Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Quỷ quái hoành hành lúc nửa đêm Chương 9: Người Hỏi Đường Lúc Nửa Đêm

Cài Đặt

Chương 9: Người Hỏi Đường Lúc Nửa Đêm

Người đăng bài là một người bình thường, 29 tuổi.

Anh làm việc ở một công ty tư nhân quy mô nhỏ, kiểu như một nhân viên văn phòng sáng tám đi làm, tối chín giờ về.

Đối với chuyện tăng ca, anh đã quen đến mức chẳng còn kinh ngạc.

Chỗ anh thuê là một khu dân cư cũ rẻ tiền ở vùng ngoại ô phía nam, một căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách, chừng bốn mươi lăm mét vuông.

Giá rẻ lại gần ga tàu điện ngầm, nên dù bản thân có cực một chút cũng chẳng sao.

Tối hôm ấy, như thường lệ tan ca về muộn, A Quân quay về dưới lầu thì đã gần mười một giờ đêm.

Một ngày làm việc mệt mỏi khiến anh mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần. Đầu óc cũng chẳng còn tỉnh táo, chỉ mong mau chóng về nhà ngả lưng xuống giường.

Dù gì thì ngày mai vẫn là một ngày phải tiếp tục cố gắng.

Đúng lúc anh chuẩn bị đi ngang qua cổng nhỏ cũ kỹ trong khu, thứ còn sót lại từ rất nhiều năm trước, anh bỗng nghe thấy một giọng nói vang lên từ phía sau.

“Anh trai, cho hỏi đường đến số 13 đường Thanh Mai đi như thế nào?”

Số 13 đường Thanh Mai?

A Quân đã sống ở đây hơn nửa năm, cho tới bây giờ chưa từng nghe đường Thanh Mai này bao giờ.

Anh quay lưng nhìn lại, là một cô gái trẻ chừng hơn hai mươi tuổi.

Trên người mặc một bộ đồ vải hoa kẻ ca rô rất cũ kỹ. Kiểu ăn mặc này, nói thật, đặt vào mười năm trước còn thấy quê mùa.

Có lẽ là một cô gái từ quê lên tìm họ hàng.

A Quân thuận miệng trả lời một câu: “Không biết, cô hỏi lại người khác xem.”

Vì quá mệt, A Quân nhanh chóng trở về nhà ngủ.

A Quân vẫn trả lời như vậy, rồi vội vàng lên lầu.

Chỉ có điều, liên tục ba ngày? Mỗi tối tăng ca về đều gặp được cô gái kia, A Quân cảm thấy có gì đó không ổn.

Bởi vì mỗi buổi tối lúc anh trở về đều rất muộn, thời gian cũng không phải cố định.

Cho đến tối hôm đó, lúc A Quân tăng ca về đi ngang qua chỗ đó, cô gái kia quả nhiên lại xuất hiện! Hơn nữa vẫn là câu hỏi ấy: “Anh trai, số 13 đường Thanh Mai đi như thế nào?”

Lần này, A Quân có chút sợ hãi. Bởi vì anh bắt đầu ý thức được, mình đã bỏ qua một chuyện gì đó.

Khuôn mặt của cô gái.

Đúng vậy.

A Quân đột nhiên hiểu ra, mỗi lần trả lời cô gái xong, sau khi lên lầu anh sẽ không nhớ rõ dáng vẻ của cô gái.

Lần này anh lấy hết can đảm quay lại nhìn.

Anh nhìn rõ khuôn mặt cô gái.

Lông mày mảnh, mắt sáng, là một cô gái có nét đẹp dịu dàng, xinh xắn.

Không tính là quá xinh đẹp, nhưng vì da trắng nõn nên rất dễ hấp dẫn ánh mắt người ta.

Thế nhưng khuôn mặt cô gái hoàn toàn không có biểu cảm, cũng chẳng có vẻ lễ phép khi hỏi đường.

A Quân càng thêm sợ hãi, lập tức thuận miệng nói một câu: “Tôi thật sự không biết, đừng đến tìm tôi nữa.”

Sau đó vội vã chạy lên lầu. Khóa cửa lại, anh lao vào phòng ngủ rồi lập tức lấy giấy bút từ trong ngăn kéo ra.

Nhưng khi anh chuẩn bị đặt bút xuống thì... Anh bối rối.

Anh đã từng học vẽ, có nền tảng vẽ chân dung. Thế mà lúc này, ngòi bút lại dừng lơ lửng giữa không trung mãi không thể chạm xuống trang giấy.

Bởi vì anh lại không nhớ rõ khuôn mặt của cô gái.

Từng cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

A Quân biết rất rõ đầu óc của mình không tệ đến thế, đặc biệt lần này anh còn quan sát khuôn mặt của cô gái kia vô cùng kỹ càng.

Dưới ánh đèn trong khu, lại thêm ánh trăng tối nay cũng rất sáng, anh chắc chắn mình đã nhìn rõ ràng.

Vậy mà chỉ trong chốc lát, chẳng còn nhớ bất cứ thứ gì?

Còn câu số 13 đường Thanh Mai này bắt đầu quanh quẩn bên tai anh. Có cố gắng muốn quên thế nào cũng không được.

Đêm nay, A Quân mất ngủ.

Sáng hôm sau, anh lê thân thể mệt mỏi bước ra khỏi tòa nhà, thì phát hiện bên ngoài hình như đã xảy ra chuyện gì đó.

Bên ngoài có rất nhiều cụ già đứng tụ lại, còn có cả một chiếc xe cảnh sát.

A Quân sợ hãi, lập tức hỏi một bà cụ đứng gần đó.

Bà cụ nói có người chết rồi, là một người đàn ông.

Sống ngay tại đây, căn 303.

Mà nghe nói chết trong tình trạng rất đáng sợ, sáng nay có ông cụ đi tập thể dục sớm, là người đầu tiên phát hiện nên báo cảnh sát.

Hiện tại thi thể đã được đưa đi, cảnh sát vẫn đang ở đây thu thập manh mối.

Nghe được những lời này, da đầu A Quân lập tức tê dại, cảm giác chuyện này tuyệt đối không thể trùng hợp như vậy.

Lúc này, vợ của người đàn ông đã chết xuất hiện. Cô ấy chạy từ bên ngoài về, gào khóc. Dưới sự an ủi của cảnh sát, cảm xúc của cô ấy mới dần ổn định hơn một chút.

Họ hỏi cô ấy, người đàn ông có đắc tội với ai không?

Người phụ nữ lập tức thề thốt phủ nhận, nói chồng mình hiền lành chất phác, tuyệt đối không bao giờ đắc tội với người khác. Bị người ta bắt nạt còn chẳng dám hé một tiếng.

Làm sao có kẻ thù được.

Cô ấy suy nghĩ một lúc lâu rồi nói một câu như thế này: “Anh ấy không có kẻ thù, chỉ là mấy ngày trước từng nói, buổi tối gặp một cô gái nhỏ hỏi đường ở chỗ này.”

Cô gái nhỏ hỏi đường?

Tim A Quân thoáng chốc nhảy lên tận cổ họng.

Dưới sự truy hỏi của cảnh sát, người phụ nữ suy nghĩ trong chốc lát còn nói thêm: “Hình như khá muộn, tầm nửa đêm, có một cô gái mặc đồ vải hoa kẻ ca rô hỏi đường. Còn hỏi chỗ nào thì hình như anh ấy cũng không biết, nên không để tâm cho lắm.”

A Quân suýt chút nữa buột miệng nói: “Số 13 đường Thanh Mai.”

Nhưng lời đến bên miệng lại nuốt ngược trở vào. Chuyện này nói ra cũng chẳng ai hiểu, anh không muốn tự kéo mình vào rắc rối.

Ngày nay, A Quân xin nghỉ.

Anh vẫn ở lại quan sát mọi chuyện.

Cảnh sát cũng hỏi thăm vài cụ già trong khu.

Kết quả đúng như lời người phụ nữ kia nói, ngày thường người đàn ông rất hiền lành thật thà, hơn nữa còn rất lễ phép. Cho nên không thể nào có kẻ thù, càng không đến mức bị người ta giết.

Thế nhưng chẳng ai từng nhìn thấy cô gái nhỏ mà người đàn ông nói.

Cảnh sát rời đi.

Chuyện này cũng trở thành đề tài bàn tán cả ngày trong khu dân cư.

A Quân đứng giữa những người già này, lắng nghe, quan sát.

Người đàn ông đã gặp nạn nhân là một ông lão gần tám mươi tuổi. Ông nói lúc trông thấy bộ dáng của người đàn ông kia, ông bị dọa suýt đứng tim.

Mấy cụ già khác cũng kể y như thế. Họ còn mô tả lại tình trạng của người đàn ông trông như thế nào.

Người đàn ông nằm chết trên mặt đất. Bởi vì tối qua vợ trực ca đêm, con thì ở nhà bà nội, cho nên trong nhà không có ai, anh ta chết ở chỗ này cũng không ai biết.

Đôi mắt mở trừng trừng, hơn nữa trên mặt còn lộ ra một nụ cười đáng sợ. Giống như lúc chết không hề đau đớn, thậm chí còn như đang tận hưởng.

Xung quanh không có vết máu, nhưng trên cổ người đàn ông có một vết siết rất rõ ràng, trông như bị ai đó dùng tay bóp chết.

Càng nói càng rợn người.

Có cụ già bảo, nửa đêm mà gặp con gái hỏi đường? Chẳng phải chuyện tốt gì. Cũng có cụ nói, có khi gặp phải thứ không sạch sẽ rồi.

Tóm lại là mỗi người một ý.

Mãi đến lúc hoàng hôn, cảnh sát mới đưa ra kết quả tử vong.

Chết ngạt.

Bị người khác bóp cổ ngạt thở đến chết, thế nhưng việc lấy dấu vân tay trên cổ lại thất bại. Vì vậy, vụ án vẫn đang được điều tra.

Ở cổng ngoài khu dân cư có một camera, ghi lại rõ ràng người đàn ông đi vào khu lúc khoảng 11 giờ 20 tối hôm trước. Nhưng không thấy những người khác ra vào.

Thời gian người đàn ông chết là khoảng 11 giờ rưỡi tối.

Đây là kết luận cuối cùng.

Vụ án còn được đăng lên bản tin tối của địa phương ngày hôm đó. Chỉ là bài báo không dài, hơn nữa cũng không đưa ra kết luận.

Đây là bài đăng đầu tiên của A Quân, hơn nữa còn thu hút không ít người chú ý.

Cũng có người trả lời, đưa ra vài gợi ý. Nhưng nhìn chung đều là mấy cách chẳng đâu vào đâu, thậm chí có phần buồn cười.

Còn tôi, tôi lại thấy vô cùng hứng thú đối với chuyện này.

Con người mà, nói trắng ra đều có chút hư hỏng, mặc dù từng gặp việc vô cùng kinh khủng, khi vết thương vừa lành lại quên nỗi đau ngay.

Hơn nữa, một khi đã khi rơi vào, sự tò mò sẽ không thể dừng lại.

Thế nên tôi đã ấn theo dõi và lưu bài của A Quân.

Để rồi khi nhìn thấy bài đăng thứ hai của anh ấy, tôi như rơi vào chính hoàn cảnh sợ hãi đó.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc