Trần Phương Kỳ tức giận cắn răng, nhưng vẫn không ngừng giãy dụa, cười lạnh hai tiếng, giả vờ bình tĩnh nói: “Một phần ghi âm thì có thể chứng minh cái gì? Tôi cũng chưa nói cái gì, cô đừng hòng nghĩ đến việc dùng nó để uy hiếp tôi!”
Người này mặc áo phông trắng quần short, dáng người cao gầy, làn da trắng trẻo dưới ánh mặt trời như được phủ một vầng hào quang vàng óng. Một chiếc kính mát to che gần hết khuôn mặt của cô gái, chỉ lộ ra những đường nét thanh tú của xương hàm cùng chiếc cổ thanh mảnh, duyên dáng như thiên nga.
Ánh mắt Dạ Huy Nguyệt khẽ sáng lên, rồi cậu ta lại cụp mắt xuống trong vô thức, mím chặt đôi môi mỏng, im lặng.
Đôi mắt của đám nam sinh lại sáng ngời, sắc mặt kinh ngạc không nói lên lời. Đám nữ sinh thì tràn đầy đố kỵ ghen ghét, không khí cũng mang theo mùi chua của sự ghen tỵ đó.
Trần Phương Kỳ che nửa bên mặt, trong mắt hiện lên vẻ oán hận. Rốt cuộc không nhịn được hét lên xông về phía Dạ Cô Tinh, giơ tay phải lên, ánh mắt lóe lên sự tàn nhẫn, giống như muốn trả lại cái tát mình phải chịu.
“Cô là ai cơ chứ? Dám đánh tôi?”
Ánh mắt rời đi lại gặp ngay ánh mắt Dạ Huy Nguyệt vừa nâng lên, Dạ Cô Tinh nhìn cậu ta một cái thật sâu rồi lập tức quay đi.
Cả người Dạ Huy Nguyệt đột nhiên cứng đờ, ánh mắt chợt lóe, tối sầm không rõ, chỉ mím chặt đôi môi mỏng, như thể con người lưu manh, miệng đầy lời tục tĩu ban nãy không phải là cậu ta.
Trần Phương Kỳ lần này thông minh hơn rồi, cô ta không lao đến cùng nữa, mà đến giữa đường đột nhiên dừng lại. Sau đó quay cái đầu đầy chất nhờn lại, đứng cách Dạ Cô Tinh ba bước. Ánh mắt oán hận, đôi mắt nham hiểm toát lên vẻ oán hận. Giống như con rắn hổ mang cao bằng nửa người, phun ra chiếc lưỡi màu đen, xấu xa, ác độc. Lại như hổ rình mồi, cứ như một giây tiếp theo sẽ nhe nanh và vồ lên.
“Con khốn! Cô lại dám đánh tôi?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)