Nhưng cuối cùng ước mơ của cô ta tan thành từng mảnh nhỏ khi cô ta nhìn thấy hồ sơ nhập học của Dạ Huy Nguyệt…
Chỉ thấy cậu ta thong thả đút hai tay vào túi quần, mặc kệ những sợi tóc trên trán rủ xuống lộn xộn bay trong gió nhẹ, giống như tranh vẽ. Đôi mắt đen nhánh bị che khuất một nửa, cả người lộ ra một cảm giác lười biếng không nói nên lời. Nói ra không biết là… tác phong không đứng đắn, hay đúng ra là, kẻ vô lại.
Dạ Huy Nguyệt nghe vậy dừng nước, nhàn nhã quay đầu lại. Khi nhìn thấy rõ người phía sau, vừa nhếch lông mày, khóe miệng gợn lên chút ý cười, trong chốc lát lộ ra vẻ ngoài không chút đứng đắn, còn có vẻ xấu xa, ăn chơi trác táng: “Là cô?”
Giọng nói trầm ấm như âm thanh duyên dáng của tiếng đàn violon, dịu êm khiến người ta như say trong gió xuân.
Cô gái kia cười lạnh, ánh mắt đầy vẻ mỉa mai: “Sao, nhìn thấy tôi anh rất ngạc nhiên à? Anh cho rằng chuyện xấu mà anh làm sẽ không ai biết sao? Nếu không muốn ai biết, trừ khi bản thân đừng làm, bản thân anh làm gì thì chỉ có anh là rõ nhất!”
Ánh mắt lạnh lùng lóe lên sự sắc sảo, Dạ Huy Nguyệt cười đểu: “Cô Trần Phương Kỳ, xin hỏi, tôi-đã-làm-gì sao?”
Từng từ rõ ràng là giọng điệu ngả ngớn, nhưng lại khiến người khác nghe được phảng phất có sự lạnh lùng.
Trần Phương Kỳ lại cười lạnh, trong mắt ngập tràn ý thù hận: “Cô? Tôi nhớ rõ lúc trước anh đâu có gọi tôi như vậy… Anh gọi tôi là gì nhỉ? Để tôi nghĩ lại xem… À, đúng rồi, lúc trước anh gọi tôi là Phương Kỳ, Kỳ Kỳ. Mới không gặp nhau ba ngày, mọi người đều nói quần áo sẽ không còn đẹp như lúc ban đầu thì người cũng không còn như xưa. Bây giờ anh có người mới, sợ là trong chớp mắt đã quên người cũ là tôi đây đi rồi!”
Xì xào....
Mọi người đang vây xem bỗng chốc như bùng nổ.
“Trần Phương Kỳ? Cô ấy chính là Trần Phương Kỳ?!”
“Cô ấy không phải là bạn gái của Huy Nguyệt sao? Sao lại…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)