Không còn là trùng hợp nữa.
Dì hai bị người ta cưỡng hiếp rồi treo cổ, còn bị chôn ngay tại nghĩa địa kia. A Quân lại đúng lúc nằm mơ gặp phải dì hai ở đó, thậm chí còn cưỡng ép người ta!
Dì hai treo cổ chết oan, bây giờ chắc là đã quấn lấy A Quân rồi.
Chả trách mấy vị cao nhân đều bảo chuyện này cực kỳ nghiêm trọng. Thì ra A Quân đã làm chuyện giống hung thủ từng làm năm xưa, cho dù chỉ diễn ra trong mơ.
Trời tối.
Tôi và A Quân ngủ lại trong nhà bà chủ.
Giường đất, nhưng ngủ rất dễ chịu. Nhiều ngày rồi tôi không có nổi một giấc ngủ ngon, nên không bao lâu tôi đã ngủ thiếp đi.
Không biết ngủ được bao lâu, tôi bị tiếng dép lê làm đánh thức.
Dạo gần đây, chỉ cần chút gió thổi cỏ lay là tôi lập tức bật dậy, đã thành thói quen xấu.
Tôi thấy A Quân một mình xuống giường.
Tôi thử gọi anh ấy một tiếng, nhưng lại chẳng để ý đến tôi.
Một linh cảm chẳng lành xuất hiện.
A Quân lại biến thành bộ dạng kia rồi?
A Quân từ từ mở cửa đi ra ngoài.
Tôi không dám phát ra tiếng động, nhưng vì tò mò nên tôi vẫn lén đi theo ra ngoài.
A Quân trông như kẻ mất hồn.
Tôi nhìn đồng hồ, 2 giờ sáng.
Không có tiếng gõ cửa, vậy mà A Quân lại chìm vào trạng thái kỳ lạ ấy?
Tôi bắt đầu thấy sợ.
Có mấy lần định quay đầu bỏ chạy cho xong, nhưng cuối cùng bị ma xui quỷ khiến, vẫn đi theo A Quân.
Đi đến ngọn núi hoang kia.
Lúc này tôi thật sự sợ.
Cảm giác xung quanh cũng âm trầm hơn rất nhiều.
Núi hoang cũng yên tĩnh bất thường, không nghe thấy tiếng chim hót hay tiếng côn trùng kêu, cứ như bị cách ly với thế giới bên ngoài.
A Quân lập tức đi tới trước ngôi mộ kia.
Chính là mộ của dì hai.
Một cảnh tượng đáng sợ xuất hiện.
A Quân vậy mà lại nằm xuống ngay bên cạnh ngôi mộ. Sau đó vang lên tiếng ngáy của anh ấy, tuy âm thanh không lớn, nhưng trong môi trường yên tĩnh thế này vẫn nghe được vô cùng rõ ràng.
Anh ấy chạy tới đây để ngủ à?
Tôi không dám ở lại đây.
Tôi trốn về làng một mình.
Trong hoàn cảnh này, nếu đổi lại bất kỳ ai, chắc cũng sẽ làm như tôi thôi.
Nhưng cả đêm tôi không ngủ được.
Điều kỳ lạ là, khoảng năm giờ sáng, A Quân lại một mình trở về. Hơn nữa, sau khi trở về là leo lên giường ngủ tiếp.
Tôi gọi kiểu gì cũng không tỉnh, anh ấy cứ như đang mộng du vậy.
Đến khi anh ấy tỉnh lại, rõ ràng trạng thái không đúng.
Sợ hãi biến mất, ngược lại còn mang theo cảm giác vô cùng hạnh phúc, thậm chí không hiểu sao còn giống như đang lưu luyến thứ gì đó.
Trạng thái tinh thần cũng khá hơn rất nhiều.
Tôi lén gọi điện thoại cho cao nhân.
Cao nhân nghe tôi kể xong, ông ấy chỉ thở dài.
Sau đó bất đắc dĩ nói: “Thử đốt giấy tiền trước mộ cho dì hai, chắc là A Quân đã bị dì hai quấn lấy rồi. Quỷ có mười ngày âm, đến hạn thì A Quân sẽ đi theo dì hai thôi.”
Tắt điện thoại.
Tôi lập tức kéo A Quân lên núi hoang.
Tiền vàng đã được chuẩn bị sẵn, còn có cả nhang và nến.
A Quân nhìn qua có chút không tình nguyện, nhưng tôi vẫn mạnh mẽ ép anh ấy quỳ xuống.
Chỉ có điều!
Chuyện tiếp theo lại vô cùng quỷ dị.
Giấy tiền vừa đốt lên tự nhiên tắt phụt. Nến cũng vậy, vừa châm sáng đã lập tức tắt ngúm.
Tóm lại là chẳng có thứ gì chịu được.
Mà tôi rất chắc xung quanh hoàn toàn không có gió, thậm chí vào giờ này còn hơi oi bức.
Tôi sợ muốn chết, vậy mà A Quân lại trông càng thoải mái hơn, thậm chí còn chủ động trêu chọc nói: “Thấy chưa, vô ích mà.”
Tôi hỏi anh ấy: “Anh không sợ à?”
A Quân mỉm cười gật đầu: “Không sợ.”
A Quân hoàn toàn mê muội rồi, trạng thái ban ngày cũng không còn bình thường nữa.
Cả một ngày, A Quân không hề có ý rời khỏi nghĩa trang. Lúc nào cũng ngồi trước mộ, đôi mắt ngẩn ngơ nhìn chằm chằm vào mô đất lớn rồi ngẩn người.
Cứ tiếp tục như vậy thì A Quân sẽ hỏng mất.
Tôi vội lái xe rời khỏi làng, lập tức tới nhà cao nhân.
Tôi kể lại tình trạng của A Quân, sắc mặt của cao nhân cũng lập tức trở nên khác lạ.
Cuối cùng, ông vẫn cùng tôi trở lại làng.
Cao nhân chỉ nói cố gắng thử một lần, nhưng kết quả thì không dám đảm bảo, chỉ có thể còn ước còn tát.
Đêm xuống.
Tôi đưa cho bà chủ ít tiền, hiện tại trong nhà chỉ còn ba người là tôi, A Quân và cao nhân.
A Quân bị nhốt trong phòng, hơn nữa còn bị trói chặt, đây là ý của cao nhân.
Cao nhân dặn dò, tối nay tuyệt đối không thể để A Quân rời khỏi căn phòng này.
A Quân bắt đầu hơi phát điên, dần dần trở nên cuồng loạn, cứ ra sức muốn lao ra ngoài. May là trói đủ chặt, nếu không thật sự không thể giữ nổi anh ấy.
A Quân cứ giãy giụa một lúc rồi lại yên tĩnh một lúc.
Mãi cho đến 2 giờ sáng. Đây là khoảng thời gian nhạy cảm nhất
Tôi căng thẳng tới mức gần như nghẹt thở.
Đột nhiên!
A Quân nhìn thẳng về phía cửa sổ. Sắc mặt cao nhân lập tức thay đổi, thì thào lẩm bẩm: “Đến rồi.”
Ngay sau đó, tiếng gõ cửa vang lên.
Chỉ có điều lần này, tiếng gõ cửa còn chân thực hơn tất cả những lần trước, như thật sự có một người đứng ở ngoài cửa gõ cửa.
Trong nhà, cao nhân thắp ba cây nến.
Tôi cũng không biết là có ý gì, chỉ thấy mỗi lần tiếng gõ cửa vang lên, lập tức sẽ có một cây nến tắt phụt.
Tôi nhìn thấy trên mặt cao nhân đều là mồ hôi, trong miệng lẩm bẩm gì đó, rồi cao nhân giơ tay vỗ mấy cái lên cửa.
Tiếng gõ cửa ngừng lại.
Tôi thở phào.
Nhưng còn chưa kịp nhẹ nhõm bao lâu, tôi nhìn thấy một bóng người lướt qua bên ngoài cửa sổ.
Một người phụ nữ.
Tôi sợ đến mức lập tức co rúm vào góc tường.
Còn A Quân thì đã nhìn về phía cửa sổ, khóe môi mỉm cười, giống như người anh ấy chờ đợi bấy lâu cuối cùng cũng đã xuất hiện.
Người phụ nữ kia vẫn lắc lư bên ngoài cửa sổ.
Tôi biết, là dì hai đến.
Đây là muốn diễn một màn tình người duyên quỷ sao?
Tối nay A Quân không tới nghĩa trang.
Linh hồn của dì hai lại tự tìm đến cửa?
Tôi sợ đến mức không dám thở mạnh.
Cây nến thứ hai cũng tắt.
Cao nhân kêu lên một tiếng: “Không ổn.”
Ngay sau đó.
Tiếng gõ cửa lại vang lên.
Lần này gần như điên cuồng.
Cánh cửa như có thể bị phá tung bất cứ lúc nào.
A Quân cũng bắt đầu phát điên, giống như bị nhập ma, ra sức giãy giụa.
“Đừng để cậu ấy thoát ra!”
Nghe tiếng cao nhân quát, tôi lập tức lấy hết can đảm lao tới, cố sức ôm chặt lấy A Quân.
Nhưng anh ấy đâu phải trẻ con, sức lực rất lớn. Tôi vội lấy thêm dây thừng để buộc thêm, dứt khoát trói anh ấy thành hai tầng cho chắc.
Cao nhân nhìn cây nến thì thầm: “Cây thứ ba tuyệt đối không được tắt!”
Tôi không hiểu ý ông, nhưng cũng theo bản năng nhìn sang cây nến duy nhất còn cháy.
Đúng lúc này!
Bên ngoài vang lên tiếng gào thét điên cuồng của một người phụ nữ.
Nghe ra là giọng của một cô gái trẻ.
Là dì hai!
Tôi sợ hãi nhắm mắt lại, toàn thân run rẩy.
Cao nhân dứt khoát lao tới cửa, nhưng không mở.
Tiếng gào thét của dì hai dần yếu đi. Hình như cao nhân đang viết gì đó lên cửa, nhưng không giống trong phim truyền hình, ông không cắn tay của mình.
Suốt cả đêm, chúng tôi cứ vật lộn như vậy.
Tôi nhìn cao nhân hỏi: “Ổn rồi? Đi rồi?”
Cao nhân thở dài một hơi gật đầu.
Tôi tê liệt ngồi phịch xuống đất.
Lúc này cao nhân lại nhìn sang A Quân, lẩm bẩm: “Sống chết tùy trời, tôi đã làm hết sức, từ nay về sau, ai cũng không được can thiệp vào chuyện của cậu ấy. Nhớ kỹ, đừng tham dự vào nữa.”
Tôi ngơ ngác nhìn cao nhân, rồi khẽ gật đầu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







