Vương Tuệ hét lên một tiếng, mắt trợn lên, sau đó trong không khí có mùi khai của nước tiểu: “Tôi nói! Tôi nói! Cầu xin cô, tha cho tôi —— tha cho tôi——”
Bác sĩ Vương thấy thế kinh ngạc, vội vàng ra đón: “Đây, đây là làm sao vậy?”
Nhưng nhìn thấy Tiêu Mộ Lương đang đỡ Dạ Cô Tinh, đầu đổ đầy mồ hôi, sắc mặt tái nhợt, hai tay ôm chặt bảo vệ bụng, cắn chặt môi dưới, có hết sức nhịn đau.
“Tôi, chắc sắp sinh rồi……”
Một tia sáng lờ mờ xẹt qua mắt bác sĩ Vương, ngay lập tức bị tâm trạng ngạc nhiên thay vào, ánh mắt lướt qua góc váy ướt sũng của Dạ Cô Tinh, lông mày hơi nhíu lại: “Vỡ nước ối rồi, chắc là sinh non! Mau! Đưa người lên tầng ba!”
Minh Triệt và Anh Tử Lạc nghe được động tĩnh, cũng chạy lại, thấy thế nhất thời lúng ta lúng túng.
Mọi người hợp sức đưa Dạ Cô Tinh lên tầng ba, đẩy của phòng phẫu thuật ra, bác sĩ Vương kiểm tra một lượt, sắc mặt cứng lại.
Anh Tử Lạc vừa thấy chị ta đi ra, vội xông lên trước, nhưng lại đâm vào bác sĩ Vương: “Thế nào rồi? Dì nhỏ không có chuyện đúng không?”
Cú va chạm không hề nhẹ khiến Vương Tuệ đau thở không ra hơi, ngước mắt lên thấy vẻ mặt vội vàng của Anh Tử Lạc, giống như cô ấy không nhận thức được nên mới vô tình đụng phải người khác.
Hít một hơi thật sâu, Vương Tuệ nghiến răng chịu đựng đau đớn một lúc lâu, đụng như vậy không chừng đã đụng trúng một vị trí vừa bí mật vừa yếu ớt, nếu dáng vẻ lo lắng của Anh Tử Lạ không giống như đang diễn. Thì Vương Tuệ thực sự nghi ngờ rằng cô ấy đang cố tình!
Minh Triệt tuy là bác sĩ, còn là bác sĩ nổi tiếng, nhưng dù sao chuyên ngành của anh cũng là nội ngoại khoa, đối với khoa phụ sản anh cũng chỉ biết chút kiến thức sơ sơ mà thôi, gặp phải tình trạng khẩn cấp như vậy, chắc chắn sẽ không tránh khỏi lo lắng: “Bác sĩ Vương, bà nói thật ra đi!”
“Cô chủ như vậy, chắc là bị dọa sợ, dẫn đến sinh non!”
“Hả? Sinh non?” Anh Tử Lạc kinh ngạc hét lên, mắt trợn lên, không dám tin.
Lông mày Minh Triệt khẽ nhúc nhích, trong mắt đầy lo lắng: “Cái này có ảnh hưởng gì với đứa nhỏ không?”
Bác sĩ Vương xua tay: “Yên tâm, đây chỉ là một thủ thuật nhỏ, huống hồ là thai đôi, đầu của em bé khá to, nếu cứ nhất quyết muốn sinh thường, thì cô chủ có thể sẽ gặp nguy hiểm.”
“Chuyện này……” Mọi người nhìn nhau, vẫn là Minh Triệt đứng ra giải quyết một cách dứt khoát: “Được, vậy bắt đầu mổ đi.”
Bác sĩ Vương gật đầu, nhanh nhẹn bắt đầu chuẩn bị.
Lúc bà ta đang điều chỉnh liều lượng thuốc mê, thì Minh Triệt thong thả bước đến bên người bà ta, trong tình huống khẩn cấp như vậy nhưng khuôn mặt cười như không cười của anh ta trông có hơi kỳ lạ, thậm chí là hơi quỷ dị.
Tay Vương Tuệ run lên, nhưng biên độ nhỏ tới mức khó có thể nhận ra.
Minh Triệt lại lập tức đưa tay ra giằng lấy ống thuốc trong tay bà ta: “Bác sĩ Vương, đây là thuốc gây tê toàn thân à?”
Vương Tuệ sửng sốt, trong mắt hơi kinh ngạc: “Cậu nói đùa à? Phẫu thuật bụng có thể dùng thuốc mê cục bộ mà.”
“Vậy sao?” Đôi mắt hoa đào quyến rũ của Minh Triệt lóe lên, mờ mịt không rõ, bắt đầu có ý xảo quyệt, ẩn náu một tia nguy hiểm: “Nhưng với liều lượng này đủ để gây mê 2 người đấy.”
Lòng Vương Tuệ kinh hãi, mắt chớp liên tục “À, chắc cậu hiểu lầm rồi, thuốc này bị hỏng rồi, tôi đang định vứt đi, chuẩn bị thuốc mới.”
“Vậy sao?” Minh Triệt ngắm nghía thứ trong tay, cười như không cười nhìn Vương Tuệ.
Vương Tuệ cười nhạt đối mặt, bình tĩnh nhìn anh ta.
Minh Triệt chế nhạo, ánh mắt như cứng lại: “Cùng là người trong ngành không cần phải nói dối đâu, tính toán của bác sĩ Vương chắc phải thất bại rồi.”
Lòng Vương Tuệ lại kinh hãi, vẻ mặt khó hiểu, rên rỉ một tiếng, sau đó chậm rãi lắc đầu: “Ý của cậu, tôi không hiểu lắm.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
