Ba ngày tiếp theo.
Trạng thái của A Quân vẫn như bị ma nhập.
Trạng thái ma nhập này là chỉ cần nhìn vào đã biết tuyệt đối không bình thường.
Lúc 2 giờ sáng, tiếng gõ cửa lại xuất hiện.
Nhìn qua, trông A Quân chẳng hề sợ hãi, trái lại mỗi lần đều ngồi sẵn trên ghế sô pha ở phòng khách, giống như cố ý chờ đợi.
Hơn nữa, chỉ cần tiếng gõ cửa vừa xuất hiện, anh ấy sẽ nở một nụ cười quỷ dị.
Ba ngày này với tôi mà nói thật sự dài đằng đẵng như cả năm trời.
Nếu không phải vì lo cho anh ấy, có đánh chết tôi cũng chẳng dám tiếp tục.
May mắn A Quân không sao cả, thậm chí còn thích ngủ hơn trước.
Thời gian ngủ kéo dài hơn rất nhiều.
Nhưng điều kỳ lạ là! Mỗi đêm sau tiếng gõ cửa, A Quân đều sẽ từ phòng ngủ của mình lấy ra một tấm thẻ gỗ.
Trên tấm thẻ gỗ chẳng có chữ gì.
Cả hai lần, tôi đều thức dậy vào khoảng 5 giờ sáng. Mỗi lần đều nhìn thấy A Quân ngồi trên giường trong phòng ngủ của mình, nhìn về phía cửa sổ.
Cứ như bị đông cứng lại.
Hơn nữa, A Quân đều ngủ vào ban ngày, còn buổi tối hình như hoàn toàn không ngủ.
Đến ngày thứ tư, trạng thái của A Quân chẳng hề khá hơn.
Lúc ngẩn người thì không phát điên nữa.
Bình thường cũng có thể trao đổi giao tiếp với tôi như không có chuyện gì.
Trời vừa sáng, A Quân lại nằm trên giường ngủ say.
Tôi nhớ rõ lời lão trụ trì, lập tức cầm lấy một tấm thẻ gỗ đi đến ngôi chùa.
Khi gặp trụ trì, vừa thấy tôi, ông đã lộ ra vẻ mặt rất kỳ lạ.
Trong một căn phòng.
Chỉ có tôi và trụ trì.
Trụ trì mở miệng trước: “Nghiêm trọng hơn rồi?”
Tôi lập tức gật đầu: “Hình như A Quân bị ma nhập rồi!”
Tôi kể hết những chuyện đã xảy ra trong ba ngày qua. Cuối cùng còn đưa tấm thẻ gỗ cho trụ trì.
Trụ trì nhìn tấm thẻ gỗ rất lâu, không nói gì.
Nhưng tôi nhìn ra được, hình như ông đang rất thấp thỏm bất an.
Tôi cũng không dám tùy tiện truy hỏi, chỉ có thể ngồi chờ đợi ở chỗ này.
Khoảng năm phút trôi qua.
Trụ trì đưa lại tấm thẻ gỗ cho tôi.
Tôi lập tức khẩn trương hỏi: “Sư phụ, thế nào? Thứ này là cái gì?”
Trụ trì lại chắp tay trước ngực nói: “A di đà Phật.”
Ý gì đây?
Lại là thiên cơ không thể tiết lộ?
Tôi quá khẩn trương sợ hãi, chẳng còn để ý lễ nghi gì nữa.
Tôi lập tức mở miệng nói: “Sư phụ, rốt cuộc có cách hay không? A Quân trông như bị ma nhập rồi, mỗi ngày đều xuất hiện thẻ gỗ, đây rốt cuộc là gì? Có phải A Quân sẽ chết không?”
Trụ trì giơ một bàn tay làm dấu số bảy.
Tôi lập tức hỏi: “Là ý gì ạ?”
“Bảy ngày. Nếu bảy ngày sau vẫn không giải quyết được, e rằng...”
Trụ trì không nói hết, nhưng tôi hiểu ý của ông.
“Sư phụ! Xin hãy cứu A Quân, à đúng rồi, con có bị gì không?”
“Nhân quả báo ứng, không liên quan đến cậu. Đừng cưỡng ép làm những điều không nên làm.”
Tôi hơi thở phào nhẹ nhõm.
Nghe nói đại sư, cao nhân có rất nhiều, nhưng đa phần đều là lừa đảo.
Nhưng vị trụ trì này tuyệt đối không phải kẻ lừa đảo.
Chẳng qua có chút buồn bực chính là trụ trì luôn nói nửa chừng, hình như cũng chẳng có ý muốn ra tay giúp đỡ.
Có lẽ đây là quy củ của Phật môn Phật gia?
Tôi không dám hỏi nhiều.
Cuối cùng, trụ trì dặn dò một câu: “Nhớ kỹ, bảy ngày, tính từ hôm nay, sang ngày thứ tám thì không cần làm gì nữa.”
Bảy ngày, tính từ hôm nay?
Tôi lại hỏi: “Sư phụ, buổi tối A Quân nhìn như bị ma nhập, vậy phải làm sao?”
“Không phải chỉ buổi tối cậu ấy mới bị nhập như thế sao?”
Tôi nghĩ lại, hình như đúng thật, nên tôi lập tức gật đầu.
“Vậy là đúng rồi.”
Vậy là đúng rồi?
Trong nháy mắt, tôi hiểu được ý của trụ trì.
Ban ngày là lúc A Quân còn bình thường, cũng là lúc chúng tôi có thể làm gì đó.
Nhưng đáng tiếc chính là về tấm thẻ gỗ, trụ trì không có đưa ra bất kỳ lời giải thích nào.
Nhưng tôi nhìn ra được, trụ trì đã cầm tấm thẻ gỗ rồi nhìn nó hơn năm phút, ông biết bí mật của tấm thẻ gỗ.
Tôi không dám ở lại chùa nữa.
Nếu trụ trì không thể giải quyết, vậy phải tìm người có thể giải quyết.
Mặc dù thời gian tiếp xúc với A Quân không lâu, nhưng lúc anh ấy tỉnh táo thì anh ấy là một người tốt.
Mà tôi, dù vì lý do gì, cũng không muốn A Quân thật sự xảy ra chuyện.
Hơn 11 giờ trưa, A Quân tỉnh lại.
Tuy rằng mấy ngày gần đây, buổi tối anh ấy sẽ bị ma nhập, nhưng kỳ quái chính là, vào ban ngày trạng thái của anh ấy lại khá hơn nhiều.
Về tấm thẻ gỗ vô duyên vô cớ xuất hiện, anh ấy cũng không giải thích được.
Chỉ biết sau tiếng gõ cửa, anh ấy luôn biết tấm thẻ gỗ nằm ở đâu.
Hơn nữa ban ngày anh ấy vẫn sẽ sợ hãi, thậm chí có lúc chẳng nhớ nổi mình làm gì vào buổi tối.
Đặc biệt là chuyện ngồi trên giường nhìn ra cửa sổ.
Anh ấy hoàn toàn không có đoạn ký ức này.
Mặt dây chuyền Chú Lăng Nghiêm vẫn còn đeo, nhưng dường như không có tác dụng gì quá lớn.
Hai người chúng tôi lập tức bắt đầu tìm kiếm sự giúp đỡ của cư dân mạng trên internet.
May mắn thay, một người bạn họ Lâm đã cho một địa chỉ, nói rằng có một vị cao nhân có chút bản lĩnh, có thể đến nhờ ông ấy xem giúp.
Không xa lắm, lái xe ba tiếng là đến nơi.
Tôi và A Quân không chút do dự lập tức xuất phát.
Khoảng 4 giờ chiều, tôi và A Quân đến địa chỉ mà ngài Lâm nói.
Là một khu dân cư kiểu cũ, lúc này vẫn có mấy cụ già đang ngồi đánh cờ.
Ngài Lâm không nói địa chỉ cụ thể của vị cao nhân kia, chỉ bảo đến đó hỏi là ai cũng biết, rất nổi tiếng.
Tôi và A Quân tiến lại hỏi thử. Lập tức có một ông cụ chỉ vào tòa nhà bên cạnh nói: “Phòng 201 đó.”
Tôi và A Quân nói cảm ơn rồi vội vã đi ngay.
201.
Thật ra đứng ở đây là có thể nhìn ra căn nhà này khác hẳn với những hộ còn lại.
Ngoài cửa nhà người ta đều dán câu đối Tết, còn nhà này chẳng có gì cả.
Nhưng trên khung cửa lại treo một chiếc gương nhỏ, mà mặt gương quay vào tường, chứ không chiếu ra ngoài.
Nhưng cánh cửa thì rất mới, hơn nữa thuộc loại đắt tiền. Có chút không ăn nhập gì với cả tòa nhà này.
Nói chung là kiểu rất có tiền.
Gõ cửa.
Mở cửa là một ông cụ rất lớn tuổi. Tóc bạc trắng, nhìn sơ ít nhất cũng tám mươi tuổi!
Bên trong phảng phất mùi trầm hương.
Tôi và A Quân nói rõ lý do đến.
Ông cụ không lập tức cho chúng tôi vào, mà nhìn chằm chằm A Quân suốt mấy phút.
A Quân bị nhìn đến mức hơi luống cuống không biết làm sao.
“Vào đi.” Cuối cùng cao nhân cũng mở miệng.
Tôi nhẹ nhàng thở hắt ra.
Tôi và A Quân bước vào.
Nhà của cao nhân được trang trí vô cùng xa hoa.
Có tiền như vậy, thật lòng mà nói, không cần thiết phải sống đây.
Bởi vì chỉ cần nhìn nội thất trong nhà của cao nhân, tôi nhìn ra được, nó cực kỳ đắt.
Khi tôi nói cực kỳ đắt thì nó là cái kiểu không phải người bình thường có thể mua nổi.
Tôi và A Quân ngồi xuống sô pha trong phòng khách.
Cao nhân nhìn mặt dây chuyền A Quân đeo, rồi nói: “Chú Lăng Nghiêm phải không.”
A Quân lập tức gật đầu.
Tôi chen miệng vào, xin ở chùa về, là đồ thật.
Cao nhân cũng gật đầu, nhưng vẻ mặt có vẻ không đúng lắm.
“Chú Lăng Nghiêm đúng là có tác dụng, nhưng đôi khi cũng không phải lúc nào cũng có ích, thậm chí còn có thể mang lại ảnh hưởng xấu.”
Lời nói của cao nhân làm cho lưng của tôi và A Quân lạnh toát.
A Quân vốn định kể lại chuyện gần đây mình đã trải qua, nhưng cao nhân lại khoát tay, ý bảo không cần phải nói.
Ông dẫn A Quân vào một căn phòng.
Trong đó không có giường, rõ ràng không phải phòng để ở.
Có đồ thờ cúng, nhưng bị phủ vải nên không thể nhìn thấy.
Cao nhân cũng không có ý định vén lên, mà đưa cho A Quân nén hương rồi nói: “Thắp hương.”
A Quân rất cung kính thắp hương.
Sau đó cao nhân nói: “Hai người ra phòng khách đợi, dù nghe thấy gì cũng không được lên tiếng.”
Sau đó cao nhân ở lại trong căn phòng kia, còn đóng cửa lại.
Tôi và A Quân nhìn nhau, trong lòng đầy sợ hãi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)