Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Quỷ quái hoành hành lúc nửa đêm Chương 12: Tôi Bị Bám Theo

Cài Đặt

Chương 12: Tôi Bị Bám Theo

Chắc là vì trước đó đã có người chết.

Hơn nữa còn truyền ra chuyện có người hỏi đường lúc nửa đêm, cho nên bây giờ trong khu dân cư không còn thấy bóng người nào.

A Quân nói, trước khi xảy ra chuyện, vào giờ này thường vẫn có mấy cụ già đi lại bên ngoài.

Phía trước chính là nơi A Quân từng chạm mặt cô gái kia.

A Quân bỗng nhiên bước chậm lại, nhưng không nói một lời. Ánh mắt anh ấy trở nên kỳ quái.

Một cơn gió lạnh thổi qua.

Tại sao lại gọi là gió âm? Bởi vì cơn gió này tới rất quỷ dị, rất vô cớ. Cũng có thể là vì tôi quá căng thẳng? Nhưng nói chung, tôi cảm thấy nó không bình thường.

A Quân đột nhiên nhỏ giọng nói: “Đừng quay đầu lại! Chờ đến khi cô ấy xuất hiện.”

Tôi gật đầu.

Tôi nhận ra mình đã đánh giá bản thân quá cao rồi. Không biết là vì lạnh, hay vì thật sự có gì đó không đúng, tôi cứ run rẩy không ngừng.

Đây là một khu chung cư cũ, nhưng quy hoạch khá tốt. Có bồn hoa, có cây xanh, chỉ là bây giờ nhìn vào, mọi thứ đều trở nên âm u kỳ dị.

Tôi và A Quân đi qua cánh cổng vòm cũ.

Không có chuyện gì?

Bộ dáng A Quân cứ nghi ngờ mọi thứ, thấy gì cũng cảm giác có vấn đề, biết đâu nói quá trong bài viết?

Nếu không thì sao có thể bình tĩnh như vậy? Còn tự nhận những gì mình nói trong bài viết có hơi phóng đại!

Đúng lúc này, phía sau thực sự vang giọng nói của một cô gái.

“Anh trai, số 13 đường Thanh Mai đi như thế nào?”

Hai chân tôi bủn rủn, lập tức dừng bước.

A Quân căng thẳng nhìn tôi một cái, nhưng không dám nói gì.

Quay lại hay không quay lại? Đầu óc tôi trống rỗng.

A Quân ra hiệu bảo tôi quay lại.

Tôi làm sao dám?

Nếu bạn chủ động chọc vào thứ này, thì rắc rối lớn rồi.

Nhưng A Quân lại chậm rãi xoay người.

Thôi kệ!

Tôi cũng cố gắng quay lại.

Thật sự có một cô gái còn rất trẻ, mặc áo hoa ca rô đứng ngay trước mặt chúng tôi. Khoảng cách chừng ba mét, tôi thề những gì tôi nói đều là thật.

Tôi thấy rõ khuôn mặt của cô ấy.

Tôi và A Quân đều không trả lời được — chính xác hơn là không thể mở miệng được.

Cô gái đứng yên tại chỗ, nhưng vẫn lặp lại những lời này.

Lúc này, A Quân nhìn tôi một cái, rồi quay người đi về phía tòa nhà.

Hiểu ý, tôi cũng xoay người đi về phía tòa nhà theo anh ấy. Nhưng chúng tôi không bỏ chạy, mà cố tỏ ra bình tĩnh.

Về đến nhà A Quân, khóa trái cửa, A Quân nhìn tôi hỏi: “Còn nhớ không?”

Sau đó chỉ chỉ giấy bút trên bàn trà.

Tôi lập tức chạy đến lấy cây bút.

Nhưng...

Tôi bối rối, thật sự bối rối. Tôi rất rõ ràng, vừa nãy trong đầu tôi còn nhớ rất kỹ khuôn mặt cô gái ấy.

Tôi không ngốc, càng không phải kẻ có trí nhớ kém. Khoảng thời gian ngắn như vậy, tôi không thể nào quên được.

Thế nhưng? Lúc cầm bút lên tôi mới phát hiện, trong đầu tôi đã không còn nhớ khuôn mặt của cô gái kia.

Tôi đã nhìn chăm chú vào mắt cô gái rất lâu.

Đôi mắt cô ấy rất đẹp.

Nhưng hiện tại cũng không nhớ nổi.

Lúc này A Quân ngồi xuống bên cạnh nói: “Không nhớ nổi đúng không.”

Tôi mờ mịt nhìn sang anh ấy, rồi gật đầu, nhưng vẫn không dám tin, thì thầm: “Sao có thể như vậy được?”

“Cậu có thói quen dậy đi vệ sinh vào ban đêm không?”

Nhìn A Quân, trong một khoảnh khắc, toàn thân tôi lập tức lạnh toát.

Đi vệ sinh vào ban đêm?

Gương?

Người phụ nữ?

“Yên tâm, chỉ là nhìn thấy thôi, sẽ không làm hại cậu đâu, ít nhất là hiện tại thì không.” A Quân cười khổ nói: “Có hai phòng, phòng của cậu tôi chuẩn bị rồi. Ngày mai chúng ta tiếp tục.”

Nói xong, A Quân đứng dậy, bước thẳng vào phòng ngủ của mình.

Sự bình tĩnh của anh ấy đúng là cực kỳ hiếm thấy. So với người đàn ông trước kia, đáy lòng anh ấy đúng là rất mạnh mẽ.

Tôi vốn có thói quen đi vệ sinh giữa đêm.

Nhưng tôi vẫn nằm xuống giường, ngửa mặt nhìn trần nhà, tôi trằn trọc mãi, không sao ngủ được.

Tôi vẫn luôn cố gắng nhớ lại dáng vẻ của cô gái.

Còn có, tại sao người đàn ông kia lại chết?

Là vì nhìn thấy cô gái kia nên chết? Hay vì lý do nào khác?

Đáng tiếc, hiện tại anh ta đã chết rồi, không ai biết nguyên nhân là gì.

Nhưng A Quân vẫn chưa chết.

Tôi không biết mình ngủ từ lúc nào, nhưng lúc tỉnh lại đã gần 3 giờ sáng.

Vì đây là khu dân cư cũ nên giờ đây nó hoàn toàn yên tĩnh. Bên ngoài cửa sổ cũng không có ánh đèn nào.

Lúc này, đèn đường trong khu cũng đã tắt hết.

Buổi tối tôi đi vệ sinh đúng là không có thói quen bật đèn, bởi vì như vậy tôi sẽ không ngủ lại được.

Đầu óc còn mơ màng nên cũng quên béng chuyện cô gái kia.

Tôi rất tự nhiên đi vào nhà vệ sinh. Trong nhà vệ sinh ở nhà A Quân, ngay cửa là bồn rửa tay, phía trên chính là gương.

Sau khi tôi xử lý xong đi ra ngoài, theo thói quen nhìn vào gương.

Trong nháy mắt, tôi lập tức tỉnh táo, chỉ cảm thấy trong đầu ong một tiếng.

“Ai!”

Tôi theo bản năng la lên một tiếng, sau đó lập tức mở đèn.

Trong nhà vệ sinh hoàn toàn không có người thứ hai. Vừa rồi tôi thật sự thấy thấp thoáng ở trong gương, sau lưng tôi có một bóng người.

Tôi hối hận rồi, tại sao lại tự kéo bản thân vào chuyện này? Hiện tại tôi chỉ sợ mình cũng bị bám lấy giống như A Quân.

Tôi lấy nước lạnh rửa mặt, vừa bước ra ngoài thì thấy A Quân đang đứng ngay cửa phòng ngủ của anh ấy.

Làm tôi giật mình hét thêm một tiếng nữa.

Còn A Quân thì vô cùng bình tĩnh nhìn tôi hỏi: “Thấy cô ấy rồi nhỉ.”

Tôi gật đầu, còn bực bội nói: “Không biết người hù người còn dễ chết hơn gặp ma à! Anh đứng đó làm gì vậy!”

A Quân bỗng mỉm cười đầy bí hiểm rồi nói: “Tôi đang xác nhận xem cậu có giống tôi hay không.”

“Anh có ý gì?”

“Ý của tôi là, nếu cậu giống tôi, vậy chúng ta thật sự là hai con châu chấu trên cùng một sợi dây, có thể tin nhau, cũng nhất định phải đối mặt chuyện này cùng nhau.”

Nói xong, A Quân xoay người trở về phòng ngủ.

Má nó.

Không ngờ lại là một người như vậy, khiến người ta vô cùng chán ghét, hơn nữa còn cực kỳ ích kỷ.

Đối xử với những người đến giúp anh ta, anh ta cũng chỉ nghĩ xem làm sao để lợi dụng.

Hối hận, tôi thật sự hối hận.

Tôi tự tát mình một cái thật mạnh rồi mới đi về phòng, nhưng hối hận thì cũng đã muộn, bởi vì tôi đã trúng chiêu.

Từ 3 giờ sáng, tôi không sao ngủ lại được. Tôi tự cuộn mình ở trong chăn, như vậy mới có cảm giác an toàn.

Khó khăn lắm trời mới hửng sáng, tôi lập tức chui từ trong chăn ra, hơn nữa còn đánh thức A Quân.

A Quân bị đánh thức cũng không tức giận, chỉ bình tĩnh nói: “Tôi còn chưa chết, cậu cũng chưa chết, không cần sợ vậy đâu.”

Hai tay tôi đã siết chặt thành nắm đấm.

Lúc này A Quân lại bình tĩnh nói: “Thật ra tôi đã hỏi mấy ông cụ bà cụ rồi, cũng đã biết giải quyết như thế nào.”

“Giải quyết như thế nào?” Tôi kích động truy hỏi.

“Tìm được số 13 đường Thanh Mai, rồi nói cho thứ kia biết là được rồi.”

“Đơn giản vậy sao?”

A Quân gật đầu nói: “Mấy Ông cụ bà cụ nói vậy.”

Có đôi khi, lời của người già sẽ đúng thật. Nhất là khi họ còn trẻ, thời chưa có nhiều nhà cao tầng, cho nên gặp chuyện lạ cũng nhiều hơn.

Tôi gật đầu, thở phào nhẹ nhõm.

Tìm được số 13 đường Thanh Mai là sẽ không sao nữa!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc