Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Quỷ quái hoành hành lúc nửa đêm Chương 10: Hẹn Gặp Mặt, A Quân Thật Sự Có Vấn Đề

Cài Đặt

Chương 10: Hẹn Gặp Mặt, A Quân Thật Sự Có Vấn Đề

Ba ngày sau, A Quân đăng bài lần thứ hai.

Tiêu đề bài viết chính là: Tôi gặp ma rồi.

Một câu ngắn gọn nhưng đánh thẳng vào lòng người.

Ba ngày nay, A Quân sống trong sợ hãi.

Mỗi ngày đi làm thì không có tinh thần, vi phạm không ít sai sót.

Cũng may cấp trên biết anh là kiểu người chăm chỉ cầu tiến, nói trắng ra là một nhân viên dễ lợi dụng, nên cũng không làm lớn chuyện, chỉ phạt tiền thưởng tháng đó và cho anh nghỉ bảy ngày.

Nhưng yêu cầu là Tết không được nghỉ phép.

Bộ mặt xấu xí của nhà tư bản lộ rõ. Dù sao thì việc coi ngày thường và ngày Tết như nhau vốn đã chẳng hề công bằng.

Nhưng A Quân không so đo những thứ này.

Bây giờ anh chỉ muốn làm rõ chuyện này. Nếu không thì chẳng thể yên lòng, mà anh đã ba ngày không dám về nhà rồi.

Anh vẫn luôn trốn ở khách sạn bên ngoài, vì anh sợ.

Hôm nay là ngày nghỉ đầu tiên của anh.

Lúc rời khỏi công ty là 3 giờ chiều, được nghỉ vào giờ này mà vẫn tính là một ngày, đúng là bỉ ổi, nhưng anh cũng chẳng làm gì được.

Ăn chút gì đó, rồi A Quân vào tiệm net chơi một lúc. Có lẽ chơi game giúp bản thân thư giãn hơn đôi chút.

Mãi đến khi trời tối, anh mới rời khỏi tiệm net.

Ban đầu anh định về khách sạn, nhưng cứ như vậy cũng chẳng phải cách, nhỡ đâu tất cả chỉ là anh suy nghĩ quá nhiều?

Cô gái kia chỉ là hỏi đường bình thường thôi thì sao? Cái chết của người đàn ông kia chẳng liên quan gì đến cô ấy?

Anh cố gắng an ủi bản thân, rồi quyết định đi tàu điện ngầm về nhà.

9 giờ tối.

Giờ vẫn còn sớm nhưng bên ngoài đã vắng bóng người.

Chắc lúc này sẽ không gặp nữa đâu nhỉ?

A Quân lấy can đảm đi vào khu dân cư.

Cố tình lại chính là chỗ đó, giọng nói quen thuộc lại vang lên.

“Anh trai, số 13 đường Thanh Mai đi như thế nào?”

Lần này A Quân thật sự hoảng sợ, cả người lập tức đổ mồ hôi lạnh.

Anh không dám trả lời, càng không dám quay đầu lại.

Anh bước nhanh hơn, bắt đầu đi về lối vào tòa nhà.

Nhưng khác với mọi lần, lần này, giọng nói phía sau không hề dừng lại.

Nhưng không hiểu sao, âm thanh bên tai vẫn tiếp tục.

“Anh trai, số 13 đường Thanh Mai đi như thế nào?”

Giống như thật sự không ngừng xảy ra ảo giác vậy.

A Quân liên tục ngoáy lỗ tai, ngoáy đến khi tai bắt đầu đau rát mới chịu dừng.

Giọng nói đó biến mất.

A Quân vẫn không thể nhớ lại khuôn mặt của cô gái kia, nhưng số 13 đường Thanh Mai hoàn toàn khắc sâu trong đầu A Quân.

Đêm nay, A Quân gặp chuyện.

Tất nhiên không phải chết, nếu không anh đã chẳng thể đăng bài.

Trong trạng thái căng thẳng và sợ hãi cực độ, A Quân ngủ thiếp đi. Khi tỉnh dậy, anh cố ý nhìn đồng hồ, 3 giờ sáng.

Thực ra A Quân chưa bao giờ có thói quen dậy đi vệ sinh vào ban đêm. Trong cơn mơ màng, anh bước vào nhà vệ sinh.

Khi nhìn thấy khuôn mặt của mình trong gương, anh sợ tới mức hét lên một tiếng thảm thiết. Cũng là tiếng hét đầu tiên trong đời của một người đàn ông.

Khuôn mặt hốc hác như một ông già. Hơn nữa, khi anh hét lớn rồi đưa tay cào đầu, tóc rụng từng nắm từng nắm.

Cảnh tượng ấy còn đáng sợ hơn cả gặp ma.

Anh điên cuồng rửa mặt, cố gắng ép bản thân bình tĩnh trở lại. Nhưng đúng lúc ngẩng đầu lên, anh nhìn thấy.

Anh rõ ràng thấy được, trong gương, sau lưng anh là một người phụ nữ.

“Á...”

Anh hét lớn, xoay người lại, nhưng phía sau lại không có một bóng người. Quay lại nhìn vào gương, trong đó chỉ còn lại bản thân anh đang rất chật vật, còn có tiều tụy đến mức đáng sợ.

Anh biết mình đã gặp ma rồi.

Người phụ nữ kia đã bám theo anh.

Anh không còn cách nào khác, đăng bài vừa để trút nỗi sợ hãi của mình, cũng vừa để tìm kiếm sự giúp đỡ.

Mỗi câu chữ của anh đều cực kỳ kích động. Đặc biệt có một câu như này: “Tôi gặp ma rồi, thật sự đã gặp ma rồi, một con nữ quỷ, mặc áo hoa kẻ ca rô, tôi tiêu đời rồi đúng không?”

Chỉ một câu đó thôi cũng đủ để thấy lúc ấy anh đã sợ đến mức nào.

Hỏi đường lúc nửa đêm?

Nữ quỷ mặc áo hoa kẻ ca rô?

Tôi tò mò, cố gắng nói chuyện riêng với A Quân.

Anh ấy trả lời tôi.

Hơn nữa, những dòng anh ấy gõ ra cho thấy trạng thái tinh thần của anh ấy đã gần như sụp đổ.

Tôi hỏi địa chỉ, rồi lập tức lên đường.

Ngồi trên tàu cao tốc nhìn ra ngoài cửa sổ. Khung cảnh đẹp đẽ lướt qua như từng tấm slide chiếu nhanh.

Tiếng gõ cửa lúc nửa đêm, dì hai treo cổ chết, những cảnh tượng này vẫn còn rõ mồn một ngay trước mắt.

Thế giới này thật sự có ma sao?

Hơn nữa vẫn luôn quanh quẩn bên cạnh con người?

Bất cứ lúc nào cũng có thể có một ai đó rơi vào cái chết do ma quỷ gây ra?

Rồi cuối cùng những cái chết ấy lại bị nhấn chìm trong dòng người tấp nập, chẳng ai hay biết?

Có lẽ là vậy...

Xuống tàu cao tốc, tôi thấy A Quân đang chờ ở nhà ga.

Anh ấy đội mũ lưỡi trai màu xám, che kín toàn bộ mái tóc của mình.

Dáng vẻ cũng không đến mức già như ông lão như những gì anh ấy tả, chỉ trông như người ngoài ba mươi tuổi.

Nhưng thật sự rất tiều tụy.

Trong mắt phủ kín tơ máu màu đỏ.

Trạng thái tinh thần rõ ràng cũng rất tệ.

Sau khi nhìn thấy, câu đầu tiên tôi hỏi là: “Bao lâu rồi anh không ngủ ngon vậy?”

A Quân cười khổ một cái, rồi chỉ sang bên đường: “Xe đậu ở đó.”

Trạng thái của anh ấy khiến tôi không yên tâm, nên tôi dứt khoát giành luôn ghế lái. A Quân cũng không tranh, mà rất tự nhiên ngồi vào vị trí ghế phụ.

Xe vừa chạy được chưa bao xa, A Quân đã đột ngột nói thẳng: “Cậu nói cậu cũng từng gặp ma?”

Thật đúng là thẳng thắn.

Tôi gật đầu, rồi lại lắc đầu nói: “Nói gặp thì đúng là từng gặp, nhưng cũng chưa từng tận mắt nhìn thấy ma, chỉ có một điểm giống nhau, cũng là nữ quỷ.”

A Quân quay đầu nhìn tôi, hỏi: “Kết quả thế nào rồi?”

Lúc A Quân nói chuyện, vô cùng khẩn trương sợ hãi.

Kết quả?

Tôi cười không trả lời. Bởi vì không có cách nào trả lời, nếu để anh ấy biết người đàn ông lần trước đã chết? Hơn nữa còn bị quỷ quấn lấy, treo cổ ở nghĩa địa?

Có lẽ A Quân sẽ sụp đổ ngay lập tức.

“Người không hại quỷ thì quỷ cũng không chọc người. Anh yên tâm đi, đã có quỷ thì chắc chắn sẽ có cao nhân có thể thu phục quỷ.”

Sau khi nói xong, bản thân tôi cũng hơi giật mình.

Từ bao giờ tôi nói chuyện nghe giống mấy vị cao nhân kia vậy?

Nhưng câu nói đó dường như chẳng có tác dụng gì với A Quân.

Chạy thêm một đoạn, vẻ mặt A Quân mờ mịt nói: “Cho nên, người lần trước gặp ma, chết rồi đúng không.”

Tôi suýt chút nữa đã đạp phanh.

A Quân đúng là tỉnh táo hơn người đàn ông kia rất nhiều, vừa thông minh vừa nhạy cảm.

Tôi nên trả lời thế nào đây?

Cuối cùng, tôi chỉ cười nhẹ rồi chọn im lặng không nói thêm gì nữa.

Bởi vì đôi khi, lời nói dối còn khiến người ta sợ hãi hơn cả sự thật.

Xe dừng lại trước cổng khu dân cư.

Lần này A Quân đi trước, sau đó lại dừng ở một chỗ.

Đúng như trong bài viết của anh ấy.

Một cổng hình vòm tròn kiểu cũ.

Trông như cổng nhỏ trong những phủ đệ thời xưa.

A Quân nhìn sang tôi, mặt không chút biểu cảm, nói: “Chính chỗ này, lần nào tôi cũng gặp cô ấy ở đây, cô gái mặc áo hoa ca rô!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc