Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Quy Tắc Anh Em Chương 3: Quy Tắc Số 3, Các Cô Nàng Cũng Có Thể Là Anh Em

Cài Đặt

Chương 3: Quy Tắc Số 3, Các Cô Nàng Cũng Có Thể Là Anh Em

Nhà của Carter còn hoành tráng hơn cả biệt thự riêng của Tony Stark.

Biệt thự nhà O'Connor cực kỳ tuyệt vời. Đầu tiên, nó rất lớn, vì có hồ bơi khổng lồ với ba cầu trượt nước, một sân bóng rổ sân trượt băng trong nhà, hệ thống trò chơi còn nhiều hơn cả mong đợi của bất kỳ đứa trẻ nào và các bức tường có màu sắc thật bắt mắt chứ không mờ nhạt như mấy thứ màu be mà bố mẹ tôi phết lên những bức tường trong nhà chúng tôi.

Phòng của Carter có một bức tranh tường vẽ cảnh một bữa tiệc lướt sóng trên bãi biển. Khỏi phải nói, nó là một trong những nơi tôi ưa thích nhất trên thế giới.

Tôi lái xe vào lối đi riêng lát gạch và Javier, người phục vụ, nhận chìa khóa xe của tôi để thay tôi mang xe đi cất. Đùa thôi. Carter không có người hầu riêng. Nhưng cậu ấy có một người quản gia tên Hank đến từ Brooklyn. Với chất giọng đặc trưng và tất cả mọi thứ.

"Chào buổi chiều, cậu Nick." Hank mở cửa cho tôi vào. "Rất vui được gặp cậu."

“Cảm ơn, chú Hank.” Tôi bước vào tiền sảnh rộng rãi. “Lâu rồi mới gặp chú.”

"Đúng vậy." Người quản gia nhã nhặn cười với tôi. “Cũng không hẳn là chuyện gì xấu.”

Chú Hank biết quá rõ về tôi. Chú ấy đã là quản gia của nhà O’Connor suốt 14 năm, kể từ khi tôi và Carter ba tuổi, và chú ấy đã chứng kiến chúng tôi lớn lên cùng nhau. Chúng tôi vừa kéo chú ấy phải trải qua thời thơ ấu cùng chúng tôi vừa khiến chú ấy trực tiếp trải nghiệm những trò quậy phá tưng bừng mà chúng tôi có khả năng làm ra.

“Tôi nghĩ cậu có thể tìm thấy cậu Carter trong phòng của cậu ấy.” Hank đặt tay ra sau lưng. Đó là tín hiệu để tôi rời đi. Chú Hank có thể rất thú vị nhưng đôi khi chú ấy không phải là người dễ gần. Thật là hài hước. Chú ấy đã sống bên ngoài thành phố từ rất lâu, nhưng chú ấy vẫn có thể tỏ thái độ xa cách kiểu 'chớ làm phiền' mà mọi người dân New York đều có.

Nhưng chỉ thi thoảng thôi. Thời gian còn lại thì chú ấy là người đàn ông hoàn hảo, ngay cả khi sự thật là chú ấy thích đội Yankees.

“Gặp sau nhé, chú Hank.” Tôi gật đầu chào chú ấy rồi đi lên cầu thang xoắn ốc thẳng đến tầng ba, nơi Carter ở.

Trên đường đi, tôi đi ngang qua phòng của Eliza. Cửa phòng đóng nhưng cô ấy đang mở nhạc Adele ầm ĩ ở bên trong nên tôi biết cô ấy có ở trong phòng.

Cảm giác thật kỳ lạ khi trong căn phòng đó thực sự có người. Năm ngoái nó hoàn toàn trống rỗng mỗi lần tôi đi ngang qua, nhưng giờ cô ấy đã trở về từ Úc thì căn phòng lại như chẳng có gì thay đổi.

Không hiểu sao, tôi lại có cảm giác an ủi. Giống như cuối cùng tôi cũng nhận ra rằng cô ấy đã về nhà và điều đó khiến mọi thứ có vẻ bình thường hơn rất nhiều.

Khi đến phòng Carter, tôi gõ 3 lần lên cửa – tín hiệu bí mật của chúng tôi - để thông báo cho cậu ấy biết đó là tôi. Cửa phòng cậu ấy đã mở một nửa nên tôi có thể thấy cậu ấy đang ngồi thườn thượt trên chiếc ghế hình hamburger với bộ điều khiển trò chơi điện tử trên tay.

"Chào cậu!" Cậu ấy hầu như không liếc nhìn tôi khi tôi ngồi xuống chiếc ghế hình pizza bên cạnh cậu ấy. Cậu ấy chỉ đưa cho tôi một bộ điều khiển khác và cố gắng không phá hỏng chuỗi thành tích tiêu diệt đối thủ của mình. Tôi không để bụng chuyện đó cho lắm. Nếu tôi đang chơi Black Ops và có ai đó xen vào giữa cuộc chơi, tôi cũng sẽ chào đón họ theo cách tương tự.

Ba phút sau, màn hình chuyển đen. “Rồi xong.” Tôi dựa lưng vào ghế. “Thôi nào bạn ơi, cậu đã luyện tập cả buổi chiều và đó là điều tốt nhất cậu có thể làm đấy à?”

Carter đấm vào vai tôi. “Không. Tớ biết cậu sẽ như thế nào khi thua và tớ không muốn phá hỏng buổi tối của cậu vào lúc 5 giờ chiều”.

“Thế thì tớ muốn đấu lại một trận,” tôi vặc lại. Tôi thấy ghét khi có người nói rằng họ cố tình thua.

Carter nheo mắt lại và vẻ đùa cợt biến mất. Rồi tới công chuyện luôn. Chúng tôi chọn trò chơi điện tử một cách khá nghiêm túc. “Được, Maguire,” cậu ấy nói với tôi. “Nhưng đừng có khóc khi tớ bắn cậu đấy.”

Carter thả chúng tôi xuống dãy núi Ural ở Nga, nhưng ngay khi trò chơi sắp bắt đầu, một giọng nữ đã cắt ngang chúng tôi. Một giọng nói tôi nhận ra ngay lập tức.

“Carter? “Eliza đứng ở ngưỡng cửa. Carter tạm dừng trò chơi và cả hai chúng tôi đều dồn sự chú ý sang cô ấy. Không có nhiều sự việc khiến chúng tôi phải dừng lại trong lúc đang chơi, nhưng Carter luôn đặt Eliza lên vị trí đầu trong danh sách ưu tiên của cậu ấy.

Hàm tôi gần như rớt xuống khi thấy vẻ ngoài của cô ấy. Trông cô ấy như thể sắp tham dự một buổi tiệc nhẹ nào đó vì cô ấy đang mặc chiếc váy cổ yếm màu hồng lấp lánh với mái tóc được búi cao, uốn xoăn, và tạo kiểu như một ngôi sao điện ảnh.

“Em chuẩn bị đi đây. Anh có cần em mua giúp thứ gì không?“ Eliza hỏi Carter. Đôi mắt màu xanh lục dịu dàng của cô ấy chuyển từ Carter sang tôi. “Chào, Nick.“ Cô ấy cười rạng rỡ. “Anh thấy chiếc váy này của em thế nào? “

Cô ấy xoay người một chút để khoe phần lưng váy. Ờm, tôi nên nói là phần không-lưng của chiếc váy. “Ừ,” tôi hắng giọng để từ ngữ có thể thoát ra. "Trông tuyệt lắm.“ Cô ấy trông hoàn toàn khác với cô bé dịu dàng mà tôi đã nói chuyện cùng trong tiết thể dục sáng nay.

“Nhưng anh phải nhắc nhở em là chúng ta không sống ở Los Angeles,” tôi nói. “Cho nên cuộc diễu hành thảm đỏ tối nay sẽ không có ai chụp hình cho em đâu.“

“Eliza đi hẹn hò,” Carter nói với tôi. Nếu tôi không quen biết cậu ấy đủ lâu, tôi sẽ nghĩ cậu ấy chỉ đang nói ra một sự thật, nhưng tôi có thể nghe thấy giọng cậu ấy hơi trầm xuống, và với tôi, giọng cậu ấy nghe giống như cậu ấy đang đưa ra một vài tin tức khủng khiếp hơn.

“Ai là người may mắn thế?" Tôi hỏi cô ấy và cầu nguyện rằng cô ấy sẽ không nói ra tên ai đó cụ thể.

“Josh Daley,” Eliza trả lời tôi. “Bọn em sẽ khiêu vũ." Chết tiệt. Cô ấy nói ra mất rồi.

Tôi gần như nghẹt thở vì sự hoài nghi của chính mình. Đầu tiên, vì người là Josh và tôi không hiểu tại sao cô ấy lại đồng ý đi chơi với cậu ta, và thứ hai là vì đó là chuyện xấu hổ nhất mà tôi từng nghe. Thật đấy? Josh không thể nghĩ ra cái gì tốt hơn à? Đến một câu lạc bộ là điều vô cùng thiếu lãng mạn. Ít nhất là so với những gì sẽ làm.

“Tớ không thể ngồi đây nghe chuyện này được nữa,” Carter cáo lỗi rồi đi vào phòng tắm. Rõ ràng cậu ấy đã nghe cuộc nói chuyện về chàng trai-trước-buổi hẹn hò từ em gái mình rồi và tôi không trách cậu ấy vì đã rời đi. Tôi cũng không chắc mình muốn nói chuyện với cô ấy về Josh.

“Em có hơi hồi hộp.“ Eliza ngồi vào chỗ bên cạnh tôi, chỗ mà Carter vừa ngồi chỉ vài giây trước đó. “Nếu cậu ấy nghĩ em nhảy dở thì sao?“

, tôi muốn nói vậy với cô ấy, nhưng tôi đã không nói.

“Với chiếc váy này thì không sao đâu,” tôi nói khác đi, nhưng tôi không cho rằng cô ấy nhận ra sự thật này. Cô ấy trông thật tuyệt vời. “Đây, anh sẽ giúp em.“ Tôi đứng dậy khỏi ghế, nắm lấy tay cô ấy rồi kéo cô ấy đứng dậy theo.

"Anh đang làm gì thế?” Eliza nhướng mày hoài nghi khi tôi kéo cô ấy đến giữa phòng Carter, nơi có nhiều không gian hơn.

“Đặt tay em lên vai anh như thế này,” tôi hướng dẫn cô ấy di chuyển cánh tay lên không trung. “Còn anh sẽ đặt tay anh ở đây.“ Tôi nhẹ nhàng đặt tay của mình lên eo cô ấy. “Và sau đó em chỉ cần bước từ bên này sang bên kia. Đúng rồi. Dễ mà.“

Eliza dễ dàng bắt kịp nhịp chuyển động của tôi và nở nụ cười triệu đô của cô ấy. “Em biết nhảy mà, Nick. Chuyện này thực sự không cần thiết.“

“Thế sao em vẫn còn ở đây? “Tôi nhếch mép cười, nắm lấy cổ tay cô ấy để cô ấy xoay một vòng. Cô ấy lấy lại thăng bằng khi khoảng cách giữa chúng tôi chỉ còn khoảng 4 inch. “Không tệ,” tôi thì thầm khi nhịp tim của tôi bắt đầu tăng tốc. Tôi thích được ở gần cô ấy như thế này. Cô ấy xức nước hoa có mùi hương rất dễ chịu, giống như có một cây anh đào ở ngay bên cạnh tôi vậy.

“Cảm ơn,” cô ấy thở ra một hơi trong khi ánh mắt chúng tôi chạm nhau. Tôi bị sốc bởi nguồn năng lượng ẩn chứa trong cái nhìn của cô ấy, và khi tôi đưa tay vén một lọn tóc ra sau tai cô ấy, chóp tai cô ấy thậm chí còn chuyển sang màu hồng nhạt.

Sau đó cô ấy bỏ tay ra khỏi vai tôi và quãng thời gian ngắn ngủi của chúng tôi kết thúc. “Anh là một bạn nhảy giỏi, Nick ạ,” cô ấy nói với tôi như không có chuyện gì xảy ra. “Bất kỳ cô gái nào đi chơi cùng anh đều sẽ cảm thấy vui vẻ.“

“Nhớ này, nếu cuộc hẹn của em với Josh không được như ý muốn và em muốn làm lại.“

Cô ấy gật đầu cộc lốc với tôi. “Em nên đi ngay bây giờ, trước khi câu chuyện này trở nên kỳ quặc hơn. TẠM BIỆT, CARTER!“ cô ấy gọi với về phía phòng tắm của anh trai mình. Sau đó cô ấy vẫy tay về phía tôi và bước ra khỏi phòng. Tôi có thể nghe thấy tiếng ‘cộc cộc’ từ đôi giày của cô ấy vang vọng khắp hành lang.

“Con bé đi chưa?“ Carter đến đứng cạnh tôi.

“Rồi, bạn ơi,” tôi trả lời cậu ấy, vẫn đang nghĩ xem cảm giác sẽ như thế nào khi khiêu vũ với em gái cậu ấy. "Chà. Josh Daley à? Quả là bất ngờ.“

"Tớ biết. Tớ đang cố không nghĩ về chuyện đó,” người bạn thân của tôi trả lời. “Nhưng mà thôi nào, chúng ta còn chờ gì nữa? Đây là lần đầu tiên cậu ghé qua kể từ khi em gái tớ trở về từ Úc. Còn nhớ tất cả những ý tưởng chúng ta đã có không? “

"Có chứ bạn.“ Tôi cười toe toét. Chúng tôi đã chuẩn bị rất nhiều trò chơi khăm dành cho Eliza. "Tớ nhớ mà. Cậu lấy súng mới về chưa?“ Nói đến súng thì ý tôi là súng Nerf 2000. Cậu ấy đã làm hỏng khẩu cũ cách đây vài tháng khi chúng tôi quyết định kiểm tra phản xạ của Hank. Có vẻ như Hank đã trải qua việc học ở trường ninja hay gì đó, bởi vì khi chúng tôi trốn trong tủ đựng áo khoác và bắn vào chú ấy, chú ấy đã lập tức chuyển sang tư thế karate và chẻ món đồ chơi bằng nhựa của Carter ra làm đôi.

Rất thú vị. Và cũng thật bi thảm, vì khẩu súng Nerf đó đã chiến đấu rất nhiều trận, nhưng dù sao chuyện đó cũng rất vui nhộn. Tay của Hank thậm chí còn không có vết bầm tím nào.

Carter gật đầu và ném cho tôi nụ cười nhếch mép quỷ quyệt mà tôi đã thấy nhiều lần trước đây. "Còn tốt hơn thế cơ. Đi nào, tớ sẽ chỉ cho cậu. “

Tôi theo cậu ấy qua những hành lang phô trương của ngôi nhà (nghiêm túc mà nói - nhà cậu ấy còn treo chân dung của những người đã khuất trong gia phả nữa cơ) cho đến khi chúng tôi đến một dãy cầu thang cũ kỹ dẫn lên tầng gác xép. Cũng như độ hoành tráng của ngôi nhà, tầng gác xép của cậu ấy luôn nhắc nhở tôi rằng nó không được xây dựng ở thế kỷ này. Ngôi nhà đã được cải tạo lại, có lẽ thế, nhưng tầng gác xép ấy đã tồn tại còn lâu hơn cả thị trấn nơi chúng tôi đang sống.

“Lũ dơi đó đã đi chưa?“ Tôi hỏi cậu ấy khi chúng tôi leo lên cầu thang.

“Ờ, có vẻ rồi,” Carter trả lời tôi khi chúng tôi nhìn xung quanh căn phòng.

"Chết tiệt.“ Tuần trước chúng tôi đã phát hiện ra một gia đình có sáu chú dơi con bay quanh trên gác xép. Điều đó thật tuyệt.

"Tớ biết. Chúng có thể có ích.“ Carter cũng tỏ vẻ thất vọng giống như tôi. "Nhưng mà không sao. Tớ vẫn giữ con bọ phân từ bữa tiệc Halloween của Austin. “

“Còn hơn thế nhiều ấy chứ.“ Tôi gật đầu đồng ý.

Và thế là mọi thứ bắt đầu.

* * *

Ba mươi phút sau, chúng tôi đứng trong căn phòng màu nắng của Eliza với tất cả các thiết bị. Chúng tôi sẽ đặt một hộp truyền phát trên chiếc đài phát thanh của cô ấy để đổi kênh mỗi ba phút. Chúng tôi cũng nối lại dây màn hình máy tính của cô ấy để mỗi khi cô ấy nhấp chuột, màn hình sẽ đổi màu.

Nhưng cái tôi thích nhất là chiếc đồng hồ báo thức mà chúng tôi để dưới gầm giường của cô ấy. Chúng tôi đã thiết định để nó phát bài “Just A Kiss” của Lady Antebellum vào lúc 3 giờ sáng, và chúng tôi nối nó với khẩu súng nước mới của Carter để nếu cô ấy cố kéo nó ra khỏi gầm giường thì cô ấy sẽ ướt nhẹp.

“Thế này có ác quá không?“ Tôi hỏi Carter khi mọi thứ đã được sắp xếp xong. “Ý tớ là, cô ấy sẽ giết cả hai chúng ta vào lúc 3 giờ sáng đấy. “

Carter lắc đầu. “Không đâu. Gần đây con bé hay có những giấc mơ rất tồi tệ. Thứ này hoàn hảo để con bé khởi động lại. “

Tôi cân nhắc điều này, và quyết định đồng ý với cậu ấy. Không có cách trị ác mộng nào tốt hơn là bị tạt nước lạnh vào mặt. "Vụ này sẽ tuyệt lắm.“ Tôi liếm môi.

"Đúng đó bạn.“ Cậu ấy cười toe toét. “Cậu biết không, tớ đã mua thêm hai khẩu Super-Soaker khi tớ mua khẩu súng kia.“ Cậu ấy chỉ khẩu súng dưới gầm giường Eliza. “Sao nào? Muốn giải thoát chúng khỏi hộp và để chúng tận hưởng không khí trong lành ở sân sau nhà tớ không? “

"Đương nhiên. Những khẩu súng đó cần chúng ta.“

“Ai ra ngoài sau là trứng thối!“ cậu ấy hét lên rồi lao về phía gác xép để lấy đồ chơi. Tôi chạy theo cậu ấy và sau khi dừng lại trên gác xép trong chốc lát, chúng tôi chạy xuyên qua nhà đến khoảng sân lát đá phía sau.

Khi chạy đến bãi cỏ, Carter và tôi cởi giày và tất ra. Cậu ấy vẫn chưa đóng cửa hồ bơi trong năm nay và rất có khả năng chúng tôi sẽ xuống nước. Không ai trong chúng tôi quan tâm liệu áo sơ mi và quần jean của mình có bị ướt hay không, nhưng giày mà ướt thì lâu khô lắm.

Thêm vào đó, tôi đang đi đôi Nikes màu xanh mới, và nếu chúng bị hỏng thì tôi cũng xong đời. Vậy thôi.

Sau khi đổ đầy két nước trên súng và dồn tâm trí vào cuộc chơi trước mắt, Carter và tôi tiến hành một cuộc chiến dưới nước tuyệt vời nhất mà loài người từng biết đến.

Chúng tôi trèo lên những cái cây ở sân sau, trốn trong những nơi ẩn náu siêu bí mật rồi bất ngờ tấn công nhau. Chơi kiểu này rất tuyệt.

Chúng tôi tiếp tục té nước vào nhau rất lâu sau khi mặt trời lặn, và chúng tôi vẫn tiếp tục trò chơi khi chiếc Cadillac mới toanh của Josh lao vào lối đi riêng của nhà O'Connor. Carter lập tức dừng lại ngay khi nhìn thấy chiếc xe và rồi cả hai chúng tôi đều nhìn chằm chằm vào nó.

“Nếu con bé không xuống xe trong vòng ba giây tới, tớ sẽ đến đó và rạch lốp xe của cậu ta,” Carter thông báo, chuyển sang vai người anh trai bảo vệ quá mức.

“Thả lỏng nào,” tôi nói với cậu ấy. “Cậu có hiểu rõ là chuyện đó chẳng hay ho chút nào không? Để tớ xử vụ này cho bạn ơi. Theo tớ.“ Tôi không muốn việc Carter nổi cáu với Josh khiến cậu ấy hoặc em gái cậu ấy xấu hổ, nên tôi quyết định tự giải quyết vấn đề. Tôi sẽ cho cậu ấy biết khi nào đến lúc.

Lén lút hết mức có thể, Carter và tôi bước tới chỗ xe của Josh. Xung quanh tối đến mức tôi gần như không thể nhìn thấy những gì mình đang làm, cũng bởi vì tên ngốc đó không bật đèn xe, nhưng rồi tôi nhanh chóng nghe thấy câu “Tạm biệt”, tiếng đóng cửa xe, và rồi tôi nhận ra bóng dáng chiếc ô tô đang chậm rãi di chuyển.

"ĐI! “Tôi hét lên và chúng tôi cùng nhau phụt nước vào phía sau xe, dùng hết toàn bộ lượng nước còn lại trong súng. Josh nhấn ga và lao ra khỏi lối đi riêng nhanh đến mức tôi chỉ có thể gọi với theo xe cậu ta, “Nhận lấy đi, Daley! “

"MẤY NGƯỜI ĐANG LÀM CÁI GÌ THẾ HẢ?“ Một cái bóng trông giống Eliza khủng khiếp lao tới chỗ chúng tôi. "Cả hai người! Hai người nghĩ mình đang làm cái quái gì vậy hả?" Thật khó để nhìn rõ cô ấy, nhưng tôi có thể nhận ra cô ấy đang tức giận. “Các anh làm ướt hết váy em rồi,” cô ấy hét vào mặt chúng tôi. “Và giờ thì nó cũng hỏng rồi. Giống như buổi tối của em, nhờ các anh cả đấy. “

“Bọn anh xin lỗi,” tôi mở lời, bởi tôi biết Carter lúc này đang không biết nói gì. Mà Eliza thì gần như không bao giờ trách mắng cậu ấy. Ngược lại với tôi thì... "Đó là một tai nạn..."

“NICK MAGUIRE,” Eliza ngắt lời tôi. “Tôi không muốn nghe. Không một lời nào từ 'bất cứ ai' trong hai người. Mau biến đi.“ Cô ấy tức giận đến mức phải cúi xuống bốc lấy hai nắm đất rồi ném vào chúng tôi.

Cô ấy ném rất chuẩn. Tôi nhìn Carter và thấy cậu ấy đặt khẩu súng nước của mình lên vệ đường ngay trước mặt chúng tôi. Tôi cũng làm như vậy, rồi theo cậu ấy vào nhà. Tôi cảm thấy thật tồi tệ. Eliza là người mà tôi cực kỳ không muốn chọc giận, và tôi mong muốn cô ấy có một cuộc hẹn tồi tệ với Josh cũng nhiều như tôi không muốn chuyện đó xảy ra vì tôi vậy.

Tôi chưa từng cảm thấy tồi tệ đến mức này kể từ lần chúng tôi vô tình phá hủy mô hình hệ mặt trời mà cô ấy đã mất hai ngày để làm ra. Nhưng lần này thậm chí còn tệ hơn, bởi vì bây giờ tôi thực sự lo lắng rằng cô ấy có thể sẽ ghét tôi mãi mãi.

“Ôi ..,” tôi thốt lên với Carter khi chúng tôi lê bước lên phòng cậu ấy. Cậu ấy gật đầu đồng tình. Đôi khi ý tưởng của chúng tôi hơi vượt quá tầm kiểm soát.

Chúng tôi tình cờ gặp chú Hank ở hành lang. “Ồ tốt quá,” chú ấy nói với tôi. "Cậu Nick, tôi đã trải ga giường mới vào phòng dành cho khách. Và hành lý của cậu cũng đã được đưa vào phòng.“

“Cảm ơn chú Hank,” tôi nói rồi quay người đi về phía phòng dành cho khách. Căn phòng đó là ngôi nhà thứ hai của tôi, thật đấy, bởi vì tôi sẽ ngủ tại đó bất cứ khi nào tôi ở lại nhà O'Connor. Trong phòng có một chiếc giường, một tủ quần áo, đèn và khoảng mười giá sách chất đầy những cuốn sách tương tự như “The Arabian Nights” và “The Adventures of Sherlock Holmes”, cho nên đó là một căn phòng tuyệt vời.

Tôi bật đèn lên và nhìn thấy những bức tường màu xanh nước biển quen thuộc. Năm ngoái Carter và tôi đã vẽ một bức tranh tả cảnh dưới nước với những con sao biển, một con tàu cướp biển và mọi thứ lên bức tường đó. Chúng tôi là những họa sĩ tệ hại, và bức tranh trông rất thảm nhưng nó luôn khiến tôi bật cười. Nhìn thấy những nét vẽ đó khiến tôi cảm thấy mọi thứ khá hơn một chút.

Tôi lột bỏ quần áo ướt và chất thành đống cạnh cửa. Tôi không nhận ra mình bị lạnh cho đến khi phơi ngực trần trong không khí. Cứ như thể có một cơn gió nhẹ vừa lướt qua căn phòng vậy.

Tôi nhặt từ trên giường một trong số những chiếc khăn tắm mà Hank đã chuẩn bị và quấn nó quanh hông trong khi lục lọi tìm một chiếc quần thể thao trong vali.

Trong khi đang tìm kiếm, tôi nghe thấy tiếng gõ cửa nhẹ nhàng. “Nick?“ và tiếng Eliza gọi tôi qua cánh cửa.

Tôi nhanh chóng mặc chiếc quần thể thao 'East High Soccer' của mình vào rồi trả lời một câu 'Ừ. Vào đi.”

Cô ấy nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào trong. Tôi nhận ra cô ấy đã thay một chiếc quần tập yoga màu đen với áo phông màu xám, nhưng tóc cô ấy vẫn còn rất ướt. Tôi chợt thấy thất vọng và chán nản hơn. Tôi đã không nhận ra rằng chúng tôi đã khiến cô ấy bị ướt đến mức này.

“Oa,” cô ấy kêu lên khi nhận ra tôi đang ở trần.

Tôi nhìn xuống cơ bụng sáu múi của mình và nhẹ nhàng cười với cô ấy. “Xin lỗi,” tôi nói và choàng khăn lên vai che đi phần ngực để cô ấy không cảm thấy khó chịu. Tôi vẫn luôn tự hào về cơ bụng của mình. Đó là một trong những điểm tốt của việc chơi bóng đá ở trường, huấn luyện viên của chúng tôi cực kỳ chú trọng đến thể chất của vận động viên và các phần cơ cốt lõi cùng cơ bụng sẽ không bị coi nhẹ.

“Và anh xin lỗi về chuyện lúc trước,” tôi nói thẳng với cô ấy, chừng nào tôi còn thấy mình có lỗi. “Anh đoán chắc là mình đã không cân nhắc kỹ càng về hậu quả.“

“Không sao đâu,” Eliza trả lời, tiến lại gần tôi hơn. “Anh Carter nói với em rằng đó là ý tưởng của anh ấy, nhưng dù thế nào đi nữa thì điều đó cũng không còn quan trọng. Josh đáng bị như vậy. Em chỉ tức giận vì cái váy của mình, và rõ ràng là nó có thể bị ướt, nên đó không phải là vấn đề lớn.“

Cô ấy đứng ngay trước mặt tôi và bắt đầu phủi bụi đất trên mặt tôi. Phần lớn chỗ bụi đất cô ấy ném đã bay vào mắt tôi, nhưng đến lúc này tôi đã rửa trôi gần hết bụi đất ra ngoài rồi. “Xin lỗi vì đã ném đất vào anh. “

Tôi nhận thấy cô ấy đã tẩy đi gần hết lớp trang điểm. Với tôi, điều đó không tạo ra nhiều sự khác biệt lắm. Tôi đã quên mất cô ấy trông đẹp như thế nào khi không có lớp trang điểm. "Không sao.“ Tôi nhếch mép cười và đặt tay mình lên tay cô ấy. “Coi như là đền bù cho chuyện kia.“

Eliza trợn mắt. "Tốt. Em rất vui vì có thể làm điều đó cho anh.“ Cô ấy luồn những ngón tay vào mái tóc dài ẩm ướt của mình. “Nhân tiện, anh nợ em. “

“Vì cái váy à? “

"Không.“ Cô ấy quẳng cho tôi nụ cười trêu chọc mà đã lâu tôi không nhìn thấy. “Váy của em không bị ướt đến vậy đâu. Nhưng em đã tìm thấy món quà anh để dưới gầm giường. Anh chẳng thay đổi chút nào nhỉ?“ Nhưng đó không phải là một câu hỏi.

"Quà nào cơ? “Tôi khẽ cười. “Và không. Anh vẫn vậy mà.“

Thế rồi Eliza bỏ lại một câu trước khi quay người đi ra ngoài để tôi có thể mặc quần áo cho tử tế. "Tốt. Em đã lo lắng về điều đó. Em rất vui mừng khi biết anh vẫn hài hước như trước đây.“

“Còn hơn thế ấy chứ,” tôi trả lời. "Cảm ơn vì lời khen. Nhân lúc đang vui, em có muốn kể cho anh nghe vì sao em lại nói xe của Daley đáng bị như vậy không?“

Cô ấy nhún vai và mím chặt đôi môi vốn đã hồng hào của mình, kìm lại một phần nụ cười. “Có lẽ là sau khi anh mặc áo vào đã. Có lẽ vậy.“ Eliza hất mái tóc dài màu vàng của mình một lần nữa trước khi bước ra khỏi cửa để lại tôi đang đứng trong phòng dành cho khách với nụ cười toe toét ngốc nghếch trên khuôn mặt.

Cô ấy cũng vẫn thú vị như trước đây. Thật tốt khi cô ấy quay lại.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc