Ngày hôm sau, suốt cả một ngày A Quân vẫn chưa tỉnh lại.
Cao nhân không cho bất kỳ ai động vào anh ấy.
Lúc hoàng hôn, tôi dẫn theo cao nhân vào núi, đây là ý của ông. Còn muốn làm gì, cao nhân không nói.
Trên suốt đoạn đường, ông không nói với tôi một câu nào, nhưng nhìn sắc mặt ông thì có vẻ không ổn.
Lúc đến nghĩa địa, trời còn chưa tối, nhưng tôi lại cực kỳ căng thẳng.
Đứng trước mộ của dì hai, tôi lẩm bẩm: “Sư phụ, chính là chỗ này!”
Cao nhân gật đầu, vẫn không nói gì. Ông cũng chẳng làm gì, cứ chờ mãi cho đến khi trời tối hẳn mới lấy vài thứ từ trong túi ra.
Trong đó tôi chỉ nhận ra nến và tiền giấy, những thứ khác thì không biết là gì.
Cao nhân dặn tôi đứng một bên, không được lên tiếng. Nếu sợ quá thì ngồi xuống đất nhắm mắt lại, trong đầu niệm Phật tổ gì đó.
Tôi gật đầu rồi đứng sang bên cạnh.
Cao nhân bắt đầu thắp nến, đốt tiền giấy. Sau đó lẩm bẩm, lại bày những đồ vật kia xuống đất.
Sau này khi chuyện qua rồi, tôi có lên mạng tra thử, mới biết lúc ấy cao nhân đang siêu độ.
Siêu độ cho linh hồn của dì hai.
Nói cách khác, dì hai đã chết, nhưng linh hồn chưa rời đi, vẫn luôn ở lại dương gian, trở thành một oan hồn.
Trời đã tối đen.
Những việc cao nhân làm khiến tôi cảm thấy không khí xung quanh càng thêm rợn người.
Thân thể cao nhân bắt đầu run nhẹ, càng lúc càng rõ rệt.
Sắc mặt cao nhân cũng càng lúc càng kém.
Dưới ánh nến yếu ớt, trông càng quái dị hơn. Khuôn mặt như già đi, ánh mắt cũng càng thêm đáng sợ.
Tôi rất, rất chắc chắn rằng xung quanh không hề có gió, vậy mà nến lại đột ngột tắt ngúm.
Cao nhân thắp bốn cây, mà chỉ trong chớp mắt đã tắt sạch.
Tôi sợ đến mức lập tức nhắm mắt lại.
Tôi sợ mình nhìn thấy thứ không nên thấy, rồi trong hoảng loạn làm ra chuyện dại dột gì đó, đến lúc ấy e rằng mình sẽ gặp xui xẻo.
Tôi nghe thấy cao nhân bắt đầu chửi mắng. Hơn nữa mắng càng ngày càng khó nghe, giọng cũng càng lúc càng lớn.
Giống như là việc siêu độ thất bại, đàm phán với dì hai cũng không thành.
Cao nhân vẫn luôn cho tôi cảm giác điềm đạm, điêu luyện.
Có vẻ như bất kỳ chuyện gì ông cũng có thể xem nhẹ nhìn thấu, chẳng bao giờ mất khống chế cảm xúc như vậy.
Ngay cả lúc ở trong nhà, khi dì hai xuất hiện, tâm trạng của ông cũng không mất kiểm soát đến mức này.
Tôi hoàn toàn rơi vào trong sợ hãi.
Cao nhân là chỗ dựa duy nhất của tôi lúc này. Nếu ông xảy ra chuyện gì ở đây, e rằng tôi càng không có đường thoát.
Tôi cắn răng mở mắt., nghĩ rằng nếu lỡ xảy ra chuyện gì, tôi cũng kịp lao tới giúp một tay, hoặc quay người bỏ chạy.
Cao nhân vẫn chửi mắng không ngừng, rồi ném tiền giấy trong tay lên trời, nhưng ông không thắp lại nến đặt dưới đất nữa.
Tôi thật sự nhìn thấy, trước mộ xuất hiện một lốc xoáy nhỏ.
Trước kia người già trong thôn từng nói, nếu thứ này xuất hiện ở nơi như nghĩa địa, vậy chứng tỏ có thứ gì đó đi ra.
Tôi không thấy dì hai, nhưng lốc xoáy nhỏ cứ lượn quanh trước mộ, hơn nữa còn không chịu tan biến.
Tôi dám chắc, nếu là hiện tượng tự nhiên, tuyệt đối không thể đứng im một chỗ, mà lâu đến vậy còn không chịu tản ra.
Rõ ràng đây không phải là chuyện bình thường.
Cao nhân lại hét lớn một tiếng: “Cô tìm nhầm người rồi!”
Câu này tôi nghe rõ ràng, thế nhưng lốc xoáy nhỏ vẫn không tan.
Cao nhân chửi rất lâu, đến mức nhìn ra được ông đã mệt rồi.
Cuối cùng, lốc xoáy nhỏ tan biến.
Cao nhân cũng không mắng nữa, mà chỉ thở hổn hển.
Ở cái tuổi này của ông, không mệt mới là lạ.
Nhưng tôi cũng không dám bước lại gần.
Cao nhân liếc nhìn những thứ còn lại trên đất.
Tiền giấy đốt dở cũng đã tắt hết tàn lửa.
Lúc này ông thở dài một tiếng, thu dọn qua loa rồi dứt khoát đưa cái túi cho tôi, tôi nhìn là biết ông thật sự không còn chút sức nào để cầm nữa.
Sau khi ra khỏi nghĩa trang, cao nhân lập tức ngồi phịch xuống đất.
Rõ ràng là đang nghỉ lấy sức.
Rời khỏi phạm vi nghĩa trang, tuy cao nhân rất mệt, nhưng không còn chuyện gì khác.
Tôi cũng dần lấy lại can đảm, ngồi xuống bên cạnh ông.
Đêm khuya yên tĩnh.
Bên cạnh nghĩa trang giữa núi hoang.
Ngồi bệt xuống đất?
Nói thật, hình ảnh và cảnh tượng kia, bây giờ nhớ lại vẫn còn thấy sợ hãi trong lòng.
Một lúc sau, tôi nhỏ giọng hỏi: “Sư phụ, thế nào rồi ạ?”
Cao nhân lại thở dài.
Tôi có linh cảm chẳng lành.
Quả nhiên, cao nhân lắc đầu nói: “Có thể làm thì đã làm hết rồi, tiếp theo không cần để ý nữa, sống chết tuỳ mệnh thôi!”
Tôi do dự một chút rồi hỏi: “Vậy ở lại hay về ạ?”
Cao nhân chần chờ một lát rồi đáp: “Ở lại đi, về cũng chẳng ích gì. Nếu chưa giải quyết được, thứ đó không cam lòng, nó cũng sẽ lôi cậu ấy quay lại.”
“Quỷ có mười ngày âm?”
Cao nhân nhìn tôi một cái rồi gật đầu.
Cho nên, vẫn là thời hạn mười ngày.
Sống hay chết phải xem dì hai muốn thế nào.
Những gì cao nhân làm được đã làm cả rồi, hiện tại đến ông cũng hết cách rồi?
Tôi hỏi cao nhân, có bao nhiêu cơ hội?
Cao nhân bất đắc dĩ nói: “Một nửa, dù sao có làm còn hơn không.”
Nghỉ ngơi đủ, lúc cao nhân đứng lên lại nói với tôi: “Đây là mệnh của riêng cậu ấy, thứ đó cũng không muốn liên luỵ đến những người khác. Cho nên cậu ở lại cũng được, nhưng nhớ kỹ lời tôi, không cần lo nữa.”
Tôi khẩn trương gật đầu.
Cao nhân rời đi.
Nói ra có lẽ nhiều người không tin, nhưng mấy ngày tiếp theo A Quân lại chẳng xảy ra chuyện gì cả.
Ban ngày, ban đêm đều là trạng thái bình thường, cũng không xảy ra chuyện kỳ quái gì. Giống như những gì cao nhân làm đã có hiệu quả.
A Quân được cứu rồi.
Tôi cũng dần thả lỏng, tính ở chỗ này cùng A Quân đủ mười ngày rồi sẽ trở về.
A Quân trông cũng thoải mái hơn rất nhiều. Buổi tối không ngủ được, chúng tôi thậm chí còn nằm trên giường nói chuyện linh tinh.
Thoắt cái đã đến ngày thứ mười.
Nói thật, tôi vẫn vô cùng căng thẳng. Nhưng không biết vì sao, càng khẩn trương, giữa sự yên bình lại càng dễ mất tỉnh táo.
Đến buổi tối, tôi vốn muốn thức canh, vậy mà lại ngủ lúc nào không hay.
Lúc tỉnh lại đã là buổi sáng ngày hôm sau.
Tôi cố ý nhìn đồng hồ, chưa đến 6 giờ rưỡi sáng.
Lúc xoay người nhìn thấy A Quân không còn trên giường.
Tôi lập tức nhảy xuống giường chạy ra khỏi phòng. Thấy bà chủ đang dọn đồ, tôi hỏi bà ấy có thấy A Quân không, bà ấy lại hỏi ngược: “Không ngủ trong đó à?”
Sớm vậy sao?
Đi mà không thèm nói một tiếng? Cũng chẳng gọi tôi?
Nhà vệ sinh không có, quanh nhà cũng không thấy.
Tim tôi lập tức thắt lại.
Chuyện như thế này, không thể tự đi một mình. Tôi lập tức tìm vài người trong làng, cùng tôi vào núi.
(Có tiền thì việc gì cũng dễ.)
Khi đi tới khu mộ kia, tất cả mọi người trợn tròn mắt.
A Quân treo cổ trên cây bên cạnh.
Tôi lập tức báo cảnh sát.
Kết luận cuối cùng là: A Quân tự treo cổ, loại trừ khả năng bị giết hại. Mà vụ án cũng được kết thúc như vậy.
Tôi cũng đã được xác nhận lại, ngôi mộ kia đúng là mộ của dì hai. Lúc trước dì hai cũng là treo cổ tự sát.
Trên đời sao lại có chuyện trùng hợp như vậy?
Cuối cùng chuyện này cũng không giải quyết được gì.
Tôi gọi điện thoại cho cao nhân. Cuối cùng cao nhân chỉ nói một câu, tất cả đều là số mệnh.
Tóm lại, chuyện này khiến tôi phải ở nhà hơn một tháng. Cho đến một buổi chiều nọ, tôi thấy một bài viết.
Một nhân viên bình thường, buổi tối gặp phải sự kiện hỏi đường quỷ dị, sự tò mò của tôi lại không kìm được!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







