Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Quỷ quái hoành hành lúc nửa đêm Chương 3: A Quân Trở Nên Kỳ Lạ

Cài Đặt

Chương 3: A Quân Trở Nên Kỳ Lạ

Tôi và A Quân đến chùa.

Đây là lần đầu tiên tôi tới nơi này, hương khói khá nhiều, nhưng hôm nay không đông người lắm.

Trạng thái của A Quân dường như càng lúc càng không ổn.

Không chỉ là tiều tụy, mà ánh mắt còn có chút mơ màng.

Ban đầu tôi tưởng khi gặp anh ấy, anh ấy sẽ vô cùng sợ hãi, nhưng hình như không phải vậy.

Sợ thì có, nhưng lại không mạnh mẽ như tôi nghĩ, trái lại còn khiến người ta cảm thấy có chút kỳ quái không giải thích được.

Tôi thậm chí còn bắt đầu nghi ngờ, có phải trạng thái tinh thần của anh ấy đã xuất hiện vấn đề nghiêm trọng rồi hay không.

Nỗi hoảng loạn của con người khi kéo dài đến cực hạn sẽ dần trở nên chết lặng, cũng sẽ trở nên kỳ quái.

Hình như A Quân đã phát triển đến mức độ này rồi.

Chúng tôi gặp trụ trì của ngôi chùa.

Mọi người đều gọi ông là Viên Minh.

Lần trước A Quân tới đây không gặp được vị trụ trì tên Viên Minh này.

Trong một căn phòng, chỉ có trụ trì và A Quân.

Tôi được sắp xếp chờ ở bên ngoài.

Đó là ý của trụ trì.

Theo lời của ông, chuyện này không liên quan đến tôi, tốt nhất đừng lại gần quá.

Nhất là vào những thời điểm đặc biệt, nếu không rất dễ rước họa vào thân.

“Thà tin là có, còn hơn tin rằng không.”

Trải qua vụ gõ cửa khủng khiếp lúc rạng sáng, bây giờ tôi bắt đầu tin rồi.

Hai người họ ở trong phòng suốt một tiếng đồng hồ.

Khi bước ra, trạng thái của A Quân có vẻ đã khá hơn một chút, trên cổ anh ấy có thêm một mặt dây chuyền.

Nghe nói đây chính là Chú Lăng Nghiêm đã được khai quang.

A Quân trông thoải mái hơn không ít.

Lúc này, lão trụ trì gọi tôi vào trong phòng. Bên trong chỉ thắp nến, không có ánh sáng nào khác.

Không hiểu sao tôi lại cảm thấy hơi sợ.

Nếu không có chuyện gì quan trọng, trụ trì sẽ không gọi tôi vào.

Trụ trì mở miệng hỏi ngay: “Dạo gần đây cậu ở chung với cậu ấy?”

Tôi do dự một chút.

Tôi có hơi hối hận và sợ hãi, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu: “Đúng, ở lại cùng anh ấy.”

Trụ trì nhíu mày.

Biểu cảm này lập tức khiến tôi hoảng sợ.

Nhưng cái kiểu tính cách từ nhỏ chẳng sợ ai của một cậu chủ nhà giàu khiến tôi vẫn không lùi bước.

Lúc này trụ trì nói: “Hiện tại bạn của cậu đã bị thứ đó quấn lấy rồi. Nếu ba ngày sau tình trạng này vẫn không biến mất, một mình cậu đến chùa tìm tôi.”

Tôi sửng sốt một chút.

Ba ngày sau tình trạng này vẫn không biến mất?

Tôi căng thẳng hỏi một câu: “Sư phụ, nếu không biến mất, anh ấy có chết không?”

Trụ trì đột nhiên chắp tay trước ngực niệm một câu: “A di đà phật.”

Thiên cơ không thể tiết lộ?

Tôi lại hỏi: “Vậy tôi có sao không?”

Trụ trì nói: “Nhân quả tự có nguyên nhân, không liên quan đến người ngoài.”

Tôi hiểu ý trụ trì, cũng thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng ngay sau đó trụ trì còn nói thêm: “Mọi việc đều có mức độ, chớ vượt quá giới hạn, cũng đừng nóng vội.”

Tôi gật đầu, sau đó bước ra theo chỉ dẫn của trụ trì.

Tôi và A Quân ăn chút gì đó rồi về nhà.

A Quân không đăng bài nữa, có lẽ vì tôi vẫn ở đây.

Trời dần tối.

Tôi mơ mơ màng màng ngủ một giấc. Lúc tỉnh dậy nhìn đồng hồ, đã 10 giờ tối.

Tỉnh táo lại, tôi lập tức mở cửa đi ra ngoài, tôi nhìn thấy A Quân ngồi trên giường trong phòng ngủ của mình.

Mặt anh ấy hướng về phía cửa sổ, không nhúc nhích.

Tôi thử nhỏ giọng kêu một tiếng, anh ấy không đáp, vẫn cứ quay mặt về phía cửa sổ.

Tôi sợ hãi.

Ngoài cửa sổ chẳng có gì cả.

Anh ấy nhìn thấy cái gì sao?

Rõ ràng anh ấy đang đeo mặt dây chuyền Chú Lăng Nghiêm mà? Chẳng lẽ cái này cũng không dùng được?

Tôi không dám hành động thiếu suy nghĩ.

May mà bây giờ mới 10 giờ tối, vẫn chưa đến thời điểm đáng sợ nhất.

A Quân cứ ngồi như vậy gần hai mươi phút, sau đó từ từ quay đầu nhìn tôi.

Khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy vô cùng sợ hãi.

Hai mắt anh ấy vô thần, nhưng lại nở một nụ cười quỷ dị.

Âm trầm quỷ dị nói không nên lời.

Anh ấy mỉm cười hỏi tôi: “Cậu có thấy không?”

Tôi theo bản năng nhìn về phía cửa sổ hỏi ngược lại: “Thấy cái gì?”

A Quân lắc đầu, cười nói: “Cậu không thấy.”

Rồi anh ấy đứng dậy, đi thẳng ra phòng khách. Anh ấy ngồi xuống sô pha, sau đó trân trân nhìn chằm chằm vào cánh cửa kia.

Giống như đang chờ đợi điều gì đó.

Điên thật.

Trạng thái của anh ấy hoàn toàn không giống trước đây.

Tôi muốn chạy rồi.

Mẹ nó điều tra quỷ quái cái gì?

Ông đây không làm nữa.

Nhưng tôi lại nhớ lời của trụ trì, chớ vượt giới hạn, chớ nóng vội.

Nói cách khác, gặp phải chuyện gì cũng không được hoảng hốt. Nếu không, rất có thể mình cũng sẽ xui xẻo theo.

Cũng không được mạnh tay làm gì, dù sao tôi cũng đâu phải đại sư gì.

Vì vậy, tôi cắn răng chịu đựng sự sợ hãi, ngồi xuống ghế bên cạnh.

Anh ấy đang chờ đến 2 giờ sáng sao?

Tiếng gõ cửa?

Trụ trì từng nói, nếu ba ngày sau mà tiếng gõ cửa vẫn chưa dừng, tôi phải lập tức tìm ông. Nói cách khác, tôi chỉ cần cầm cự ba ngày?

Chỉ tiếc là tôi không có mặt dây chuyền Chú Lăng Nghiêm.

Trụ trì nói rồi, mời thứ này mặc dù có tác dụng che chở, nhưng đồng thời cũng sẽ trở thành mục tiêu.

Bây giờ tôi chỉ là người ngoài cuộc, không cần lo chuyện sống chết.

Khi con người rơi vào trạng thái sợ hãi tột độ, hoàn toàn không còn nhận thức được thời gian.

Thậm chí không cảm nhận được sự mệt mỏi.

Hai giờ sáng.

Tiếng gõ cửa xuất hiện.

Khoảnh khắc ấy, tôi căng thẳng đến mức gần như nghẹt thở.

Hình như thứ kia cũng đang tức giận.

Mười phút trôi qua, tiếng gõ cửa biến mất.

Cả người tôi đã đầy mồ hôi, nhưng vẫn thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng đúng lúc này, A Quân đột nhiên đứng lên.

Tôi sợ đến mức suýt nữa hét lên.

Ánh mắt anh ấy dại ra đi vào phòng ngủ của mình.

Không đóng cửa, vậy mà anh ấy cúi xuống nhặt một tấm thẻ gỗ ở góc tường lên.

Tôi dám chắc, trong phòng ngủ hoàn toàn không có thứ này.

Nó được đặt ở góc tường từ bao giờ?

Khi tôi và A Quân đi vào phòng khách, tôi đã cố ý quan sát, đúng là không có.

Trong khoảng thời gian này, tôi và A Quân đều ở phòng khách không ai đi vào.

Giờ phút này, cuối cùng tôi đã hiểu thế nào gọi là “sợ đến vỡ mật”.

Hai chân tôi run rẩy, ngồi bệt luôn xuống đất. Tôi sợ đến mức hoàn toàn choáng váng.

Chẳng lẽ thứ kia đã vào trong nhà? Rồi đặt tấm thẻ gỗ xuống rồi lại rời đi?

Thế nghĩa là sao?

Điều duy nhất tôi có thể chắc chắn là nó không phải do con người tạo ra.

A Quân cầm tấm thẻ gỗ đi ra phòng khách, rồi đặt lên bàn trà. Sau đó lại quay vào phòng ngủ, đóng cửa lại.

Không khóa, tôi hé cửa nhìn vào.

A Quân đã nằm xuống giường?

Hơn nữa anh ấy nhanh chóng ngủ mất rồi? Trên mặt còn treo nụ cười quỷ dị.

Tối nay anh ấy đặc biệt yên tĩnh, không thấy chút sợ hãi nào.

Ngay cả khi ngủ, vẫn mỉm cười? Hình như rất thư thái, tận hưởng?

Tôi không hiểu mấy thứ này, nhưng cũng nhìn ra được A Quân không ổn lắm.

Anh ấy như bị trúng tà rồi.

Đêm nay, A Quân trải qua một giấc ngủ yên bình, còn tôi lại hoảng sợ không cách nào đi vào giấc ngủ, gian nan vượt qua.

Trời dần sáng.

Tôi buồn ngủ đến không chịu được, nhưng cũng không ngủ được.

A Quân vẫn còn đang ngủ say.

Khóa cửa lại.

Đảm bảo anh ấy ở yên trong phòng ngủ.

Tôi thêm một chút đề phòng, khóa cửa xong, bản thân đã không chịu nổi nữa nên ngồi xuống sô pha ngủ thiếp đi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc