Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Số 13 đường Thanh Mai?
Tôi và A Quân đến nhà của người cao tuổi nhất trong nhóm cư dân đầu tiên sống ở khu này.
Chúng tôi gọi ông là ông Từ, ông đã tám mươi ba tuổi, luôn sống ở khu này.
A Quân rất thẳng thắn, nói ngay lý do tới đây. Thậm chí còn nói thẳng chuyện bản thân nhìn thấy nữ quỷ.
Toàn bộ sự việc anh ta cũng mô tả lại một lượt, sau đó hai mắt chăm chú nhìn ông Từ, chờ đợi lời hồi đáp.
Sắc mặt ông Từ thoáng trầm xuống, như đang chìm trong suy nghĩ. Dáng vẻ đó khiến tôi cảm thấy bất an.
“Số 13 đường Thanh Mai?”
A Quân lập tức kích động nói: “Đúng vậy, số 13 đường Thanh Mai!”
Hiện tại, hình như A Quân cũng không còn bình tĩnh như trước nữa. Thì ra trước đó đều là giả vờ, trong lòng anh ta cũng vô cùng sợ hãi.
“Chỗ mà cô gái hỏi, tôi cũng không biết.”
Tôi và A Quân liếc nhau một cái, cả hai đều lộ ra vẻ kinh ngạc.
Ông cụ nói tiếp: “Những căn nhà trong khu này được xây cách đây hơn ba mươi năm, chắc cũng gần bốn mươi năm rồi nhỉ. Thời điểm đó nơi này chỉ là khu nhà cấp bốn, hơn nữa lúc đó tôi đã sống ở đây rồi, nhưng chưa từng nghe qua số 13 đường Thanh Mai.”
“Ý của ông là trước khi khu này được xây dựng, thời còn là nhà cấp bốn, ông đã sống ở đây rồi ạ?”
Ông cụ gật đầu nói: “Đúng vậy, khoảng ba mươi tuổi đã chuyển đến đây rồi, tính ra cũng hơn năm chục năm! Nhưng số 13 đường Thanh Mai thì tôi không biết, chưa từng nghe thấy.”
Một ông cụ hơn tám mươi tuổi.
Sống ở đây hơn năm mươi năm?
Ngay cả ông còn không biết số 13 đường Thanh Mai, thì bọn họ làm sao biết?
“Làm phiền ông rồi ạ!” A Quân lộ ra vẻ mặt thất vọng.
Tôi cũng có chút bất đắc dĩ đứng lên.
“Đợi đã.”
Một câu nói của ông cụ khiến tôi và A Quân đều dấy lên một chút hy vọng, nhưng ông lại hỏi tiếp: “Hai cậu không nhớ rõ dáng vẻ của cô gái đó sao?”
Tôi và A Quân lại nhìn nhau, sau đó lắc đầu cùng nói: “Không nhớ ạ.”
Ông cụ nhíu mày đáp: “Thế thì nhờ cao nhân tiễn cô ấy đi đi, hồi tôi còn trẻ cũng từng gặp chuyện tương tự, tiễn đi là xong.”
Dường như ông cụ biết chút ít về mấy chuyện này.
Tôi lập tức hỏi: “Ông Từ, ông biết vụ người đàn ông đã chết mấy hôm trước chứ ạ?”
Ông Từ gật đầu. Thân thể ông Từ còn khỏe, ngày nào cũng đi dạo, biết chuyện này cũng không lạ, nhưng người lớn tuổi thế này chắc cũng không theo dõi quá nhiều chi tiết.
A Quân nói tiếp lời tôi: “Hình như người kia chạm phải thứ đó, sau đó không hiểu sao lại chết.”
Ông Từ lập tức lộ ra vẻ mặt kỳ quái.
A Quân lập tức bổ sung: “Tôi đã hỏi thăm, kết luận của vụ đó được là bị bóp cổ đến chết, nhưng không tìm được manh mối hay nghi phạm nào, cho nên chuyện này rất kỳ lạ, đến giờ vẫn chưa đưa ra kết luận chính xác!”
Ông Từ nheo mắt, lại im lặng suy nghĩ.
A Quân còn nói thêm: “Vợ người đàn ông đó nói chồng bà từng nhắc thoáng qua rằng anh ta từng gặp một cô gái mặc áo hoa kẻ ca rô hỏi đường, nhưng anh ta không để ý vì đâu biết chỗ đó, sau đó người đàn ông chết. Bây giờ cảnh sát không tìm thấy nghi phạm, camera cũng không có manh mối, thời gian tử vong lại đúng lúc cô gái kia xuất hiện vào buổi tối, địa điểm cũng là nơi đó, nhiều trùng hợp như vậy gộp lại thì chắc chắn rồi còn gì!”
Hiện tại tâm trạng A Quân có chút kích động.
Ông Từ im lặng một lúc rồi lẩm bẩm: “Chắc là người kia bị cô gái giết.”
A Quân vỗ tay thật mạnh rồi nói: “Tôi nói rồi mà, chắc chắn là thế, chính là do nữ quỷ giết, trên cổ còn để lại dấu vết, điểm này rất kỳ lạ, tôi nghĩ mãi vẫn không ra.”
Lúc này A Quân có vẻ hưng phấn bất thường.
Dù sao cũng khiến tôi cảm thấy vô cùng kỳ quái.
Tên này chắc chắn đang giấu bí mật gì đó ở trong lòng.
Ông Từ đột nhiên nhìn A Quân, sau đó lại như có điều suy nghĩ nhìn tôi. Khuôn mặt đầy nếp nhăn có vẻ âm trầm quái dị.
Hơn nữa, đôi mắt vốn đục mờ giờ lại sáng ngời có thần thái hơn.
“Cái chết của người kia e rằng không đơn giản như vậy, cô gái kia cũng không đơn giản. Hai cậu muốn tìm số 13 đường Thanh Mai, rồi nói cho cô ấy biết đúng không? Làm vậy có khi giải quyết được chuyện này.”
A Quân gật đầu nói: “Thật sự không nghĩ ra cách nào khác!”
Ông Từ mím môi, khẽ gật đầu nói: “Có thể thử, nhưng chưa chắc có tác dụng. Tôi còn chẳng biết số 13 đường Thanh Mai nằm ở đâu, có khi chỗ đó vốn không ở khu này? Hai cậu phải tốn nhiều công sức rồi.”
Hoàn cảnh và bầu không khí như vậy, khiến tôi cảm thấy yên tâm hơn đôi chút.
Lúc này A Quân nhìn tôi nói: “Cô gái kia vẫn xuất hiện ở đây, số 13 đường Thanh Mai không nằm ở chỗ này sao?”
Đúng là có chút kỳ lạ.
Người ta nói nơi nào quỷ xuất hiện và luôn quanh quẩn, nhất định là có nguyên nhân. Không có chuyện số 13 đường Thanh Mai không ở đây, mà nữ quỷ kia vẫn xuất hiện lảng vảng ở chỗ này được chứ?
Suy nghĩ xong, tôi lẩm bẩm: “Đến ban quản lý khu dân cư đi, hỏi thăm một chút.”
Tôi và A Quân đến văn phòng ban quản lý khu dân cư.
Nói thật chắc chắn là không được, không ai đoán được mấy bác gái ở ban quản lý khu dân cư sẽ làm gì đâu.
Nếu nói dân gian có một thứ sức mạnh huyền bí khó đoán, thì chắc chắn là mấy bác gái ở ban quản lý khu dân cư.
Chúng tôi quyết định tìm một lý do hợp lý. Tôi mua chút quà nhỏ, A Quân thì lấy lý do công ty cần khảo sát thu thập dữ liệu thị trường. Xem như chúng tôi thành công thâm nhập vào nội bộ ban quản lý khu dân cư.
Bà Lý, bảy mươi lăm tuổi nhưng sức khỏe rất tốt, là người già lớn tuổi nhất, cũng là người già nhiệt tình nhất trong ban quản lý khu dân cư.
Nhờ mấy món quà nhỏ, mấy bác gái trong ban quản lý khu dân cư tỏ ra cực kỳ niềm nở với chúng tôi.
Bưng trà rót nước, làm cho tôi và A Quân cũng thấy hơi ngại.
Trò chuyện một lúc, chắc chắn là đã thân quen hơn, lúc này A Quân mới mở miệng hỏi: “Các bác gái, có ai biết số 13 đường Thanh Mai không ạ?”
Mấy bác gái lúng túng nhìn nhau, sau đó đều lắc đầu.
“Không ai biết sao?” Tôi lo lắng bật thốt một câu.
Lúc này bà Lý nhíu mày nói: “Chưa nghe bao giờ, tôi đã già đến chừng này rồi mà cũng chưa bao giờ nghe đến tên này, chắc không ở khu này đâu nhỉ?”
“Hình như tôi nhớ ra rồi!” Một bác gái đột nhiên nhớ ra điều gì đó.
Tôi và A Quân lập tức kích động nhìn qua, nhưng bác gái lại hỏi ngược: “Sao các cháu cũng hỏi chỗ đó?”
Câu hỏi này khiến tôi và A Quân rơi vào bối rối.
Sau đó bác gái nói tiếp: “Trần Quốc Xuyên đã chết mấy hôm trước, trước đây cũng từng hỏi.”
Bà Lý đột nhiên cũng nhớ tới, lẩm bẩm: “Bà nói vậy mới làm tôi nhớ ra, đúng là trước lúc chết, Trần Quốc Xuyên có hỏi tôi về chỗ này, nhưng chẳng phải cậu ấy mất rồi sao.”
Trần Quốc Xuyên?
Người đàn ông bị cô gái kia bóp chết cũng từng hỏi thăm sao?
Tôi và A Quân lập tức thay đổi sắc mặt.
Sắc mặt bà Lý khó coi, nói: “Trần Quốc Xuyên nói từng gặp một cô gái kỳ lạ, chẳng lẽ các cháu cũng gặp rồi?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


