Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Đây là một tòa nhà cũ sáu tầng.
Mỗi tầng có ba gia đình.
Nhưng trong tòa nhà có lắp đèn hành lang, chỉ cần có chút động tĩnh thì đèn sẽ sáng.
Nhà của chủ bài A Quân không có trang trí gì quá lớn, nhưng rất sạch sẽ.
Ăn cơm xong thì đã là 7 giờ tối.
Vừa bước vào nhà, hành động đầu tiên của chủ bài là lập tức khóa trái cửa.
Nhìn là biết anh ấy thật sự rất sợ.
Mà phản ứng của anh ấy cũng khiến tôi lập tức căng thẳng theo.
Tình trạng tinh thần của anh ấy rất tệ, tôi đề nghị để anh ấy ngủ một lát, tôi trông giúp cũng không sao.
Anh dứt khoát từ chối.
Không phải nghi ngờ tôi, mà là không dám, cũng không ngủ được.
Tôi hỏi anh ấy: “Anh sợ gặp ác mộng à?”
A Quân bất lực lắc đầu: “Không, mấy hôm nay thỉnh thoảng vì quá mệt mà ngủ quên, nhưng chưa từng mơ.”
Ngay sau đó, A Quân lập tức nói thêm: “Tôi là người rất hay mơ, vậy mà dạo này lại không mơ dù chỉ một lần.”
Phản ứng của anh ấy không phải sợ hãi, mà giống như bất lực chấp nhận mọi thứ.
Lúc này tôi mở máy tính của anh ấy ra.
Trên đó có thể thấy lịch sử tìm kiếm dạo gần đây.
Tất cả đều là những chuyện kỳ dị, linh dị. Hơn nữa phần lớn thời gian tìm kiếm đều rơi vào sau 2 giờ 10 phút sáng.
Điều này trùng khớp hoàn hảo với tiếng gõ cửa kéo dài mười phút rồi mới dừng.
Điều khiến anh bất lực tuyệt vọng nhất chính là, rõ ràng không sống ở đây nữa, mà 2 giờ sáng vẫn xuất hiện tiếng gõ cửa?
Anh nghi ngờ mình bị thứ gì đó bám theo, chứ không phải căn nhà này có vấn đề.
Nhưng...
Từ lúc bước vào căn nhà này, tôi đã cảm thấy hình như có chút lạnh lẽo.
Tôi không biết diễn tả như thế nào, chỉ là cái lạnh này không bình thường chút nào.
Thỉnh thoảng còn khiến tôi rùng mình.
Hai chúng tôi cứ ngồi như vậy, anh ấy vẫn xem mấy thứ kia bằng điện thoại.
Mà tôi cũng vậy, như thế thì thời gian sẽ trôi nhanh hơn.
Không biết từ lúc nào, trời đã hoàn toàn tối, xung quanh cũng chìm vào tĩnh mịch.
A Quân đột nhiên vỗ tôi một cái, làm tôi sợ tới mức thốt ra: “Gì vậy?”
Mặt A Quân không chút cảm xúc, chỉ điện thoại rồi nói thầm: “Sắp đến giờ rồi!”
Lúc này tôi mới phát hiện, thật sự sắp 2 giờ sáng.
Tôi theo bản năng nhìn về phía cánh cửa kia.
Cơ thể không tự chủ mà lùi lại một chút.
Giờ phút này, tôi thậm chí mong tất cả chỉ là câu chuyện chủ bài bịa ra, cánh cửa ấy sẽ không vang lên gì cả.
Thời gian từng phút từng giây trôi qua.
2 giờ sáng đã đến.
“Cộc cộc cộc!”
Tôi lập tức bịt miệng lại.
Dù sao bây giờ có rất nhiều người muốn thu hút sự chú ý của mọi người ở trên mạng, mà dựng mấy chuyện thế này là cách nhanh nhất.
Tôi cứng đầu đứng dậy, chậm chạp bước đến.
Tiếng gõ cửa vẫn đang tiếp tục.
Lúc ấy trong đầu tôi lập tức xuất hiện rất nhiều hình ảnh khủng bố.
Ví dụ như sau khi mở cửa ra thì sẽ có một nữ quỷ áo trắng đứng ở bên ngoài?
Hoặc một người không có đầu?
A Quân chỉ vào cánh cửa, tôi biết anh ấy đang nói về mắt mèo.
Điều chỉnh hơi thở, tôi áp mắt vào.
Tôi cố kìm nén mà nhìn ra bên ngoài.
Tiếng gõ cửa vẫn không dừng, nhưng bên ngoài lại tối đen như mực.
Lúc đến đây tôi cố ý giậm chân hai cái trước cửa, nên tôi biết chắc đèn hành lang không hỏng.
Điều này còn đáng sợ hơn gặp ma thật.
Tôi thề luôn, lúc đó tôi thật sự run lẩy bẩy, đầu óc đã gần như trống rỗng.
Không biết từ khi nào, A Quân đã đứng bên cạnh tôi.
Anh đột ngột mở cửa.
Tôi hoảng quá hét lên một tiếng, may mà không quá lớn. Đèn hành lang cũng sáng lên ngay lập tức.
Tôi thấy rõ ràng, ngoài cửa hoàn toàn không có một bóng người.
Tôi theo bản năng lấy can đảm xông ra ngoài.
Cho dù kẻ đó chạy lên hay chạy xuống, ở tầng ba này, chắc chắn phải có tiếng động, nhất là lúc nửa đêm yên tĩnh như thế này.
Nhưng tôi không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào.
Khoảnh khắc đó, toàn bộ nhận thức hơn hai mươi năm của tôi sụp đổ.
Lúc này A Quân đóng cửa lại.
Kết quả!
Tiếng gõ cửa lập tức vang lên lần nữa.
Tôi không cam lòng.
Tôi vốn là người theo chủ nghĩa vô thần, thích những chuyện này chỉ để tìm cảm giác mạnh và chứng minh bản thân.
Tôi lập tức mở cửa.
Thời gian như vậy, tôi chắc chắn không ai có thể chạy trốn.
Nhưng mà!
Kết quả giống hệt lúc nãy, ngoài cửa hoàn toàn trống trơn.
Tôi hoảng sợ lập tức đóng cửa, tiếng đóng cửa làm đèn hành lang sáng lên.
Tôi ngơ ngác nhìn về phía A Quân.
Anh chỉ bình tĩnh nói: “Đừng lo, mười phút sau sẽ biến mất.”
Tôi lấy thân mình chặn cửa, nhìn thời gian chậm rãi trôi trên điện thoại đến 2 giờ 10 phút.
Đúng như A Quân nói, tiếng gõ cửa thật sự biến mất.
Lúc này tôi mới phát hiện, cả người mình đã đầm đìa mồ hôi.
A Quân nhìn tôi nói: “Bây giờ đã tin những gì tôi nói đều là thật rồi chứ?”
Tôi sợ hãi gật đầu rồi đi lại gần, ngồi xuống sô pha, đầu óc tôi vẫn ong ong.
Không thể tin nổi những gì mình vừa trải qua.
Tôi lén véo mạnh vào đùi mình một cái mới xác định được rằng bản thân không phải đang nằm mơ.
A Quân thì đã mở máy tính, bắt đầu tra cứu đủ thứ rồi lại vào diễn đàn kia.
Lần này anh ấy không đăng bài.
Có lẽ vì tôi đang ở đây?
Nhưng trên diễn đàn vẫn có người để lại tin nhắn cho anh ấy, hơn nữa còn không ít.
Trong số đó có một người nói rằng hồi nhỏ cậu ấy cũng từng trải qua chuyện tương tự.
Khi đó cậu ấy sống ở trấn nhỏ quê nhà.
Ban đầu tưởng là dơi, thứ này ở trấn nhỏ rất nhiều.
Nhưng sau khi xác định không phải, cậu ấy cũng luống cuống.
Lúc đó cậu ấy vẫn còn đang học cấp ba.
Sau khi người trong nhà biết chuyện, là chú hai của cậu ấy lập tức tìm người mang một thứ đến.
Sau đó thì không có chuyện gì nữa.
“Chú Lăng Nghiêm.”
Người này nói đến Chú Lăng Nghiêm?
Tôi không biết, A Quân cũng không biết, chúng tôi lập tức lên mạng tìm kiếm.
Rồi mới hiểu ra.
Chú Lăng Nghiêm còn có tên là Đại Phương Quảng Diệu Liên Hoa Vương Thập Phương Phật Mẫu Đà La Ni Chú, hay Phật Đỉnh Thần Chú.
Là một loại Phật Chú.
Sau đó chúng tôi lại biết được Chú Lăng Nghiêm có thể bảo vệ, che chở cho con người.
Tôi vốn không tin Phật.
A Quân cũng là người theo chủ nghĩa vô thần giống tôi. Thế nhưng, anh ấy đã đến chùa, cũng đã mời đại sư, cuối cùng đều không có kết quả.
Chú Lăng Nghiêm trở thành hy vọng của anh ấy.
Khi đó, tôi cũng bắt đầu thấy sợ. Thậm chí có hơi hối hận vì đã đến đây.
Bởi vì tôi sợ mình cũng bị thứ gì đó bám vào.
Dường như A Quân nhìn thấu tâm trạng của tôi, bèn nói: “Không sao đâu, từng có người đến ở cùng tôi, cậu ấy cũng chẳng gặp vấn đề gì.”
Nghe vậy tôi mới nhẹ nhõm được một chút.
Sau đó A Quân còn nói thêm: “Nhưng tôi nghĩ kĩ lại thì dạo gần đây tôi không gặp chuyện lạ nào cả, cũng không xảy ra việc gì bất thường.”
Tôi lại căng thẳng.
Người ta đều nói, nếu bị thứ gì đó bám theo thì sẽ gặp chuyện lạ nào đó.
Đêm đó.
Tôi cũng mất ngủ giống A Quân.
Đến nhắm mắt tôi cũng không dám, chỉ vì quá sợ.
Chúng tôi chỉ còn cách bật mấy trò chơi kịch liệt để giữ tỉnh táo, không cho đầu óc nghĩ đến những thứ đáng sợ kia.
Trời vừa sáng, cả hai lập tức rời khỏi căn nhà đó.
Chú Lăng Nghiêm là Phật Chú, vậy thì phải đến chùa xin.
Dù thế nào, nếu đã đến rồi, tôi phải tiếp tục đồng hành tìm hiểu cùng A Quân, bằng mọi giá phải nghĩ cách giải quyết mới được.
Trạng thái của chúng tôi đều không thích hợp để lái xe, nên chúng tôi gọi một chiếc taxi, chạy đến ngôi chùa trong thành phố, chỉ mong sẽ có kết quả tốt đẹp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)