Câu chuyện bắt đầu với một chiếc bánh pizza. Loại pepperoni.
Vào buổi chiều thứ năm hôm đó, tôi đến Pizza City với một nửa lớp cuối cấp, chỉ nhằm khuấy động không khí và gây ra chút rắc rối.
Tôi sống ở một thị trấn nhỏ xa xôi hẻo lánh nơi mọi người đều biết nhau và đều có chung bạn bè từ hồi mẫu giáo. Đó là nơi mà tất cả chúng tôi sẽ kết hôn và con cái chúng tôi cũng sẽ là bạn bè của nhau.
Tôi là đứa trẻ thích làm cho mọi thứ trở nên thú vị; bạn biết đấy, giữ cho cuộc sống không trở nên nhàm chán để khiến nó dễ chịu hơn. Và nếu tôi tự thừa nhận thì tôi, Nicholas James Maguire, chính xác là người mà thị trấn này cần.
“Này, Maguire!” Robert Maxin gọi tôi từ phía bên kia nhà hàng. “Tao muốn nghe lại câu chuyện đó!”
“Hứa là lần này sẽ không tè ra quần nữa nhé?” Tôi hét lên. Cậu ta muốn tôi kể chuyện đó vì nó khiến cậu ta trông ngầu hơn và bởi vì hiện giờ cậu ta đang ngồi cạnh Hannah Green, người cậu ta thích từ năm lớp hai. Nhưng tôi không bao giờ có thể bỏ lỡ cơ hội chế giễu Robert.
“Mày muốn thế à?,” Robert đáp lại. Tôi thực sự không xúc phạm cậu ta vì cậu ta làm thế với tôi suốt, nhưng cậu ta biết rằng không nên cãi lại.
“Thôi khỏi.” Tôi dựa lưng vào ghế và chỉnh lại chiếc mũ Red Sox trên đầu. Austin Banks, bạn thân của tôi duỗi tay cụng tay với tôi.
Chúng tôi ngồi ở bàn góc trong cùng của căn phòng cùng với người bạn thân khác của chúng tôi, Carter O’Connor. Một số người gọi chúng tôi là ba chàng lính ngự lâm vì chúng tôi luôn xuất hiện cùng nhau; chơi cùng môn thể thao, học cùng lớp, có nhiều nét cá tính hấp dẫn... cơ bản là chúng tôi có khá nhiều điểm chung.
“Cậu nghĩ khoảng bao lâu nữa Hannah sẽ qua đây?” Austin hỏi chúng tôi.
Tôi nhún vai. "Năm phút. Khoảng đó. Có lẽ sẽ ngắn hơn nếu cậu ta kể cho cô ta nghe chuyện cậu ta đến Build-A-Bear cùng chúng ta.”
Austin cười toe toét. "Tội nghiệp tên đó. Cậu ta thực sự không biết cách nói chuyện với con gái.”
“Hai cậu nên dạy cậu ta,” Carter cuối cùng cũng rời mắt khỏi điện thoại và lên tiếng. “Cậu ta có thể học được rất nhiều từ các cậu.”
Tôi nhìn Austin. Carter luôn ghét cách chúng tôi cư xử với các cô gái. Cậu ấy nghĩ chúng tôi hành động như động vật hay gì đó. Cậu ấy thật sự lúc nào cũng rất cổ hủ khi nói đến chuyện hẹn hò.
“Thế cậu đang nhắn tin cho ai đấy?” Austin thúc cùi chỏ vào Carter. “Cô nàng nào vậy?”
Carter đã liên tục nhắn tin cho ai đó từ lúc chúng tôi đến nhà hàng, chúng tôi biết cậu ấy không nhắn tin cho Austin hay tôi nên đó hẳn phải là một cô nàng nào đó. Dù sao thì Carter cũng không hòa hợp với những đứa con trai khác, ngoài chúng tôi ra. Các cô gái thực sự thích cậu ấy. Có lẽ bởi vì cậu ấy là anh chàng mà họ không bao giờ có thể có được. Cậu ấy quá tốt để thuộc về ai đó.
Nhưng những đứa con trai khác không quan tâm. Họ vẫn coi cậu là một mối đe dọa. Tất nhiên, nếu tôi là họ, tôi sẽ không quá lo lắng về Carter. Cậu ấy là một người anh em và cậu ấy tuân thủ quy tắc. Cậu ấy sẽ không bao giờ cướp bồ của người anh em khác.
"Em gái tớ." Carter đẩy cánh tay của Austin ra khỏi người cậu ấy. “Mẹ tớ không muốn nấu bữa tối nên bà ấy sẽ đưa Eliza đến đây ăn cùng chúng ta. Tớ hy vọng chuyện đó ổn.” Cậu ấy nhìn Austin.
Austin nhún vai. “Ừ, sao cũng được. Đó là em gái cậu mà.” Austin đang cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng tôi có thể nhận ra rằng cậu ấy không muốn Eliza đến qua cách cậu ấy khoanh tay đầy vẻ đề phòng.
Tôi không thấy ngạc nhiên. Quy tắc anh em quy định rằng một người anh em sẽ không bao giờ hẹn hò với chị em gái của người anh em khác. Tuy nhiên, Austin là người hoàn toàn làm chủ và vì Eliza từng phải lòng cậu ấy nên Carter đã tán thành mối quan hệ này.
Thế nhưng cái kết rất tệ. Hóa ra, Eliza không thích Austin. Người cô thực sự thích là anh trai của Austin, và giờ mối quan hệ của ba người họ trở nên khá ngượng ngùng.
Và đó là lý do tại sao là các anh em sẽ không hẹn hò với chị em gái của anh em của họ.
Tuy vậy, tôi vẫn luôn thích Eliza, bất chấp tất cả những rắc rối với Austin. Cô ấy xinh đẹp, vui tính đồng thời có thể đá đít tôi trong trò chơi Call of Duty, và điều đó là không thể với nhiều cô nàng khác. Nhưng tôi không định hẹn hò với cô ấy. Carter sẽ giết cả hai chúng tôi. Với cả, còn có những cô gái khác trên thế giới nữa mà.
“Sẽ ổn thôi bạn ơi.” tôi nói với Austin. “Chúng ta đã không gặp cô ấy một thời gian. Có lẽ cô ấy đã quên hết mọi chuyện rồi.”
Eliza đã ở Úc suốt năm ngoái như một phần của chương trình trao đổi du học sinh với một vài cô gái khác cùng lớp nên chúng tôi không gặp cô ấy mỗi khi đến nhà Carter. Họ chỉ vừa mới trở về vào tuần trước.
"Tớ cũng mong thế." Austin hất mái tóc đen sang một bên và gật đầu về phía nữ phục vụ viên trẻ tuổi đang đi về phía chúng tôi với những khay đồ ăn trên tay. “Đồ ăn tới rồi.”
“Đây, các chàng trai.” Natalie, nữ phục vụ viên của chúng tôi, đặt đồ ăn lên bàn và nói. “Cẩn thận, hơi nóng đấy.”
Natalie bằng tuổi chúng tôi và thực ra cô ấy cũng đang học tại trường chúng tôi. Trông cô ấy khá bốc lửa, theo kiểu nữ thủ thư mọt sách với dáng người mảnh khảnh và cặp kính hình chữ nhật. Lại còn tốt tính nữa. “Chúc ngon miệng,” cô ấy nói, và mỉm cười với tôi.
Chúng tôi nhìn cô ấy rời đi rồi Carter đá tôi dưới gầm bàn.
Tôi cười. “Không phải gu của tớ,” tôi nói với họ rồi bắt đầu thưởng thức pizza pepperoni của mình. Với lớp đế mỏng có thêm phô mai, chiếc bánh được nướng đến mức hoàn hảo. Pizza luôn là món ăn yêu thích của tôi và miếng bánh tôi đang ăn không làm tôi thất vọng.
“Con gái là gu của cậu.” Carter trừng lớn đôi mắt sáng màu của cậu ấy.
Đúng lúc đó, Hannah Green bước tới bàn của chúng tôi. Tuy nhiên cô ta không ngồi xuống mà chỉ đứng ở cuối dãy bàn và mỉm cười với chúng tôi.
“Này, Carter,” cô ta vừa nói vừa dùng tay xoắn mái tóc dài màu socola của mình. “Robert đã kể cho tớ nghe chuyện tất cả các cậu đến Build-A-Bear.” Cô ta nhìn cậu ấy qua hàng mi dài. “Tớ rất muốn được nhìn thấy chú gấu bông đó một lần.”
Tôi bắt gặp ánh mắt của Austin và cố nín cười. Vậy là Robert đã kể cho cô ta nghe câu chuyện đó. Tệ thật đấy, bởi vì chuyện đó chẳng giúp ích gì cho cậu ta nhưng lại có lợi cho Carter.
Carter không biết phải trả lời thế nào. Thế nhưng, điều đó không quan trọng nữa vì đúng lúc đó, cánh cửa nhà hàng mở ra và một cô gái bước vào.
Cô ấy có mái tóc vàng, làn da rám nắng và đã cao thêm khoảng 6 inch kể từ lần cuối tôi gặp cô ấy. Thật khó để rời mắt, đặc biệt là khi ánh mắt cô ấy liếc về phía tôi và tim tôi bắt đầu đập nhanh hơn. Lâu lắm rồi tôi mới lại có cảm giác này. Cảm giác thật tuyệt.
“À thì,” tôi bắt đầu nói với Hannah, nhưng rồi cô gái ấy bước tới bàn chúng tôi và trở thành trung tâm mới của cuộc trò chuyện.
Khi cô ấy đến chỗ chúng tôi, Carter ngay lập tức dịch sang để em gái cậu ấy có thể ngồi bên cạnh. Tôi đang ngồi cạnh Austin ở phía bên kia băng ghế. Hannah nhanh chóng chào cô ấy rồi quay lại nói chuyện với Robert và một số cô gái khác trong nhà hàng để Eliza hòa nhập với chúng tôi.
Thực ra Hannah và Eliza đã từng là bạn thân. Có lẽ giờ vẫn vậy.
“Cảm ơn các anh vì đã cho em đến,” Eliza nói và nhấp một ngụm nước của anh trai mình. “Lẽ ra em không đến đâu, nhưng mẹ bắt em đi.”
Những người khác chỉ lắc đầu. Eliza và tôi quen biết nhau từ rất lâu rồi, vì tôi là bạn chơi từ bé của Carter còn cô ấy chỉ nhỏ hơn chúng tôi một tuổi. Cô ấy là cô gái duy nhất tôi từng gặp mà không hề đỏ mặt và cố gắng tán tỉnh lại tôi khi tôi tán tỉnh cô ấy, và đó thật sự là điều khiến mọi chuyện trở nên thú vị. Carter cũng chưa bao giờ bận tâm chuyện này, tôi nghĩ cậu ấy biết đó chỉ là trò đùa vui. Nhưng nói đi cũng phải nói lại ...nếu có bất kỳ gã trai nào khác nói chuyện với Eliza giống như cách tôi nói chuyện với cô ấy, Carter sẽ giết gã đó ngay.
Dù vậy, trông cô ấy rất khác so với lần cuối tôi gặp cô ấy. Có điều gì đó đã thay đổi, cô ấy có vẻ trưởng thành hơn theo cách nào đó. Có vẻ như với tôi cũng có điều gì đó đã thay đổi. Tôi luôn có cảm giác lâng lâng khi ở bên cạnh cô ấy kể từ khi tôi đến tuổi dậy thì, nhưng hiện giờ cảm giác đó đã bị phóng đại lên gấp bội.
Không phải là tôi không thể xử lý được hay gì cả. Chỉ là cảm giác vậy thôi, thật đấy.
“Nước Úc thế nào?” Tôi hỏi, vì không ai nói gì cả. Và tôi thật sự muốn biết câu trả lời. Tôi muốn biết cô ấy đã làm những gì.
Cô gái tóc vàng ấy nhún vai. “Khá là vui. Nhưng mà thật tốt khi được trở lại. Em không bao giờ muốn nhìn thấy một con kangaroo nào nữa.”
“Nếu vậy thì, Carter,” tôi trêu chọc người bạn thân của mình. “Có lẽ cậu nên đi đi.”
Austin giả vờ ho để che đậy tiếng cười còn Carter đá tôi dưới gầm bàn. “Được lắm, Nick. Hóm hỉnh thật đấy.”
Eliza tỏ vẻ chán nản và đứng dậy đi tìm Hannah. Rõ ràng là cô ấy hiện giờ quá 'ngầu' so với chúng tôi. Thật là có chút đau đớn khi cô ấy rời đi như vậy. Tôi muốn cô ấy ở lại lắm chứ.
“Gần như không nhận ra cô ấy, bạn ơi. Mới có một năm thôi mà trông cô ấy khác quá,” Austin nói với Carter khi chỉ còn lại ba chúng tôi. “Thật kỳ quái.”
"Tớ biết." Carter rùng mình. “Josh Daley đã rủ nó đi chơi hôm qua. Hai năm trước cậu ta thậm chí còn không biết nó là ai”.
Josh Daley? Tôi muốn hét lên. Tên nhóc đó đúng là thằng khốn. Cực kỳ khó ưa. “Cô ấy nói sao?” Tôi hỏi, nhưng không muốn biết câu trả lời.
“Nó từ chối thẳng thừng, ơn Chúa.” Carter ăn nốt miếng pizza. “Nhưng như thế chưa phải là kết thúc đâu.”
“Chia buồn nhé, bạn,” Cả Austin và tôi đều nói. Carter bảo vệ Eliza quá mức. Có lẽ là vì cha của họ đã bỏ họ cách đây vài năm và cậu ấy đang đảm nhiệm vai trò người cha cho em gái mình. Dù sao thì đó cũng chỉ là suy đoán của tôi mà thôi.
“Này, Nick.” Carter nhìn tôi như thể cậu ấy vừa chợt nảy ra một ý tưởng tuyệt vời. “Cậu tham dự rất nhiều lớp học chung với Josh phải không?”
“Chỉ những môn tự chọn thôi,” tôi trả lời cậu ấy. Chúng tôi học cùng lớp thể dục, lớp nữ công gia chánh và lớp học nghề. Đó là những môn bắt buộc để tốt nghiệp, và chúng tôi đều chưa học, vì vậy với tư cách là học sinh cuối cấp thì chúng tôi đang bị kẹt mấy môn đó.
“Ừ, tớ nghĩ Eliza cũng sẽ tham gia vài môn trong số đó. Giúp tớ chăm sóc em gái được không?”
Tôi gật đầu. Tôi chắc chắn Eliza sẽ ổn thôi, nhưng tôi sẽ rất vui khi có cơ hội dành nhiều thời gian hơn cho cô ấy. Cô ấy luôn là kiểu cô bé nhà bên thân thiện. Vẫn vậy, theo như tôi thấy, nhưng giờ cô ấy còn trở nên xinh đẹp hơn bao giờ hết, và tôi có cảm giác kỳ lạ là nếu không được ở gần cô ấy, tôi sẽ phát điên mất.
Các môn tự chọn luôn là môn học ít yêu thích nhất của tôi. Nhưng giờ, có vẻ như tôi đã có lý do để học rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
