Haizz! Cô chỉ có thể thầm thở dài, ai bảo Diệp Tử lại trở thành Dạ Cô Tinh. Không chỉ chiếm hữu thân thể của Dạ Cô Tinh, mà còn hoàn toàn kế thừa trí nhớ của Dạ Cô Tinh, mà Dạ Cô Tinh lại gặp phải tên tiểu ác ma này!
Phải biết rằng, những điều trên internet, dù đúng dù sai, chỉ cần có mánh lới quảng cáo, đủ điên rồ, tỷ lệ nhấp chuột cao thì không sợ nó không nổi tiếng! Nổi tiếng rồi, còn sợ rằng không thể thu hút sự chú ý của công chúng sao?
Dạ Cô Tinh hiểu được đạo lý này, Trần Phương Kỳ sao lại không hiểu. Huống hồ nhà họ Trần cũng làm trong ngành truyền thông, cô ta đương nhiên hiểu được sức mạnh của dư luận!
“Cô nói xem nên đặt cái tiêu đề như thế nào cho hay nhỉ? Tôi nghĩ là.... chúng ta nên để là: ‘Kinh hãi phát hiện nữ sinh đại học Khoa học công nghệ cấu kết với lãnh đạo cấp cao trong trường học, làm rò rỉ đời tư của học sinh’. Hay là: ‘Nữ sinh Đại học Khoa học công nghệ la hét trên đường như một người đàn bà đanh đá, lãnh đạo cấp cao của trường thực ra là đồng phạm’? Không không không... hình như chưa đủ hấp dẫn lắm.”
“Cô... cô muốn thế nào?” Trần Phương Kỳ đương nhiên biết ý của Dạ Cô Tinh khi cô nói những lời này, đây là rõ ràng là uy hiếp trắng trợn!
Một khi đoạn ghi âm này bị lộ ra, trước không nói đến thật giả, chỉ riêng đề tài này đã đủ bị chú ý. Sức mạnh của cư dân mạng hiện giờ vô cùng khủng bố. Trăm năm bia đá cũng mòn mà trăm năm bia miệng vẫn còn trơ trơ, miệng đời là một thứ rất kinh khủng, đến lúc đó cho dù cô ta có chết không thừa nhận cũng chẳng có ích gì. Huống hồ cô gái này cứ nói đến lãnh đạo cấp cao trường học, lỡ như chuyện này thật sự bại lộ ra, thì bác của cô ta…
Nếu cha cô ta mà biết được cũng nhất định giận tím mặt. Không thể để sự việc phát triển đến mức đó được.
Trần Phương Kỳ lắc đầu thật mạnh, cuối cùng cũng không giữ được thái độ bình tĩnh nữa. Ánh mắt hoảng hốt, cả người giống như bị rút xương, hai vai cũng vô thức xụ xuống: “Cô rốt cuộc muốn làm gì?”
Ngay cả giọng nói cũng không còn vênh váo hung hăng nữa, ngược lại mang theo một loại vô lực yếu ớt và suy sụp.
Ánh mắt Dạ Cô Tinh sắc lạnh, làm như không nhìn thấy thái độ yếu ớt của cô ta: “Xin lỗi.”
Hôm qua, rõ ràng cô ta nhìn thấy Dạ Huy Nguyệt lên chiếc xe màu đỏ của một cô gái. Chiếc xe thể thao đó là phiên bản giới hạn của Ferrari mới ra mắt trong năm nay. Ngay cả nhà cô ta cũng không phải nói mua là có thể mua ngay được. Đây không phải trai bao vô sỉ được bao nuôi thì là gì?
“Hửm?” Dạ Cô Tinh đột nhiên nhíu mày, một tiếng hừ nhẹ phát ra từ khoang mũi, nhẹ đến mức khó có thể nghe thấy. Nhưng khi nó truyền vào tai Trần Phương Kỳ không khác gì tiếng của ma quỷ!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)