Tôi và A Quân tìm đến một quán cà phê.
Lúc này cần uống chút cà phê để tỉnh táo tinh thần, cũng để bản thân bình tĩnh lại.
Chuyện lạ xảy ra bốn mươi năm trước, còn chết không ít người, hiển nhiên không hề đơn giản.
A Quân bình tĩnh nhìn tôi.
Anh ta thực sự bình tĩnh hơn tôi tưởng rất nhiều, rất nhiều.
Tôi đột nhiên nảy ra một ý nghĩ, bèn hỏi: “Anh là lãnh đạo đúng không?”
A Quân cười cười rồi gật đầu, sau đó còn nói thêm: “Thực ra tôi là cán bộ cơ quan nhà nước.”
Tôi cũng gật đầu.
A Quân nhìn tôi hỏi: “Nói đi, cậu định làm gì? Hiện tại chúng ta coi như là châu chấu cùng một dây rồi!”
Tôi điều chỉnh lại cảm xúc của mình, uống một ngụm cà phê, chậm rãi nói: “Tôi nghĩ rồi, bây giờ chẳng ai có thể giúp chúng ta, tự mình phải tự cứu lấy mình thôi.”
“Tôi từng mời một vị đại sư, kết quả rất buồn cười, vì cao nhân có lẽ rất lợi hại, nhưng người ta hoàn toàn mặc kệ.”
“Mặc kệ?”
A Quân gật đầu nói: “Mặc kệ, còn vì sao thì họ cũng không nói. Thực ra tôi cũng từng nghĩ, đúng là sau khi biết hết mọi chuyện, tôi có nghĩ ra một cách giải quyết.”
Tôi bật cười nói: “Vậy không bằng, chúng ta cùng viết ra rồi đổi cho nhau xem?”
Tôi đột nhiên có một loại cảm giác hưng phấn khó hiểu. Có lẽ tôi và A Quân có thể trở thành kiểu người tâm linh tương thông?
Mặc dù hai thằng đàn ông làm vậy, ít nhiều gì thì nhìn cũng hơi mắc cười.
Chúng tôi cùng lấy điện thoại ra, viết suy nghĩ của mình ra, sau đó đưa cho đối phương. Mặc dù câu chữ khác nhau, nhưng nội dung lại là một ý nghĩa.
Giúp người chết giải quyết chuyện của họ.
Còn giải quyết thế nào, suy nghĩ của A Quân cũng giống tôi.
Cô gái hỏi đường kia, chắc là đã gặp chuyện, rồi chết vào thời Dân Quốc.
Người ta thường nói, người chết oan thì không thể đầu thai. Họ sẽ lang thang giữa nhân gian, biến thành cô hồn dã quỷ.
Còn khi nào những cô hồn dã quỷ này xuất hiện, chúng sẽ làm gì, chẳng ai biết được. Nhưng cô hồn dã quỷ không phải lúc nào cũng là lệ quỷ giết người.
Nếu không, A Quân sẽ không sống được đến bây giờ.
Nếu không giúp, e rằng tôi và A Quân dần dần cũng sẽ gặp nguy hiểm.
Số 13 đường Thanh Mai đã không còn tìm thấy. Nhưng tại sao cô gái vẫn cứ tìm chỗ đó?
Sau khi suy nghĩ, A Quân nhìn tôi nói: “Nơi chôn hài cốt.”
Nghe có vẻ không thể tưởng tượng nổi đúng không? Nhưng lại trùng khớp y hệt những gì tôi vừa nghĩ.
Nơi chôn hài cốt.
Có lẽ hài cốt của cô gái nằm ngay dưới chỗ A Quân đang sống hiện giờ?
Tôi từng đọc được trên mạng.
Nếu người chết rồi nhưng không đầu thai chuyển kiếp, thì phạm vi xuất hiện của họ chỉ quanh nơi chôn hài cốt.
Dù chẳng phải khoa học gì, nhưng lại là kinh nghiệm truyền miệng của rất nhiều người.
Ở đây phải nói một câu, tuy rằng rất nhiều bài viết trên trang web linh dị không phải sự thật, nhưng cũng đừng nghi ngờ, bởi vì có những chuyện, bạn chưa từng thấy, không có nghĩa là nó không tồn tại.
Biết đâu một ngày nào đó, chính những điều đó lại là thứ có thể cứu mạng bạn.
Thấy tôi cười nhẹ, A Quân nói: “Xem ra chúng ta nghĩ giống nhau?”
Tôi gật đầu đáp: “Đúng, nghĩ giống nhau, nhưng muốn tìm được bộ hài cốt của cô gái kia cũng không dễ đâu.”
A Quân cũng gật đầu đồng ý.
Thật ra cũng đơn giản. Chuyện xảy ra hơn bốn mươi năm trước, số 13 đường Thanh Mai thời Dân Quốc.
Vậy thời điểm cô gái tử vong cũng nên xảy ra vào thời Dân Quốc.
Tính ra cũng xa xôi rồi.
Nhưng đến giờ chưa ai phát hiện bộ hài cốt.
Sự trùng hợp này đúng là quá khó tin, nhưng không phải không thể xảy ra.
Bởi vì khu phố cũ của khu dân cư cũ, nhà cửa đều đã xây dựng từ mấy chục năm trước. Vì vậy, những chỗ thay đổi sẽ không quá lớn.
Tôi và A Quân đến khu công cộng của khu dân cư cũ. Tiếp đãi chúng tôi là bà Lý của ban quản lý khu dân cư, xem như là người quen.
Còn vì lí do tại sao? Khi tôi hỏi, bà Lý chỉ bất đắc dĩ cười cười.
Lúc tôi và A Quân đi tới ban quản lý khu dân cư, tôi thấy những người khác hình như đều có chút dè chừng chúng tôi, trốn hết ra ngoài.
Đây là sợ hãi.
Chắc đều biết bốn mươi năm trước từng xảy ra chuyện lạ.
Sợ bản thân cũng bị bám lấy.
Sau khi ngồi xuống, tôi nửa đùa nửa thật hỏi: “Bà Lý, bà không sợ sao?”
Bà Lý cười nói: “Tôi sống đến từng tuổi này rồi, còn sợ gì nữa, chết còn chẳng sợ.”
Tôi và A Quân liếc nhau cười một cái.
Bà Lý hỏi thẳng: “Hai cháu muốn biết gì?”
“Khu dân cư này được xây dựng khi nào vậy?” Tôi khẩn trương mở miệng hỏi.
Bà Lý lấy một quyển sổ cũ kỹ từ trong ngăn kéo ra.
Tôi lập tức cười nói: “Bà Lý biết hai cháu sẽ tới hả?”
“Đừng thấy tôi lớn tuổi mà tưởng đầu óc chậm chạp.” Bà Lý đeo kính lão vào trước.
Nhưng ngay sau đó vẫn thở dài đưa quyển sổ tới, rồi nói: “Tự tìm đi, mắt tôi nhìn không rõ nữa.”
Tôi và A Quân lập tức bắt đầu lật xem quyển sổ. Bên trong ghi lại rất nhiều thông tin của khu dân cư.
Những toà nhà cũ ở đây đều được xây từ hơn hai mươi năm trước, gần ba mươi năm rồi, hơn nữa trong suốt thời gian đó chưa từng sửa sang lại.
Tổng cộng có sáu toà nhà cũ, mỗi tòa nhà đều có sáu tầng. Mỗi tầng có ba hộ gia đình, đúng chuẩn bố cục nhà kiểu cũ.
Gần ba mươi năm?
Hơn nữa giữa chừng chưa từng được cải tạo lại.
Cho nên, bây giờ những nơi trong khu dân cư cũ mà chưa xây các tòa nhà cũ đều có khả năng là nơi chôn cất hài cốt.
Sau khi nhận được đáp án chắc chắn, tôi và A Quân thở phào nhẹ nhõm.
Lúc này bà Lý nhíu mày hỏi: “Hai cháu đang tính làm chuyện gì à? Chuyện về người phụ nữ hỏi đường kia?”
Tôi và A Quân liếc nhau một cái.
Bà Lý thì mang vẻ mặt nghiêm túc nói: “Mấy đứa à, tôi đã trải đời nhiều rồi, hai cháu đừng không tin. Chuyện kỳ lạ tôi gặp còn nhiều hơn hai cháu gặp, có cái còn ghê hơn cả chuyện các cháu đang vướng.”
Cái này tôi tin.
Mấy chục năm trước, chuyện lạ chắc chắn không hề ít.
Tuổi như bà Lý, tất nhiên phải trải qua rất nhiều chuyện. Nếu không, lúc này cũng không dám trò chuyện với tôi và A Quân.
A Quân nhìn tôi một cái, rõ ràng là đang đợi thái độ của tôi.
Tôi do dự một chút rồi quyết định nói thật.
Khuôn mặt đầy nếp nhăn cũng nhíu lại, giống như các đường nét đều dồn về một chỗ.
“Thanh niên bây giờ chưa gặp chuyện thì không tin, gặp rồi sẽ hoang mang hết. Hai cháu coi vậy mà còn bình tĩnh đấy.”
“Vì muốn sống.” A Quân buột miệng đáp.
Câu trả lời ngắn gọn, nhưng vô cùng thật lòng.
Tôi cũng cười khổ đáp: “Đúng, vì muốn sống.”
“Sống tốt chứ, nhưng…”
Bà Lý do dự trước, sau đó mới nói: “Các cháu phải biết trước nó được chôn ở đâu, không thể đào bới lung tung khắp nơi.”
Tôi và A Quân không hẹn mà cùng gật đầu.
Lúc này bà Lý mới thở dài, gật đầu nói: “Đi đi, mong là không có chuyện gì, không thể để có thêm người chết nữa được, chẳng lẽ nhất định phải có người chết sao?”
Tôi và A Quân mang vẻ mặt nghi ngờ, bước ra ngoài.
A Quân nhìn tôi rồi lẩm bẩm: “Cậu nói xem có kỳ lạ không? Tôi không chết, mà tại sao người kia lại chết nhanh như vậy?”
Tôi sửng sốt một chút.
Nhưng sau khi suy nghĩ, tôi vẫn không trả lời được.
Hơn bốn mươi năm trước cũng kỳ lạ như vậy.
Có người chết, có người còn sống?
Cho nên, người đã chết nhất định đã làm chuyện gì đó. Thậm chí đã chọc giận cô gái kia?
Hay là…
Tôi không dám nghĩ tiếp.
Tôi và A Quân đi lòng vòng trong khu dân cư rất lâu.
Đến tối, chúng tôi đến nơi đó.
Ngay gần cổng vòm tròn.
Vì gần đây vừa xảy ra chuyện quỷ dị, còn có người chết, nên buổi tối trong khu dân cư không có ai dám ra ngoài.
Ai mà không sợ cơ chứ.
“Anh trai, số 13 đường Thanh Mai đi như thế nào?”
Quả nhiên lại xuất hiện!
Tôi và A Quân dừng bước.
Cô gái ở ngay phía sau chúng tôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)