Quay lại hiện tại. Rõ ràng là Trần Phương Kỳ vẫn chưa nói xong, nhưng vẻ mặt nhợt nhạt của Dạ Huy Nguyệt khiến cô ta đột nhiên nở nụ cười, trong mắt hiện lên một nét tự mãn xen lẫn chút đắc ý.
"Thử nghĩ mà xem, một đứa trẻ mồ côi bị đuổi khỏi cô nhi viện do đánh nhau, và rồi lang thang bên ngoài, vậy mà vẫn còn mặt mũi để sống cho đến ngày nay, lại còn được nhận vào một ngôi trường danh giá như vậy?” Tiếng nói dừng lại, Trần Phương Kỳ cho mọi người thời gian để tiếp nhận. Một đồ vật nào đó khi đã có khuyết điểm, dù cho nhỏ nhặt cũng không thể là hoàn mỹ được.
Một khuyết điểm nhỏ thường là dấu hiệu báo trước cho sự sụp đổ. Trần Phương Kỳ nhẹ nhàng nhếch khóe môi lên.... Dạ Huy Nguyệt, đây là cái giá phải trả cho việc cậu đã lừa tôi!
"Đúng ha... sao cậu ta sống cho đến bây giờ được...”
“Ai mà biết được...”
“Trên đời này có hàng ngàn cách để kiếm tiền, còn không cho người ta tự lực cánh sinh sao..."
Nghe những lời bàn tán ngày càng ồn ào xung quanh, Dạ Huy Nguyệt mím chặt đôi môi mỏng. Dưới ánh mặt trời, mái tóc của người thanh niên che khuất mắt, khuôn mặt nhợt nhạt như tuyết. Nhưng cậu vẫn đứng thẳng lưng giữa đám người, vô tư nhìn cô gái có khuôn mặt ghê tởm trước mắt, ánh mắt lộ ra vẻ hung ác, chậm rãi nở nụ cười.
Nụ cười này, ba phần tà mị bảy phần lưu manh, như thể đây là con người thật của cậu ta. Thoát khỏi vẻ ngoài dịu dàng và lịch thiệp, bản chất xấu xa bỗng nhiên bị phơi bày dưới ánh mặt trời.
“Con mẹ nó chị là ai đấy? Tôi có quen biết chị sao? Đừng cứ nhìn thấy đàn ông là sủa loạn như chó cái thế chứ? Bởi dù chị có sủa thế nào đi nữa thì cũng chỉ là bitch* mà thôi? Đừng có nói kiểu như chị là tình nhân của tôi vậy. Chỉ dựa vào cái dáng người, khuôn mặt này của chị sao. Chậc chậc... Còn không biết xấu hổ mà bày đặt ‘áo không bằng mới, người không bằng cũ’. Cái nhân cách này của chị nhé, từ ‘cũ’ là quá cao sang rồi. Tôi thấy đôi giày rách hay là hàng second hand mới là từ hợp với chị đó. Chị nói xem có đúng không? Đúng là Bitch! Hừ........”
Câu nói này ngay lập tức làm náo loạn đám đông, một đám người như rớt cằm xuống. Mọi người đều trợn mắt há mồm, lập tức hóa ngơ... ù ù cạc cạc...
Đây... đây là nam thần sao?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)