Dạ Cô Tinh ôm bụng, đầu đổ đầy mồ hôi, túm lấy ống tay áo của Tiêu Mộ Lương, đầu ngón tay trắng bệch: “Hình như, tôi sắp sinh rồi……”
Dạ Cô Tinh chạy tới nơi Hà Thủy Quang nói, nhưng không nhìn thấy Tiêu Mộ Lương, chỉ thấy được một ống súng đen ngòm.
Dạ Cô Tinh chạy tới nơi Hà Thủy Quang nói, nhưng không nhìn thấy Tiêu Mộ Lương, chỉ thấy được một ống súng đen ngòm.
Tay Minh Chiêu đặt trên thắt lưng, trong tình cảnh này, sắc mặt anh ta vẫn không hề thay đổi, chỉ đợi Dạ Cô Tinh ra lệnh, sẽ giơ súng lên bắn.
Hà Thủy Quang đi ra từ đằng sau người đang giơ súng, mặc chiếc áo blouse đang tung bay trong gió, giống như bầu trời trong vắt, mây trôi bồng bềnh.
Dạ Cô Tinh hơi híp mắt: “Ông phản bội tôi?”
Hà Thủy Quang thong dong tùy ý cười, giống như đang thảo luận thời tiết vậy: “Cô Dạ, xin lỗi.” Đột nhiên mắt ông ta lóe lên, giơ tay ra hiệu cho tên sát thủ phía sau, đang định nói, lại bị giọng nói lạnh như nước của Dạ Cô Tinh ngắt lời.
“Bác sĩ Hà muốn giết tôi à?”
“Nếu đã như vậy, Bác sĩ Hà chắc sẽ để tôi chết được rõ ràng chứ?”
“Ha ha ——” Gió thổi khiến tà áo blouse trắng bay bay, Hà Thủy Quang nhìn ngón tay run rẩy đang đặt trên bụng của Dạ Cô Tinh cười nói: “Cô Dạ, tôi rất phục cô, thảo nào cậu Vu lại quỳ dưới chân cô, người con gái như vậy, ai mà lại không thích chứ……”
Dạ Cô Tinh nhíu chặt mày.
“Tôi khuyên cô, không cần phải nghĩ cách kéo dài thời gian, sẽ không ai đến cứu cô đâu!”
Mặt Dạ Cô Tinh tái đi, trong mắt hiện lên ý quật cường, trong chốc lát, nhưng lại đẹp động lòng người, rõ ràng là bách hợp xinh đẹp, nhưng trong giờ phút này lại khiến cho người ta liên tưởng đến hoa hồng đẹp nhưng tà mị: “Thế nên tôi là thịt bò, ông là dao thớt, đã tự tin như vậy, sao lại không dám nói ra sự thật chứ?”
Giọng nói trong sáng, truy hỏi từng câu.
Hà Thủy Quang cười trào phúng, trong mắt đầy vẻ khinh thường, đàn bà đều là thế, rõ ràng sợ đến cả người run rẩy, nhưng lại muốn truy hỏi đến cùng!
Đúng là buồn cười, đúng là ngu xuẩn!
Ông ta lạnh lùng cười: “Hôm nay tôi sẽ làm chuyện tốt, cho cô chết một cách rõ ràng! Chắc chắn sẽ nói tất cả những gì tôi biết!”
Đáy mắt Dạ Cô Tinh xẹt qua một điều gì đó nhưng rất nhanh đã được gấu đi không còn thấy tăm hơi gì: “Tại sao lại phản bội Bang Ám Dạ?”
“Chim khôn chọn cành mà đậu, Vu Sâm ngu dốt không có tài cán gì, đương nhiên phải đổi chủ rồi. Hơn nữa, tôi phản bội Bang Ám Dạ khi nào? Cô chẳng qua chỉ là tình nhân của cậu ta, thậm chí còn không được tính là người trong bang, giết cô hay bóp chết cô, cũng chỉ như con kiến thôi, đương nhiên không được tính là phản bội.”
Thân phận của Dạ Cô Tinh được che giấu rất tốt, ngoại trừ mấy người cấp cao của Bang Ám Dạ đã từng thấy mặt thật của cô, còn những lúc lộ diện khác, cô đều mặc đồ đen, hơn nữa nửa gương mặt đều bị mũ lưỡi trai che đi, còn Hà Thủy Quang chỉ là bác sĩ, chỉ là thành viên cấp thấp trong Bang Ám Dạ, đương nhiên không có cơ hội thấy cô rồi.
Trong nhận thức của Hà Thủy Quang, Dạ Cô Tinh chẳng qua chỉ là một người đàn bà của Vu Sâm mà thôi, một minh tinh nho nhỏ dựa vào Bang Ám Dạ, tính kế để leo lên, đáng giết.
Trước kia, bởi vì có Vu Sâm, ông ta mới cung kính với Dạ Cô Tinh, hiện giờ xem ra, người phụ nữ này đã gây ra họa lớn rồi, lại có người không tiếc tiền mua mạng của cô ta.
Đằng nào cũng chết, liều một vố kiếm một khoản kếch xù vậy.
“Tiêu Mộ Lương đâu?” Ánh mắt Dạ Cô Tinh sắc lạnh, nhưng trong mắt Hà Thủy Quang chỉ là giãy chết thôi!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
