Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Mấy bác gái bắt đầu người nói một câu, tôi nói một câu.
Nói một hồi xong, bà Lý nghiêm túc nhìn tôi và A Quân.
“Cái chết của Trần Quốc Xuyên, chúng tôi đã cảm thấy không đúng lắm. Giờ hai cháu lại tới hỏi, có phải có liên quan đến cô gái kia không?”
Bà Lý đúng là cảnh giác thật. Mấy bác gái khác cũng nhìn chằm chằm vào chúng tôi.
Lúc này, tôi và A Quân như ngồi trên đống kim, hoàn toàn không biết phải trả lời thế nào.
Bà Lý đột nhiên vỗ mạnh lên đùi mình, sau đó lộ ra vẻ mặt hoảng sợ, kinh ngạc nói: “Xong rồi, tôi nhớ ra rồi, hơn ba mươi năm trước từng xảy ra chuyện này.”
Lần này, tất cả mọi người hoảng hốt.
Bà Lý nói tiếp: “Lúc đó đã gần bốn mươi năm trước, nơi này vẫn toàn là nhà cấp bốn, gọi là Mạc Địa Câu, tôi nhớ ra rồi.”
Gần bốn mươi năm trước.
Mạc Địa Câu?
Bà Lý cũng được coi là dân bản xứ! Nhưng nhìn dáng vẻ bà ấy có vẻ không đúng lắm, ánh mắt thoáng lên sự sợ hãi.
Tôi chợt nhớ lại.
Ông Từ.
Hình như lúc cuối ông ấy cũng có biểu cảm không đúng lắm, rất kỳ lạ, nhưng lại không nói gì.
Có khi nào ông cũng nhớ ra gì đó nhưng không dám kể, sợ làm tôi và A Quân hoảng sợ?
Quả nhiên.
Bà Lý cũng không nói, chỉ là dùng ánh mắt khác thường nhìn tôi và A Quân. Thậm chí ánh mắt còn có chút né tránh.
Càng như vậy, tôi càng thấy sợ. Hình như A Quân cũng nhận ra có gì đó không ổn.
Những bác gái khác có lẽ chưa trải qua chuyện ấy, nên ai nấy cũng đều mang vẻ mặt kinh ngạc nhìn bà Lý.
“Chị Lý, nhớ ra cái gì thì nói đi chứ!”
“Đúng đó, làm hai đứa nhỏ sốt ruột muốn chết.”
Không cần chúng tôi, những người khác đã hối rồi. Không lẽ lại giống như chuyện dì hai lúc trước?
Một cô gái bị hại? Một cô hồn dã quỷ lang thang?
Nghĩ tới cái chết của Trần Quốc Xuyên, lại thêm việc lần này chính tôi cũng bị bám lấy. Làm sao mà không sợ được.
Bà Lý nhìn tôi và A Quân hỏi: “Có thuốc lá không?”
Bác gái bên cạnh lập tức kinh ngạc nói: “Chị Lý, bao lâu nay chị có hút thuốc nữa đâu?”
Tôi lập tức lấy thuốc đưa qua. Bà Lý rít hai hơi, hình như để bình tĩnh lại cảm xúc, sau đó híp mắt lẩm bẩm: “Tôi cũng không nhớ rõ lắm, nhưng vẫn còn nhớ mang máng, lúc đó hình như cũng là số 13 đường Thanh Mai, hơn nữa còn chết mấy người.”
Vừa dứt lời, tôi và A Quân đều lộ ra vẻ mặt hoảng sợ.
“Đó là chuyện lớn nhất từng xảy ra ở Mạc Địa Câu, lúc đó gây náo động rất lớn.” Bà Lý còn sợ hãi trong lòng, cảm thán nói.
Tôi tỉnh táo lại, lập tức lấy điện thoại ra.
Bà Lý thấy thế, lắc đầu nói: “Đừng tra nữa, bây giờ trên mạng không tìm ra nữa đâu, bởi vì chuyện kia bị đè xuống rất nhanh.”
Nhưng sau đó bà lại nhíu mày nói: “Chuyện đã qua lâu lắm rồi, tôi cũng không nhớ rõ lắm, nhưng lúc ấy đúng là có một cô bé xuất hiện, hỏi đường đến số 13 đường Thanh Mai. Những người chết đều đã từng gặp cô bé kia, nhưng cũng có người sống sót, chỉ là bây giờ chắc cũng đã qua đời hết rồi, không ai biết xảy ra chuyện gì, cuối cùng cũng không đưa ra kết luận gì cả.”
Bà Lý lại nhìn tôi và A Quân nói: “Số 13 đường Thanh Mai, chúng tôi không ai biết cả. Trước đây chỗ này cũng không gọi tên đó, nếu muốn tìm thì đến bảo tàng khu Thành Nam hỏi thử, ở đó lưu giữ nhiều đồ cũ. Tôi chỉ giúp các cháu được tới đây thôi!”
Bảo tàng khu Thành Nam?
Tôi và A Quân rời khỏi ban quản lý khu dân cư, sau đó nhanh chóng đến bảo tàng khu Thành Nam.
Nói là bảo tàng, thực ra chỉ là một căn nhà cấp bốn cũ. Bên trong toàn là đồ vật ngày xưa và các ghi chép cũ của vùng này từ rất lâu trước đây.
Người phụ trách cũng là một ông cụ. Một ông cụ sáu mươi bảy tuổi, chúng tôi gọi ông là bác Trương.
Biết ý định đến đây của chúng tôi, ban đầu bác Trương từ chối, nhưng chúng tôi năn nỉ mãi, bác mới chịu cho vào, nhưng cũng chỉ cho ngồi ở phòng trực của bác.
Một lúc sau, bác Trương quay lại, mang một cuốn nhật ký cũ ra.
Đây là nhật ký ghi chép gần trăm năm qua của nơi này.
Đặt lên bàn xong, bác Trương nói: “Nếu không phải mấy chục năm trước xảy ra mấy chuyện kỳ quái, cuốn nhật ký này cũng chẳng xuất hiện đâu!”
Tôi và A Quân lập tức kích động cùng hỏi: “Số 13 đường Thanh Mai?”
Bác Trương sửng sốt một chút, sau đó kinh ngạc hỏi: “Hai cháu biết à? Không đúng, lại xảy ra nữa sao?”
Có vẻ bác Trương biết không ít, nhưng sau đó bác Trương bất ngờ đứng lên nói: “Hai cháu tự xem đi, bác ra ngoài một lát.”
Nhưng khi lật tiếp, chúng tôi thật sự đã tìm thấy mấy chữ số 13 đường Thanh Mai.
Nhưng mà!
Năm 1918.
Năm 1912 là lúc Dân Quốc bắt đầu.
Vậy năm 1918 năm Dân Quốc thứ bảy?
Bảo sao chẳng ai biết, vì đã quá xa xưa rồi. Tài liệu của bốn mươi năm trước đâu thể tra cứu dễ như bây giờ, hơn nữa cuốn nhật ký này mới được lập cách đây mười tám năm.
Cho nên việc bốn mươi năm trước không biết gì về số 13 đường Thanh Mai là rất bình thường.
Thời đó, những người sống lúc ấy chắc cũng không có cơ hội để tra cứu tài liệu nhanh như bây giờ.
Trên nhật ký viết rất rõ ràng.
Số 13 đường Thanh Mai chính là khu dân cư mà A Quân đang ở hiện tại, nhưng vị trí cụ thể, hiển nhiên nhật ký cũng không thể ghi rõ.
Nhiều năm như vậy, còn cải tạo lại bao nhiêu lần.
Tôi đột nhiên nhận ra điều gì đó, lập tức đứng dậy chạy ra ngoài.
Bác Trương đang ngồi trên ghế gỗ trước cửa hút thuốc tẩu. Thấy tôi đi ra thì lập tức hỏi: “Nhanh vậy à?”
“Bác Trương, cháu chỉ muốn hỏi bác một câu thôi. Bác có thể nói cho cháu biết không?” Tôi kích động đến nỗi nước mắt chực trào trong khóe mắt.
Bác Trương thở dài nói: “Hỏi đi.”
Lúc này tôi mới thở phào nhẹ nhõm, lập tức hỏi: “Bác Trương, bốn mươi năm trước đã chết mấy người. Khi ấy mọi người đều biết về số 13 đường Thanh Mai đúng không, bọn họ biết không?”
Bác Trương trừng mắt, giống như đang nhớ lại chuyện gì đáng sợ, nhưng sau đó vẫn gật đầu, sắc mặt âm trầm nói: “Có biết.”
Có biết.
“Những người đó còn sống đúng không?”
Bác Trương lại gật đầu.
“Vậy những người còn sống đó là vì họ biết, hay vì họ không biết?”
“Cả hai đều có.”
“Vậy mấy ngày trước cũng có một người đàn ông đến hỏi đúng không? Hơn nữa, cuối cùng anh ta cũng biết được kết quả?”
Bác Trương híp mắt nhìn tôi, khoảng hơn mười giây sau mới chậm rãi gật đầu: “Đúng, từng có người đến.”
Tôi gật đầu, không hỏi thêm.
Nhưng bác Trương lại chủ động hỏi: “Cháu nghĩ ra gì rồi?”
Tôi lắc đầu, thuận miệng trả lời: “Cháu chỉ muốn biết thêm, để tìm chút hy vọng sống thôi.”
Bác Trương lại nhíu mày, châm lại điếu thuốc, kéo mạnh hai hơi.
Xung quanh lập tức xuất hiện khói thuốc quanh quẩn. Mùi thuốc lá gay mũi, sặc đến mức khiến tôi phải trốn vào trong phòng.
“Cậu hỏi những câu kia, là nghĩ ra gì rồi sao?” A Quân nhìn tôi hỏi.
“Tôi không biết nữa, chắc là nghĩ ra chút gì đó, nhưng cũng không chắc.”
Bốn mươi năm trước? Thời đó mấy chuyện như vậy là kiêng kỵ nhất.
Cho nên xảy ra thì cứ để xảy ra, không ai dám làm lớn chuyện, chỉ biết nhanh chóng che đậy lại.
Cũng chẳng có ai đi điều tra hay giải quyết triệt để.
Nhưng bây giờ thì khác.
Cô gái lại xuất hiện? Điều đó có ý nghĩa gì?
Tôi chỉ liều lĩnh nảy ra một suy đoán, còn về việc đúng hay sai tôi hoàn toàn không chắc.
Nhưng bao nhiêu người từng trải qua đều sợ hãi đến vậy, chứng tỏ chuyện này không hề đơn giản.
Tôi nhìn A Quân hỏi: “Dám cược không?”
A Quân do dự một chút rồi cười nói: “Tới nước này rồi, chúng ta cùng một thuyền, tôi tin cậu.”
Tôi cũng gật đầu nói: “Được, vậy cược lần này đi!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


