“Cô Dạ, Tiêu Mộ Lương xảy ra chuyện rồi……”
Trong chớp mắt, đã tới giữa tháng năm rồi, chỉ còn chưa đến 15 ngày nữa là tới ngày sinh, mấy ngày này Dạ Cô Tinh rất thích ngủ, thường ở phòng ngủ cả ngày, ba bữa trong ngày đều ăn trong phòng.
Cốc cốc ——
Mắt Dạ Cô Tinh sáng lên: “Ai vậy?”
Dạ Cô Tinh gật đầu, dùng khăn mặt lau mồ hôi, Anh Tử Lạc đặt đồ ăn xuống, sau đó lấy ra một cái túi bóng, đổ hầu hết thức ăn của mỗi đĩa vào, cuối cùng chỉ lại thức ăn thừa đã nguội lạnh, trông giống như vừa bị ai đó càn quét qua.
Trong khoảng thời gian này, cô vẫn đóng cửa không ra ngoài, một nửa thời gian dùng để ngủ, một nửa thời gian còn lại là để rèn luyện, mỗi ngày thức ăn Anh Tử Lạc đưa vào cô đều không động đến, nghiêm khắc ăn theo thực đơn mà Trương Lị đã lên sẵn cho cô, mỗi ngày uống một ly nước ép cà rốt, cộng với thịt nạc, kết hợp với việc tập yoga, chỉ trong một tuần số cân nặng của cô đã giảm được rõ rệt, bụng cũng không còn sồ sề như trước.
Dạ Cô Tinh đã hạ quyết tâm phải sinh thường, cho nên hiện tại cô chỉ có thể nghiêm khắc khống chế quá trình phát triển của 2 đứa bé, cho tới lúc sinh, bụng cô không thể to thêm nữa!
“Dì nhỏ, con không rõ, vì sao dì nhất định phải sinh thường?” Anh Tử Lạc đưa cốc nước ép cà rốt cho cô.
Dạ Cô Tinh nhận lấy, cô cầm cốc nước nhưng không uống vội, mắt nhìn xuyên qua cửa sổ sát đất nhìn về phía xa, nhìn thật lâu.
Cô quen với việc nắm bắt tất cả ở lòng bàn tay, sao có thể dễ dàng nhịn được việc bản thân cô đang bị nhắm đến chứ, cô là người dễ bị ức hiếp à?
Tối hôm qua, tin tức An Bính Hiền phát bệnh được truyền đến, 15 vị trưởng lão của nhà họ An đã liên kết với nhau tạo áp lực, yêu cầu An Tuyển Hoàng ngay lập tức phải trở về đảo.
Dạ Cô Tinh sắp sinh rồi, An Tuyển Hoàng đương nhiên không muốn rời khỏi cô dù chỉ một bước nào, sau khi nhận được tin tức, anh không hề do dự mà từ chối, không thềm nể mặt 15 trưởng lão kia.
Kỷ Tình làm khó, trưởng lão ép buộc, nói anh không làm tròn chữ hiếu, An Tuyển Hoàng lại chỉ lạnh lùng trả lời—— phế cha giết chú tôi đều đã làm, đã bất hiếu rồi, vậy cứ bất hiếu nốt đi!
Khiến cho bọn người nhà họ An cứng miệng không trả lời được.
An Tuyển Hoàng sáu tuổi đã lật đổ cha ruột, giẫm lên máu tươi mà đi lên, là anh chính miệng ra lệnh giam lỏng An Bính Hiền, mấy năm nay lại càng táo tợn hơn, thủ đoạn cũng cứng rắn, nói anh giết người như ngóe cũng không hề quá đáng!
Trò hề ép buộc của bọn họ sao có thể khiến vương giả nghe lời chứ?
Nhưng, trái với dự đoán của mọi người, ngày hôm sau có tin truyền đến rằng gia chủ sẽ đích thân trở về đảo. Mọi người nhìn nhau, trong lòng có cảm giác kì lạ nào đó, rõ ràng mọi chuyện đang suôn sẻ, nhưng lại bắt đầu hoảng loạn.
Đây là ý của Dạ Cô Tinh.
Rõ ràng là đối phương muốn điệu hổ ly sơn, làm An Tuyển Hoàng phân tâm, ở nhà chỉ còn lại cô – một phụ nữ có thai tay trói gà không chặt, chẳng nhẽ còn sợ không tìm được cơ hội động thủ sao?
Hai bên đang chơi cờ với nhau, một trận cờ hay, hiện tại đã đi được nửa đường rồi, đối phương sẽ đành lòng buông tay ư? Hơn nữa Dạ Cô Tinh cũng sẽ không để cho đối phương thu tay lại!
Không phải muốn làm An Tuyển Hoàng phân tâm sao? Không cần lo ha, cô sẽ giúp cho!
Dạ Cô Tinh rất tò mò, tiếp theo, đối phương còn có thể làm cái gì?
Tuy An Tuyển Hoàng đi rồi, nhưng lại để Minh Chiêu và Minh Triệt ở lại, hơn nữa còn hệ thống phòng thủ hùng hậu của biệt thự và những người luôn canh giữ trong bóng tối, đối phương sẽ không ngốc đến mức gây chuyện ở biệt thự đâu, nếu cô đoán không sai, bước tiếp theo kẻ đó sẽ dụ cô ra khỏi biệt thự, đến lúc đó cô không có lực lượng bảo vệ hùng mạnh, dù có Minh Chiêu đi theo, cũng chỉ là một người!
Chỉ là…… đối phương sẽ làm gì mà có thể khiến cho cô ra khỏi biệt thự?
Hiện tại, ngoại trừ chờ đợi, cô không còn cách nào cả……
Chỉ có đối phương ra tay, cô mới có thể đối phó được!
“Đúng rồi, dì nhỏ, vừa rồi bác sĩ Vương nói dì đã 2 tuần không đến kiểm tra sức khoẻ rồi, bảo dì lên tầng 3 kiểm tra.”
“Ừ.” Dạ Cô Tinh thản nhiên trả lời, không biết đang nghĩ gì.
Nhưng Anh Tử Lạc luôn cảm thấy bên trong gương mặt thản nhiên kia, không hiểu sao lại lộ ra sự âm trầm, mang theo máu tanh.
Anh Tử Lạc bưng chén đĩa ra khỏi phòng ngủ, trực tiếp mang vào trong phòng bếp.
“Cô Anh, gần đây cô chủ hình như ăn uống tốt hơn.”
Anh Tử Lạc cười ngây ngô: “Đương nhiên rồi, một người ăn cho ba người cơ mà! Có thể không ăn khỏe sao?”
“Đúng ha….. chắc chắn cô chủ có thể sinh ra cậu chủ nhỏ trắng trẻo mập mạp!”
Anh Tử Lạc cười, lông mày cong cong, nhưng trong mắt nheo lại đó lại giấu những tia sắc lạnh, ngọt ngào nói: “Đương nhiên rồi!”
Từ phòng bếp đi ra, cô đụng phải bác sĩ Vương, Anh Tử Lạc không nhịn được nhướng mày.
“Cô Anh, cô chủ đâu?” Mặt bác sĩ Vương ôn hòa, khi cười trên mặt có cả nếp nhăn, trên mặt thể hiện ra sự quan tâm.
“Dì nhỏ vừa mới ăn cơm xong, chắc giờ lại ngủ rồi.”
“Vậy chuyện kiểm tra……” Trên mặt bác sĩ Vương lại càng quan tâm hơn.
“Tôi đã nói với dì nhỏ rồi, nhưng giờ dì ấy rất thích ngủ, cũng sắp sinh rồi, chắc không cần kiểm tra gì nữa đâu?” Gương mặt non nớt của Anh Tử Lạc đúng lúc rất ngây thơ.
Trên mặt bác sĩ Vương hiện lên vẻ không đồng ý: “Chuyện này không được? Tuy rằng cuối thai kì thai nhi rất ổn định, nhưng vẫn không thể coi thường được, vẫn nên kiểm tra như bình thường đề phòng chuyện ngoài ý muốn.”
“Ra là vậy…..” Vẻ mặt Anh Tử Lạc như đã hiểu được: “Nhưng bụng của dì nhỏ càng ngày càng to, tôi lấy cử động cũng khó, nên chắc lười kiểm tra.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
