Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Quỷ quái hoành hành lúc nửa đêm Chương 11: Dặn Dò Hậu Sự

Cài Đặt

Chương 11: Dặn Dò Hậu Sự

Mặc dù tiều tụy không chịu nổi, nhưng lại bình tĩnh như thế?

Tôi nhìn A Quân, đột nhiên cảm thấy có chút không giống với hình tượng trong bài đăng.

A Quân bỗng quay đầu nhìn tôi, nở một nụ cười quỷ dị.

Tôi lập tức cảm thấy da đầu tê dại, thậm chí còn nghĩ, chẳng lẽ anh ấy là ma?

Tất nhiên, bây giờ không phải trời tối, xung quanh cũng có người, nên tôi không đến mức sợ hãi khẩn trương, nhiều nhất là kinh ngạc hoang mang.

A Quân từ từ bước đến.

“Có phải cảm thấy tôi không giống lắm không?”

Tôi nhíu mày, khẽ gật đầu.

“Yên tâm, tôi không điên cũng không ngu. Chuyện trong bài viết đều là thật, chỉ là tôi không yếu đuối đến vậy.”

Đúng là hoàn toàn lật đổ đánh giá của tôi về anh ấy.

Tôi hỏi anh ấy: “Nếu vậy thì sao còn đồng ý để tôi đến đây?”

A Quân cũng sảng khoái trả lời: “Có người đi cùng, lá gan sẽ lớn hơn, với lại tôi chuẩn bị bắt đầu điều tra rồi!”

Điều tra?

Cảm giác như bị anh ấy cướp mất câu thần chú của tôi vậy.

“Điều tra cái gì?”

Nhìn tôi, A Quân không chút do dự đáp: “Số 13 đường Thanh Mai.”

Tôi hỏi anh ấy đã điều tra được gì chưa?

A Quân lắc đầu, hơn nữa còn thẳng thắn nói: “Tôi cần một người đồng hành, như vậy mới có thể phán đoán chính xác những gì mình gặp phải là thật hay giả. Trong bài viết tôi cũng không kể hết, tôi gặp nhiều thứ hơn những gì tôi nói.”

Ánh mắt kiên định.

Can đảm tự tin.

Và một cái đầu lạnh.

Thú vị thật, so với A Quân trước đó, người đứng trước mặt tôi giống như kiểu bạn đồng hành mà tôi mong muốn.

Dù sao, nếu bạn đồng hành của bạn cứ mãi chìm trong sợ hãi, hoảng loạn, trạng thái hoang mang, thì chỉ khiến bạn càng thêm bất an mà thôi.

Tôi và A Quân quay về nhà anh ấy.

Với một đứa nhà giàu như tôi, nhà của A Quân quả thật hơi đơn sơ, nhưng rất sạch sẽ, đồ đạc được sắp xếp ngay ngắn, gọn gàng.

Nhìn là biết kiểu người sống rất có trật tự, có kế hoạch, có mục tiêu.

“Chỉ có cái này thôi!”

Một chai nước khoáng đóng chai.

Chúng tôi ngồi xuống ghế sô pha trong phòng khách.

A Quân lấy một cuốn sổ ra, bên trong là ghi chép những chuyện anh ấy từng trải qua.

Người đàn ông đáng sợ, nhưng thật sự rất giỏi.

Nội dung ghi lại trong sổ gần giống với những gì tôi đọc trên bài viết, nhưng quả thực có thêm một số nội dung.

Ví dụ: Mỗi đêm, anh ấy đều bị ác mộng đánh thức, nhưng khi tỉnh dậy thì lại không nhớ mình đã mơ gì.

Hơn nữa gần đây, đêm nào cũng bị ác mộng đánh thức.

Anh ấy chưa bao giờ dậy đi vệ sinh vào ban đêm, nhưng chỉ cần bị ác mộng đánh thức, nhất định sẽ vào nhà vệ sinh, sau đó tất nhiên sẽ nhìn thấy người phụ nữ trong gương.

Nhưng khi quay đầu lại, thì chẳng có gì cả. Cô không hề làm hại anh ấy, cũng không có dấu hiệu gì khác lạ, con người vẫn rất bình thường.

Chỉ cần trời tối, qua 9 giờ tối, mỗi lần anh ấy về nhà đều sẽ gặp cô gái áo ca rô kia.

Cùng một câu hỏi.

Kỳ lạ chính là, trước đây anh ấy đáp lại thì không sao. Từ sau lần anh ấy không trả lời thì mọi chuyện kỳ lạ mới ập đến liên tục.

Trong sổ còn có một trang trông cực kỳ quỷ dị kinh khủng, là khuôn mặt một phụ nữ vô cùng vặn vẹo. Nhưng vẻ mặt lại được vẽ rất mơ hồ, cho nên trông rất đáng sợ.

A Quân nói anh đã nhiều lần cố gắng nhớ lại dáng vẻ của cô gái, nhưng kết quả cuối cùng đều vô ích.

Bức tranh này tới giờ vẫn chưa hoàn thành.

Tôi cẩn thận xem hết những gì ghi trong sổ.

Sau đó A Quân nhìn tôi hỏi: “Xem xong rồi chứ?”

Tôi gật đầu.

Nói thật, sau khi trải qua chuyện gõ cửa đáng sợ trước đó, hiện tại tôi đúng là lì hơn chút rồi. Không tận mắt nhìn thấy, tôi sẽ không dễ dàng sợ nữa.

A Quân lấy điện thoại ra, bật chế độ quay video.

Tôi tò mò hỏi: “Làm gì vậy?”

A Quân rất tự nhiên nói: “Ghi lại di chúc!”

Tôi hít mạnh một hơi lạnh.

Nhưng nhìn ra được, anh ấy rất nghiêm túc.

Anh ấy tự quay cho mình một đoạn di chúc, tôi thật sự không ngờ anh ấy lại làm đến mức này.

Nội dung trong di chúc cũng không nhiều, chỉ là khoản tiền tiết kiệm của anh ấy và một vài đồ đạc riêng.

Một chiếc xe, và khoản tiền tiết kiệm một trăm ba mươi nghìn. Còn được an táng xuống biển, đây là điều anh ấy luôn hy vọng.

Chỉ thế thôi sao? Làm cho tôi có cảm giác như đang mắc kẹt trong một cảnh quay phim ảnh, chứ không giống như chuyện thật.

Sau đó, A Quân lại nhìn sang tôi rồi giơ điện thoại lên.

Tôi lập tức hỏi anh ấy: “Ý gì vậy?”

“Nhân chứng!” Nói xong, A Quân lập tức quay sang quay video tôi.

Chút đồ đạc ấy? Chút tiền ấy? Thật lòng mà nói, tôi hoàn toàn không để tâm.

Tôi đồng ý, có lẽ vì một chút thương cảm. Bởi vì từ ánh mắt của A Quân, tôi nhìn thấy một chút bất lực và vô vọng. Mặc dù bề ngoài trông bình tĩnh đến mức khiến người khác phải thán phục...

Nhưng hành động lại mang theo nỗi tuyệt vọng sâu sắc.

Người bình thường ai mà làm vậy? Trừ khi gặp phải chuyện đáng sợ đến mức bắt buộc phải nghĩ đến cái chết.

Làm xong tất cả những thứ này, A Quân thở phào nhẹ nhõm nói: “Thật ra tôi sợ chết, tôi cũng đã tra rất nhiều trên mạng. Nếu thật sự gặp phải chuyện như thế này, sống được tất nhiên là tốt nhất, nhưng cũng có người sẽ chết, điều này tôi hiểu rất rõ.”

Tôi bất đắc dĩ gật đầu.

Bởi vì A Quân nói đúng.

Tôi khẳng định điều đó sau chuyện gõ cửa.

Hơn nữa, tôi càng chắc chắn rằng những chuyện tương tự có lẽ xảy ra mỗi ngày, chỉ là mọi người lựa chọn giấu đi.

Những chuyện thế này tuyệt đối không thể lan rộng, bởi vì ảnh hưởng quá lớn.

A Quân lại lấy ra hai mươi nghìn tệ, đặt lên bàn trà, rồi lẩm bẩm: “Đây là kinh phí hành động của chúng ta, chỉ có thể có từng này.”

Đúng là thú vị, anh ấy thật sự là một người có kế hoạch rất rõ ràng, hầu như mỗi một bước đều được anh ấy tính trước, để đảm bảo không xảy ra sai sót.

So với anh ấy, tôi đúng là có phần tùy tiện quá rồi.

Vào chuyện chính!

Trời dần tối.

Tôi và A Quân ra ngoài ăn chút gì đó.

Tôi hỏi anh ấy tại sao? Câu trả lời của anh ấy lại rất đơn giản, muốn tôi cũng phải chứng kiến những chuyện này.

Tôi hiểu ý anh ấy, đã lôi tôi vào cuộc thì phải để tôi tận mắt thấy ma luôn. Có lẽ cũng sợ tôi sẽ bỏ chạy, để anh ấy lại chiến đấu một mình.

Bởi vì những chuyện này anh ấy không thể nói với gia đình, cũng không định nói với bạn bè.

Một người ngoài như tôi? Lại rất thích hợp.

Tôi cũng không phản cảm với suy nghĩ này của anh ấy, vì xét cho cùng, điều này xem như là một kiểu “người tốt”, là cách anh ấy bảo vệ những người thân cận nhất của mình.

Mà tôi cũng tự nguyện, không phải bị ép buộc, hợp tình hợp lý.

10 giờ tối.

Tôi và A Quân lái xe trở về.

Lúc này tôi mới thật sự cảm nhận được chút lo lắng.

Tôi có nhìn thấy người phụ nữ đó không?

Hay chỉ A Quân thấy?

Có xảy ra chuyện gì khác nữa không?

Đầu óc tôi rối tung.

Xe dừng lại.

A Quân nhìn tôi một cái rồi xuống xe trước, nhưng sau đó lại rất nghiêm túc hỏi tôi: “Cậu thật sự chuẩn bị tham gia? Bây giờ hối hận vẫn còn kịp đấy!”

Chỉ là tò mò mà thôi, còn việc có nhất thiết phải tự đẩy mình vào nguy hiểm?

Đi theo giúp A Quân điều tra là đủ rồi, đâu cần phải tự mình gặp thứ kia chứ?

Tôi cũng tự hỏi mình mấy lần như vậy.

Nhưng đàn ông mà, đôi khi lại có cái kiểu liều lĩnh ngu ngốc, không sợ trời không sợ đất.

Nhất là lòng hiếu kỳ mạnh mẽ thúc đẩy.

Cuối cùng tôi thoải mái cười nói: “Chứ không thì sao nữa.”

A Quân gật đầu, đi về phía khu dân cư.

Tôi điều chỉnh lại cảm xúc rồi đi theo phía sau, khi đó, tôi không hề biết, chuyện đáng sợ đang tới gần từng chút một.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc