Hôm nay.
Ngày hôm sau, khi bước ra khỏi trung tâm tắm hơi, tôi quyết định không lừa anh ấy nữa.
Tôi nói với anh ấy chuyện người có bảy ngày đầu, quỷ có mười ngày âm, hơn nữa còn nói rõ để anh ấy biết, thời gian của anh ấy không còn nhiều.
Lần này A Quân thật sự sợ rồi.
Ngồi trong xe, tôi chưa nổ máy, mà nhìn sang A Quân.
Anh ấy lộ ra vẻ mặt khẩn trương, ánh mắt đờ đẫn.
Nhân cơ hội này, tôi nói với anh ấy: “Không có gì quan trọng hơn mạng sống của mình.”
A Quân nhìn tôi một cái.
Tôi để cho anh ấy đủ thời gian để suy nghĩ. Cũng may, cuối cùng anh ấy chọn nhượng bộ.
Anh ấy đổi chỗ, tự lái xe.
Chúng tôi đến vùng ngoại ô, xung quanh có hai ngôi làng, nhưng xe không chạy vào làng.
Tôi đã linh cảm có gì đó không ổn.
Xe dừng lại.
Tôi đi theo A Quân bước vào một ngọn núi hoang.
Tôi càng lúc càng thấy căng thẳng bất an, thậm chí bắt đầu nghĩ linh tinh, chẳng lẽ A Quân muốn giết người bịt miệng?
Nhưng nghĩ lại, tôi còn chẳng biết anh ấy đã trải qua chuyện gì, chắc chẳng đến mức đó.
Chúng tôi đi đến một nghĩa trang.
A Quân dừng bước.
Tôi lập tức căng thẳng hỏi: “Không phải anh định đào mộ đó chứ?”
A Quân lắc đầu: “Không quá đáng như vậy đâu.”
Tôi như trút được gánh nặng gật đầu.
A Quân bỗng thần bí nhìn về phía tôi, rồi nhỏ giọng nói: “Hình như tôi từng ngủ với quỷ.”
Hả?
Đây là khoảnh khắc khiến tôi chấn động đến mức cho tới bây giờ vẫn không quên nổi.
Lúc ấy, lời của A Quân thật sự khiến tôi kinh ngạc.
Tôi thậm chí còn tưởng anh ấy đang đùa, nên lập tức dạy dỗ: “Anh đừng có rảnh rỗi mà hù người ta! Anh điên rồi à?”
Nhưng A Quân chỉ lắc đầu nói: “Tôi không chắc, nhưng sau khi xảy ra quá nhiều chuyện, bây giờ tôi có thể khẳng định rồi.”
Vừa nói, A Quân vừa tiếp tục đi vào trong nghĩa địa.
Dù bây giờ là ban ngày, nhưng tôi vẫn thấy cực kỳ lạnh lẽo.
Tôi không bỏ chạy, vì ban ngày A Quân rất bình thường.
Cho dù đã nói đến chuyện khó tin như vậy, dáng vẻ của anh ấy lại cho tôi biết anh ấy vẫn ổn.
Tôi đành kiên trì đi theo anh ấy.
Anh ấy đứng trước một ngôi mộ.
Ở vùng núi hoang dã thế này, những ngôi mộ như vậy thường chẳng ai chăm nom nữa.
Cũng xem như là mộ hoang.
Trên mộ chẳng có đồ cúng tế gì, chỉ có cỏ dại mọc um tùm.
Mộ chỉ là một gò đất lớn mà thôi.
Tôi nhìn A Quân hỏi: “Sao vậy?”
Sắc mặt A Quân khó coi, giống như đang nhớ lại chuyện gì đó khiến anh ấy sợ hãi.
Đợi một lúc, A Quân mới mở miệng nói: “Khoảng một tuần trước khi tôi đăng bài, tôi đã đến nơi này.”
“Đây là mộ của người nhà anh à?” Tôi tò mò hỏi nhỏ.
Ai ngờ A Quân lập tức lắc đầu đáp: “Không phải, tôi cũng không biết là mộ nhà ai.”
Kỳ lạ thật.
Nhưng tôi không hỏi nữa, chỉ kiên nhẫn nhìn A Quân.
Anh ấy bắt đầu nhớ lại đoạn ký ức đó.
Hôm ấy, A Quân cùng bạn bè vào núi đi tìm cảm hứng. Bạn học thời đại học, quen vẽ ký hoạ nên giữ thói quen đó.
Dù chỉ là sở thích, cả ba vẫn rất nhiệt tình.
Nhưng hôm ấy ba người có uống chút rượu, uống cũng không ít, tới hoàng hôn thì họ nhìn thấy bãi mộ này.
Thế là ba người mượn hơi men mà cá cược. Cuối cùng A Quân thua, nên phải ở lại đây một mình.
Tối hôm đó trời không lạnh, A Quân lại say nên nằm ngủ ngay cạnh ngôi mộ này.
Đêm đó anh mơ một giấc mộng.
Một giấc mộng vô cùng dễ chịu.
Trong mơ, anh nhìn thấy một cô gái trẻ xuất hiện trước mặt mình. Có lẽ vì đã say, lúc ấy A Quân nảy ra ý nghĩ kỳ quái.
Trong giấc mơ, anh đã làm vài chuyện với cô gái đó, hơn nữa còn mang tính cưỡng ép.
Khi tỉnh dậy, phát hiện chỉ là mơ nên cũng không nghĩ nhiều.
A Quân vốn là người thật thà, chẳng có thù oán với ai, cũng chưa từng đắc tội với người nào.
Sau khi A Quân nói xong, đáng thương nhìn tôi, lí nhí nói: “Tôi chỉ uống say thôi, nếu không say thì tôi tuyệt đối không như vậy. Tôi chỉ từng gặp phải một chuyện kỳ quái như thế.”
Đúng là buồn cười thật!
Nằm mơ thấy một người phụ nữ trong nghĩa địa, rồi làm chuyện đó với người ta? Còn là cưỡng ép?
“Có phải tôi bị người phụ nữ kia quấn lấy hay không?”
Nhìn A Quân, tôi cũng không biết nên nói gì.
Tất nhiên, đây cũng có thể chỉ là suy đoán trong lúc anh ấy đang sợ hãi. Dù sao thì chủ nhân ngôi mộ này là ai cũng chẳng có ai biết, nhưng đã muốn giải quyết, mà lại có khả năng liên quan, thì phải điều tra.
Tôi và A Quân lập tức đến ngôi làng bên cạnh.
Làng tên là Thượng Khẩu Điếm, còn làng bên kia tên là Hạ Khẩu Điếm. Giữa hai làng Thượng Khẩu Điếm và Hạ Khẩu Điếm là một con đường.
Khoảng cách cũng không xa, đi xe đạp chưa đến mười phút là tới.
Khi chúng tôi đến nơi thì trời đã bắt đầu tối. Bây giờ, những ngôi làng như vậy đều sẽ có kiểu nhà trọ nhỏ để ăn ăn và ở lại.
Tôi và A Quân đi vào.
Bà chủ khoảng hơn năm mươi tuổi, rất nhiệt tình. Nấu xong bữa tối còn ngồi xuống cạnh chúng tôi trò chuyện.
Bà nói chồng của bà ra ngoài làm công, phần lớn đàn ông trong làng đều như vậy.
Phụ nữ, người già và trẻ nhỏ thì ở lại.
A Quân có năng khiếu vẽ tranh, cũng có thể vẽ chân dung. Anh ấy vẽ một bức phác thảo khuôn mặt người phụ nữ trẻ mà mình gặp trong mơ.
Điều này cũng rất lạ.
Bình thường người ta mơ xong, tỉnh dậy chẳng thể nhớ rõ mặt mũi người và sự vật trong mơ, vậy mà A Quân lại có thể vẽ rõ ràng khuôn mặt người phụ nữ ấy.
Hơn nữa trông còn rất xinh đẹp.
Ăn được nửa chừng, tôi lấy bức phác hoạ chân dung ra cho bà chủ xem, rồi hỏi: “Chị gái, chị có biết người này không?”
Bà chủ nhìn chằm chằm vào bức tranh một lúc, rồi đột nhiên bừng tỉnh nói: “Đây chẳng phải là dì hai nhà ông Lý trong làng bọn tôi sao?”
Có quen biết! Có manh mối rồi.
Trạng thái hiện tại của A Quân chẳng hỏi thêm được gì, tôi bèn hỏi tiếp: “Chị gái, dì hai nhà ông Lý là ai?”
Bà chủ gật đầu.
Trong làng có một nhà họ Lý.
Người phụ nữ này chính là người nhà bọn họ, nhưng đã chết gần bốn mươi năm rồi. Hồi đó nơi này chưa phát triển như bây giờ, nhiều vụ án không phá được.
Lúc ấy dáng vẻ của dì hai rất xinh đẹp, đến làng này để xem mắt, kết quả không biết vì sao lại bị người ta cưỡng hiếp.
Hôm sau người ta thấy cô ấy treo cổ chết trong nhà.
Thời ấy cách thức điều tra hình sự kém xa bây giờ, đến tận bây giờ cũng chẳng điều tra được kết quả gì.
Dì hai cũng được chôn ở nghĩa địa trong làng!
Bà chủ biết được chuyện này là vì lúc ấy bà đã hơn mười tuổi. Lúc dì hai đến làng đã thu hút sự chú ý của rất nhiều người, nên bà vẫn nhớ rõ. Dù sao hồi ấy dì hai cũng được xem là người đẹp nhất.
Sau đó, bà chủ lại kinh ngạc hỏi: “Hai cậu hỏi chuyện này làm gì?”
Tôi lập tức nói dối: “Chúng tôi học điều tra hình sự, từng đọc hồ sơ vụ án này nên muốn đến hỏi thăm.”
Bà chủ gật đầu rồi bất đắc dĩ nói: “Không ăn thua đâu, bốn chục năm rồi. Nếu bắt được hung thủ thì đã bắt rồi, biết đâu bây giờ hung thủ cũng chết mất rồi.”
Bà chủ lộ ra biểu tình thổn thức.
Còn A Quân thì đã bắt đầu run lẩy bẩy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
