Khẽ nhíu mày, cô nghiêm túc hỏi: “Nhà họ An bên đó xảy ra chuyện gì sao?” Nếu không thì ba người Nguyệt Vô Tình sẽ chẳng đến đây.
“Không phải.”
Khẽ nhướng mày: “Lẽ nào lần này có liên quan tới hội nghị thượng đỉnh của hắc đạo?”
An Tuyển Hoàng do dự một chút, khẽ gật đầu: “Xem như là vậy.”
“Xem như? Là có ý gì.”
“Mạng lưới tình báo nhà họ An thu thập được, một trong bốn bang hắc đạo tổ chức hội nghị lần này, có một bang đang nắm giữ viên kim cương nhà họ An đã tìm kiếm nhiều năm nay.”
“Ngọc bích?” Dạ Cô Tinh nhíu mày.
“Wittelsbach- Graff.”
“Cái gì?!” Dạ Cô Tinh suýt lỡ tay làm rơi đồ trang trí pha lê đang cầm: “Không thể nào.”
Đôi mắt đen An Tuyển Hoàng sâu thẳm: “Sao em lại khẳng định như thế?”
Cô gái cong môi mỉm cười: “Dĩ nhiên rồi, trên đời làm sao có viên Wittelsbach- Graff thứ hai được chứ?”
Đáy mắt người đàn ông xẹt qua một tia phấn khích nhàn nhạt khó phát hiện: “Nói vậy, món đồ kia đang trong tay em, đúng không?”
Dạ Cô Tinh gật đầu: “Đúng thế.” Lúc mới sống lại, cô chính là nhờ vào viên kim cương này để gài bẫy giết chết Long Vương, sau đó do cô mới thu phục được Vu Sâm, cuối cùng là đến bang Hải Long.
Lần trước, lúc cô và Đường Nghiêu cá cược, viên kim cương này cũng bị cô lấy ra làm tiền cá cược.
“Món đồ kia đâu?” Giọng điệu bình thản, nhưng không khó nghe ra có chút nóng lòng muốn xem thử.
“Rất quan trọng sao?”
Người đàn ông gật đầu nghiêm túc: “Viên kim cương xanh đó đã được người chủ thứ 20 của nhà họ An giành được vào năm 1930 tại London trong một cuộc đấu giá, với mức giá cao nhất là 12 triệu bảng Anh, sau đó mang về Chiếm Ngao, nơi cất giữ kho báu của nhà họ An, nhưng vô tình bị mất cắp vào hai mươi năm trước!”
“Viên kim cương này có gì đặc biệt à?” Với nguồn tài chính họ An, chẳng qua nó chỉ là viên kim cương bị mất cắp thôi, mười hay tám viên đều có thể bị mất, cần gì phải kinh ngạc như vậy!
Vì vậy theo như suy đoán của Dạ Cô Tinh, có lẽ là có hiệu quả đặc biệt nào đó, hoặc là có ý nghĩa nào đó đặc biệt, mới làm An Tuyển Hoàng có thái độ khác lạ như vậy. Quả nhiên ——-
“Trước đây nhà họ An chuyển nhà đến Chiếm Ngao, ngoài việc chuyển ra ngoài, còn phải đem theo của cải tích lũy từ hàng trăm năm qua, vì vậy một kho vàng khổng lồ đã được xây dựng trên đảo, bốn chiếc chìa khoá và kho vàng thì được giao cho bốn hộ pháp của gia chủ đời tiếp theo, kèm theo còn có mật mã 16 chữ số mà chỉ có gia chủ của nhà họ An mới biết, hơn nữa là truyền từ đời này sang đời khác.”
Năm đó, sau khi gia chủ đời thứ hai mươi của nhà họ An đấu giá được viên kim cương ấy, trên đường trở về Chiếm Ngao, đã bị một nhóm người Mexico tập kích, rơi xuống biển và cũng qua đời trong lần đó. Trước lúc mất, ông ấy đã kịp để lại mật mã trên viên kim cương, và lệnh cho người của ông mang theo viên kim cương nhảy xuống biển để trốn thoát.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)