó tôi uống rượu, có lẽ… đầu óc có chút không tỉnh táo…”
“À, hôm đó tôi không được khỏe, nên tôi về khách sạn ngủ sớm, sau đó xảy ra chuyện gì hả?” Kỹ năng diễn xuất tuyệt mời, hoàn mỹ tuyệt đối!
Nếu không thì sao lại có câu, đời đã cho mình vai thì tội gì không diễn?
Nghe Dạ Cô Tinh nói như thế, Kiều Diệp cũng hơi trầm tĩnh lại, có chút thở phào nhẹ nhõm, cười phất phất tay: “Không có gì.” Nói xong lập tức đổi chủ đề: “Đội trưởng, chủ đề nghiên cứu lần này chúng ta có thể…”
“Máy bay vừa đáp sáng nay, giờ đang ở sân bay.”
“Vậy cậu hỏi địa chỉ khách sạn để làm gì? Cậu cũng muốn đến à?”
“Cậu hỏi nhiều thế, chỉ cần nói địa chỉ cho tôi, còn tôi muốn làm gì, cũng không tới lượt cậu quản lí.”
Cười nhạt, đôi mắt Dương Vũ Sơ hiện lên vẻ mỉa mai: “Tôi cũng có quyền không nói cho cậu biết.”
“Dương Vũ Sơ, tôi nên cười cái sự ngu ngốc của cậu hay sự ngây thơ của cậu đây? Cậu nghĩ cậu không nói thì tôi không có cách để biết à?” Giọng điệu không vội vàng chút nào, giống như đang nắm chắc thắng lợi.
Ánh mắt căng thẳng: “Trong số những người dự thi, ngoài tôi ra, cậu còn cấu kết với ai khác đúng không?”
Đầu dây bên kia nháy mắt sửng sốt, Triệu Gia Nam khẽ hừ một tiếng “Tôi không biết cậu đang nói gì”. Nói xong liền tắt máy.
Bây giờ Dương Vũ Sơ có vài phần chắc chắn, đội ngũ tổng cộng có mười một người. Ngoài cô ta và Dạ Cô Tinh thì còn chín người, mà chắc chắn có một trong chín người này âm thầm cấu kết với Triệu Gia Nam.
Hôm đó lúc nói chuyện với cô ta ở sân bay, Dương Vũ Sơ đã cảm thấy kỳ lạ, nhưng lúc ấy cũng không để ý nhiều, nhưng khi bình tĩnh và suy nghĩ, cô ta lại phát hiện ta manh mối. ——
Lúc cô ta nói chuyện với Triệu Gia Nam, Dạ Cô Tinh đã mang mọi người đi trước, phản ứng của Triệu Gia Nam rất bình tĩnh, dường như đã sớm biết được, không có một chút ngạc nhiên nào, là ai đã làm?
Sau khi nghĩ xong, từ đáy lòng sinh ra một cảm giác sợ hãi, trong đầu Dương Vũ Sơ không ngừng lặp lại ba chữ —— “Có nội gián!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)