Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Quy Tắc Anh Em Chương 2: Quy Tắc Số 2, Người Anh Em Không Bao Giờ Khóc

Cài Đặt

Chương 2: Quy Tắc Số 2, Người Anh Em Không Bao Giờ Khóc

Sáng hôm sau tôi dừng xe trong bãi đậu xe khổng lồ của trường East High, mệt mỏi, đói khát và cáu kỉnh.

Tôi đã không ngủ cả đêm vì bộ não của tôi không chịu nghỉ ngơi, và có quá nhiều thứ trong tâm trí tôi, từ Eliza đến Carter, đến bài thuyết trình môn Sinh học ngu ngốc của tôi, rồi đến bố tôi, đến bóng đá và thậm chí đến cả khả năng tuyệt chủng của chuối và điều đó tàn khốc ra sao với bánh kếp vào bữa sáng ở khắp mọi nơi.

Một đêm không hề dễ chịu.

Vì vậy, tôi đã tăng mức âm lượng trên chiếc Mustang cũ màu đen của mình và nghe bảng xếp hạng 40 ca sĩ nhạc rap mới nhất. Tôi đã bị trễ mười phút của tiết đầu vì di chuyển quá chậm chạp vào buổi sáng hôm đó.

Một cách tuyệt vời để khởi đầu ngày thứ Sáu.

Rất nhiều thanh niên đã điểm danh xong và đang đi loanh quanh phía sau trường, hút thuốc và buôn chuyện về đủ thứ hay ho, nhưng chẳng có ai tôi đặc biệt muốn nói chuyện cùng. Ngay cả khi tôi thấy Madison Hayes đang vui mừng hân hoan bước ra khỏi tòa nhà.

Nếu nói rằng tôi đang “yêu đương” với ai đó thì người đó hẳn là Madison. Trên thực tế chúng tôi không phải cặp đôi chính thức nhưng chúng tôi có những hành động thể hiện tình cảm nơi công cộng nhiều hơn bất kỳ cặp đôi nào khác trong trường. Tôi không rõ cô ấy nghĩ gì về “chúng tôi”, nhưng dù sao thì điều đó cũng chẳng quan trọng.

Madison ngay lập tức phát hiện ra tôi và bắt đầu bước tới, hông cô ấy lắc lư mạnh mẽ dưới làn váy. Tôi thở dài rồi xuống xe. Nhận giấy phạt ở lại trường còn tốt hơn là ở cạnh Madison lúc này. Tôi quả thật chỉ muốn ở một mình thôi.

“Chào, Nick.” Cô ấy đến gần tôi với hai tay giấu sau lưng. "Rất vui khi được gặp cậu."

Tôi nhìn thoáng qua cô ấy rồi tiếp tục đi về phía cửa trường học.

“Cậu đang cố tình bơ tôi đi đấy à?” Cô ấy đến bên cạnh và tôi nhận ra cô ấy khá để tâm chuyện này. Madison ghét việc mọi người không chú ý đến cô ấy.

"Định thế đây."

“Được thôi, đồ bất lịch sự. Nói chuyện sau nhé, Maguire.” Sau đó cô ấy để tôi đi.

Tôi dừng bước, cân nhắc xem có nên quay lại và xin lỗi hay không, nhưng rồi tôi quyết định không làm như vậy. Dù sao thì cô ấy cũng sẽ không hiểu.

Tôi bước vào hành lang trường vắng tanh. Mọi người đều đã vào lớp nên chỉ có tôi và…”Nick Maguire!” Thầy Hoover, giám thị hành lang, cất tiếng gọi lớn.

Tôi nhắm nghiền mắt lại một lúc cố gắng thử ước thầy biến mất, nhưng khi tôi mở mắt ra, thầy vẫn đứng ở ngay trước mặt tôi với một tờ giấy màu vàng quen thuộc trên tay.

"Cậu đến muộn." Ông đưa cho tôi tờ giấy. “Lần thứ ba trong tháng này.”

“Chúa ơi, thầy thông minh quá đi mất.” Tôi trợn mắt châm biếm. “Em hiểu tại sao họ lại để thầy làm giám thị hành lang rồi.”

"Gì cơ?" Thầy Hoover cau mày nhìn tôi qua cặp kính. “Tôi sẽ cho cậu một cơ hội sửa lại thái độ đó, Maguire. Giờ chúng ta thử lại xem nào.”

“Xin lỗi,” tôi nói với thầy. “Em muốn nói là thầy rất khéo léo, thưa thầy.” Tôi thực sự không nên nói xấu thầy, bởi vì A- thầy là người phát lệnh cấm túc và B- thầy là một trong số ít những giáo viên ở trường này cao hơn tôi và thầy có khả năng sẽ kéo tôi vào một trận chiến. Chết tiệt, thầy có thể đấu với cả quái vật Godzilla, nhưng tôi thực sự không cảm thấy hối hận đâu.

“Và đây của cậu.” Thầy đưa cho tôi một tờ giấy khác. “Tôi sẽ gặp cậu sau giờ học. Giờ thì vào lớp đi.”

“Em rất mong chờ điều đó,” tôi lẩm bẩm trong lúc bước đi. Đây đã là lần phạt thứ hai của tôi trong tuần này. Huấn luyện viên Sullivan, huấn luyện viên bóng đá của tôi, sẽ không vui chút nào.

Cuối cùng tôi vẫn kịp tham gia tiết học đầu tiên, tiết thể dục. May mắn thay, mười lăm phút đầu tiên của tiết thể dục là thời gian thay đồ nên tôi không bỏ lỡ tiết học nhiều lắm. Tôi chỉ ra khỏi phòng thay đồ muộn hơn những người khác hai phút.

“Lần sau đến đúng giờ nhé,” cô Johnson, giáo viên thể dục nhắc nhở tôi nhưng tôi thấy cô không quá khó chịu về điều này. Cô Johnson tuyệt lắm. Cô khoảng 35 tuổi và chơi bóng chuyền bãi biển cho đội tuyển Olympic ở Bắc Kinh. Cô yêu thích công việc của mình, thích trẻ con và không thực sự quan tâm đến các quy định hay việc mọi người đến muộn. Nên khỏi phải nói nhiều, thể dục là môn học yêu thích của tôi.

Tôi đứng trong sân cùng Robert Maxim và Josh Daley. Mặc dù tôi không thể chịu nổi sự gan dạ của Josh, nhưng Robert thích cậu ta, và tôi thích Robert nên tôi cũng phải đứng cùng Josh.

“Chào,” Josh nói khi tôi đến chỗ họ. “Cậu thấy em gái của O’Connor chưa?” Cậu ta huých tôi và hất đầu về phía Eliza đang ngồi trên khán đài cùng với một số đàn em khóa dưới. Tôi nhận ra đám đông vây quanh cô ấy giống với đám đông cô ấy từng chơi cùng trước khi ra nước ngoài. Điều đó khiến tôi cảm thấy tốt hơn một chút trước nhận xét của Josh, vì cô ấy dường như vẫn giống như trước kia, và cậu ta có lẽ không phải là mẫu người cô ấy thích. “Tớ sẽ tán-”

“Đừng để Carter nghe thấy cậu nói điều đó,” tôi làu bàu nói với cậu ta, mặc dù tôi có thể hoàn toàn đồng tình với những gì cậu ta nói. Giá như cô ấy là “người” khác...

“Tớ ước gì mình đã sống ở Úc,” Robert rên rỉ. “Như vậy tớ cũng có thể về nước với làn da rám nắng.”

“Ừ,” tôi trêu cậu ta. “Sau đó thì có thể Hannah Green cuối cùng cũng sẽ chú ý đến cậu.”

“Còn quá sớm, bạn à.” Robert đặt tay lên chỗ trái tim, tỏ vẻ có chút đau đớn. “Cậu phải đợi ít nhất 72 giờ trước khi chúng ta có thể nghĩ đến việc nêu vấn đề đó ra.”

"Không sao đâu bạn ơi. Chỉ đùa thôi mà.” Tôi đút tay vào túi quần đùi bóng rổ màu bạc của mình. Rõ ràng là bấy lâu nay Hannah thích Carter hơn Robert, nhưng Robert sẽ không bao giờ bỏ cuộc.

Cô Johnson thổi còi bắt đầu giờ học. “Được rồi, các bạn trẻ, hôm nay là thứ Sáu bóng né. Ai muốn làm đội trưởng nào?” Sau khi mọi người giơ tay, cô chỉ vào Robert và Josh. “Hai người giơ tay trước. Hãy lần lượt lựa chọn đồng đội nam và đồng đội nữ. Và tản ra nào.”

Yeah. Thể dục chắc chắn là lớp học yêu thích của tôi.

Josh được chọn trước nên cậu ta đã chọn tôi. Không ngạc nhiên chút nào. Chúng tôi luôn cố gắng hết mình trong môn thể dục và bóng né là “trò chơi” của tôi.

Cậu ta chọn Eliza tiếp theo nên cô ấy đến đứng cạnh tôi, quan sát quá trình các đội chơi được tạo thành.

“Sao anh đến muộn thế?” cô ấy hỏi khi Robert và Josh đang tranh cãi xem đến lượt ai chọn đồng đội.

“Selena Gomez quên đánh thức anh dậy,” tôi nói với cô ấy, môi cong lên thành nụ cười trêu chọc đặc trưng.

Eliza nhướng mày tỏ vẻ thất vọng sâu sắc, nhưng tôi có thể thấy rằng cô ấy có một chút vui vẻ.

“Đồng hồ báo thức của anh cũng không kêu,” tôi nói. “Cho nên... ừm.”

Biểu cảm của cô ấy dịu đi đôi chút, nhưng đôi mắt màu xanh lục của cô ấy vẫn dán chặt vào mặt tôi, như thể cô ấy không quá tin tưởng tôi. “Nick,” giọng cô ấy nghiêm lại, “Em lớn lên cùng anh. Anh và Carter đã bày ra cả triệu trò chơi khăm và cố đổ lỗi cho em trước mặt bố mẹ em. Em. Có. Thể. Nhận. Ra. Khi. Nào. Anh. Nói. Dối."

Tôi ngoảnh mặt đi, luồn những ngón tay vào mái tóc màu nâu đất của mình. “Xin lỗi về chuyện đó…” tôi nói, xin lỗi vì tất cả những trò chơi khăm trẻ con của chúng tôi, dù chúng tôi sẽ không ngừng những trò chơi khăm ấy, nhưng tôi biết Eliza sẽ hiểu, nên cuối cùng tôi nói thật với cô ấy. “Anh đã phải đưa bố anh quay lại bệnh viện.”

“Chúa ơi.” Cô ấy nhìn tôi và nói gần như thì thầm, "Anh ổn chứ?"

“Tuyệt lắm,” tôi trả lời, hướng sự chú ý của mình sang cô Johnson, người đang sắp xếp bóng ở giữa phòng tập. Tôi “thực sự” không muốn nói về chủ đề này.

“Nick-” Eliza mở miệng định nói gì đó nữa nhưng ngay sau đó cô Johnson đã thổi còi và trò chơi của chúng tôi bắt đầu, vậy nên tôi không bao giờ được nghe những gì cô ấy định nói với tôi.

Tôi rất vui vì sáng hôm ấy chúng tôi đã chơi bóng né. Mỗi lần tôi nhặt bóng và ném trúng thẳng vào ngực ai đó, cơ thể tôi như trút bỏ được một gánh nặng, cho đến khi tất cả những căng thẳng và suy nghĩ tiêu cực của tôi biến thành endorphin và cảm giác sức lực tràn trề giống như tôi “có thể” làm mọi thứ.

Đội của tôi đã thắng hai trận liên tiếp, và mãi cho đến trận thứ ba thì Robert mới loại được tôi ra sân. Tôi né bóng không đủ tốt nên bóng đập vào đầu gối tôi. Dù sao thì cũng chẳng có vấn đề gì, tôi không bận tâm chuyện đó. Chuyện không may thôi.

Ngoại trừ việc đó là khởi đầu cho một chuỗi thất bại của đội tôi, từ khi Josh bị loại, sau đó là vài thanh niên khác, rồi đến Eliza, cho đến cuối cùng người duy nhất còn lại là cậu sinh viên năm nhất nhỏ bé tên là Stephen Ross.

Cậu ấy đối đầu với toàn bộ đội đối thủ.

“Tiến lên nào, Steve!” Tôi hét lên với cậu ấy. Trước đây tôi chưa bao giờ nói chuyện với Stephen, và phải thừa nhận là tôi không biết nhiều về cậu ấy ngoài việc tôi từng một lần làm trọng tài cho đội bóng chày của cậu ấy.

Stephen và tôi hợp tác với nhau. Cậu ấy ném bóng về phía đội đối thủ còn tôi bắt bóng họ ném về phía chúng tôi, cho đến khi toàn bộ đội của tôi trở lại sân. Chúng tôi cũng chiến thắng trận đấu đó.

Tôi rời lớp thể dục với tâm trạng thực sự tốt. Trên thực tế, tôi gần như đã quên mất bố tôi và cả cuộc trò chuyện với Eliza cho đến khi phải chịu phạt vào chiều hôm đó.

Thầy Hoover đã giảng cho tôi một bài dài một tiếng đồng hồ về tầm quan trọng của việc đúng giờ và việc tôi đã thiếu tôn trọng thầy, các giáo viên, các bạn cùng lớp và những người còn lại trong trường như thế nào trong khi tôi “Sắp xếp những việc ưu tiên xung quanh thời gian ngủ nghỉ của bản thân.”

Tôi nói với thầy rằng lỗi là do cái đồng hồ báo thức của tôi nên thầy nghĩ tôi vẫn như trước đây, tự cho mình là trung tâm và ra vẻ kiêu ngạo.

Sau đó thầy bắt tôi lau bảng cho thầy. Tất cả bốn cái. Chỉ để hưởng thụ cảm giác vui thích khi hành hạ người khác của thầy ấy.

Điều đó khiến tôi quay lại trạng thái tồi tệ, và thậm chí còn tệ hơn khi tôi phát hiện ra rằng việc bị phạt đã khiến tôi hoàn toàn bỏ lỡ buổi tập bóng đá. Mọi người đều đã rời sân tập khi tôi đến đó.

Ngày hôm nay không suôn sẻ. Năm nay cũng khó khăn.

Tôi lên xe và thấy điện thoại rung lên trong túi quần. Đó là tin nhắn từ Carter. “Muốn qua đây tối nay không?”

Carter O’Connor là bạn thân của tôi vì ba lý do. 1. Cậu ấy biết mật khẩu điện thoại của tôi là gì. (Và tôi thậm chí không cần phải nói cho cậu ấy) 2. Cậu ấy thích “The Hangover” không kém gì tôi. (Có khi còn hơn) 3. Tôi luôn được chào đón ở nhà cậu ấy, bởi vì cậu ấy biết khi nào tôi không thể về nhà, và cậu ấy luôn để tôi tá túc lại chỗ cậu ấy.

“Cảm ơn nhé bạn” Tôi nhắn lại. Sau đó tôi khởi động xe, lái thẳng đến địa chỉ nhà cậu ấy. Tôi ở nhà cậu ấy thường xuyên đến mức ở đó có rất nhiều đồ của tôi, cho nên tôi không cần phải tạt qua nhà.

Đó là những gì sẽ xảy ra khi bố bạn mắc bệnh bạch cầu và mẹ bạn quá tuyệt vọng đến mức không thể chăm sóc bạn.

Carter luôn hiểu điều đó. Và theo cái cách mà lớp thể dục diễn ra vào sáng nay, có vẻ như Eliza cũng vậy.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc