Khẽ thở dài, cô gái nở nụ cười ngọt ngào, tựa như cảm giác cô đơn và buồn bã kia chưa từng xuất hiện trong mắt cô, vẫn ngây thơ và vô tư như trước.
“Minh Hàm, bỏ qua đi, dù cậu có trốn tránh như thế nào, xuất thân và gia tộc của một người là không thể thay đổi”. Dừng lại, khoé môi cô gái khẽ cong lên: “Đen chính là đen, rốt cuộc cũng không thể nào thành trắng được.”
“Vậy sao?” Bạch Minh Hàm cười, cảm giác đau khổ thoáng chốc dâng trào, nhàn nhạt như hương trà: “Trắng hay đen, có cần phải phân biệt rõ như vậy không?” Giống như câu hỏi lại như thờ dài, âm cuối kéo dài, tạo nên cảm giác thật thê lương.
Nhếch miệng cười, Đường Đường vui vẻ vỗ vai bạn tốt: “Làm gì mà đau lòng như thu buồn vậy? Chúng ta một người học thiết kế, một người học kiến trúc, cũng không phải học văn, phong hoa tuyết nguyệt đều không hợp với chúng ta!”
Bạch Minh Hàm lườm yêu bạn mình một cái: “Uổng cho cậu là cô cả bang Cự Phong, tri thức lễ nghĩa đâu? Đoan trang thục nữ đâu? Toàn là một bộ ngang ngược, thô bạo!”
“Nè nè! Tớ làm sao lại ngang ngược, thô bạo rồi hả. Anh của tớ nói, cái này gọi là hào khí nha!”
“Vâng vâng, là hào khí!” Nhếch môi cười: “Đường cục cưng, chuyện với anh Dạ kia…. cậu thật sự nghiêm túc à?”
Đường Đường gật đầu, đáy mắt cô gái loé lên một tia yêu thích mãnh liệt: “Hiếm khi anh tớ mới khen ngợi người khác, ít nhất là cho đến bây giờ, anh Dạ để lại cho tớ ấn tượng rất tốt.”
“Là ý của anh cậu, hay là của chính cậu?”
“Cậu biết không, anh tớ rất cưng chiều tớ, chuyện tớ không muốn, anh ấy tuyệt đối sẽ không cưỡng ép.” Nói xong, cô gái cầm tay Bạch Minh Hàm, nhún vai, cười gượng “Tình yêu à, tớ thấy cậu đã lo xa quá rồi, giống như mọi người đều là tại hoạ vậy.”
Nhưng Bạch Minh Hàm lại khẽ thở dài, như có như không nói: “Có lẽ vậy….”
Sắc mặt Đường Đường đột nhiên thay đổi, nhìn khắp nơi, nhỏ giọng lo lắng nói: “Minh Hàm, cậu còn nghĩ đến tên khốn Mục Viễn kia hả?! Anh ta… anh ta đối xử với cậu như vậy, cậu vậy mà còn….”
Nghe thấy hai từ “Mục Viễn”, đồng tử Bạch Minh Hàm đột nhiên co lại, nắm chặt tay đến mức móng tay cắm vào lòng bàn tay cũng không có cảm giác gì, cô ấy đang chịu đựng, cố gắng hết sức chống lại nỗi đau đang dâng lên từ tận đáy lòng….
“Minh Hàm, cậu bình tĩnh lại đi! Mục Viễn vốn không yêu cậu, anh ta đã kết hôn rồi!”
“Không yêu sao? Tớ không tin——” Nỗi đau tích tụ từ đáy lòng cô ấy đột nhiên bùng nổ, hét lớn: “Năm đó, nếu không phải ông nội ép bọn tớ rời xa nhau, bây giờ người bên cạnh anh ấy là tớ! Là tớ——”
“Minh Hàm….” Nhìn bóng lưng mảnh mai của cô gái lao ra, ánh mắt Đường Đường lộ ra vẻ bất lực sâu thẳm. Lời yêu thương, thật sự là hại người hại mình, quá khứ nhiều năm như vậy, ai có thể nghĩ rắng có một người khác canh cánh trong lòng, nhớ mãi không quên….
Bạch Minh Hàm chạy một mạch đến hồ phun nước, vì hội nghị thượng đỉnh hắc đạo được tổ chức ở đây, nên sẽ tạm ngừng kinh doanh ba ngày, mở rộng cửa để đón khách quý!
Hiện tại còn ba phút nữa là bắt đầu hội nghị, thủ lĩnh các băng đảng đều lần lượt dẫn người vào cửa, nơi góc khuất hẻo lánh này sẽ không có ai để ý đến, cô ấy có thể tự mình chữa lành vết thương cho bản thân.
Đen là đen, trắng là trắng, mãi mãi không bao giờ có thể so sánh, cũng mãi mãi không thể đi chung đường!
Trước đây khi ông nội nói lời đó, chính là bất hạnh của cô ấy và Mục Viễn
Cô ấy là cô cả của bang phái hắc đạo, mà anh lại sinh ra trong gia đình có học thức, cha mẹ đều là phần tử tri thức cấp cao.
Đột nhiên một giọt nước lóng lánh rơi trên má cô, rồi tan ra, hoà vào không khí mát lạnh. Bạch Minh Hàm ngẩng đầu nhìn bầu trời, nhưng thấy những bông tuyết đang nở rộ, xoay tròn, đung đưa trôi nổi rồi rơi xuống giống như những giá lạnh trên thế giới đã biến thành những bông tuyết trắng tẩy trắng cả nhân gian, tóc đen tóc trắng, tuyết nhuộm thái dương, hoà tan thù hận, che chở nhiều cặp đôi yêu nhau vượt qua.
Cô ấy đang nhớ lại, ngày mà cô ấy và Mục Viễn gặp nhau cũng là ngày tuyết lớn lạnh lẽo như vậy.
Khi đó, cô ấy vẫn là công chúa trong tháp ngà, còn anh là chàng trai ngây ngô trong trường đại học. Khi cô té ngã, anh ấy đã kịp thời vươn tay giúp đỡ, và từ đó một chiếc ô đã làm hai người gắn bó.
Cô ấy ngưỡng mộ sự dịu dàng và thanh lịch của anh ấy, còn anh ấy thích sự yên tĩnh, tốt bụng dịu dàng của cô.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)