Trời vừa hửng sáng, Nguyễn Hàm Chương khoan khoái tỉnh dậy từ trên chiếc giường khung của mình.
Lúc này trời vẫn chưa sáng hẳn và toàn bộ cung Trường Tín vẫn còn chìm trong màn sương mờ mịt chẳng phân biệt rõ ngày đêm.
Cung điện rộng lớn vẫn đang say ngủ nhưng mọi người trong đó đều đã tỉnh giấc cả rồi.
Gió xuân sáng sớm mỏng manh lướt qua những lớp ngói vàng lưu ly rồi băng qua bức tường cung đỏ rực để rồi len lỏi vào cung Thính Tuyết.
Lúc này Đường Lê Các đã đèn đuốc sáng trưng. Nguyễn Hàm Chương vén rèm trướng lên thì thấy Hồng Tụ và Thanh Đại đang bận rộn bên ngoài.
Sớm thế này, cô Bội Lan sẽ không dậy để hầu hạ.
Hai người họ bận rộn luôn tay, chân tay nhanh nhẹn nhưng lại không hề gây ra tiếng động nào.
Thấy Nguyễn Hàm Chương đã tỉnh, Thanh Đại vội bước tới nói: "Tiểu chủ, đến lúc phải dậy rồi ạ."
Hôm nay là ngày trọng đại đầu tiên sau khi nhập cung để đi thỉnh an Thái hậu nương nương nên tuyệt đối không được phép đến muộn.
Nguyễn Hàm Chương đêm qua ngủ sớm nên lúc này cũng không còn thấy buồn ngủ nữa. Cô đứng dậy rửa mặt súc miệng rồi được Hồng Tụ hầu hạ thay y phục.
Bộ y phục này là do cô Bội Lan đặc biệt chọn từ hôm qua với chất liệu vân cẩm màu xanh nhạt kết hợp cùng họa tiết rừng trúc thêu thục thêu ở viền tay áo, khi khoác lên người càng tôn lên vẻ thanh tao thoát tục của cô.
Gương mặt giả hiện tại của cô có phần quá đỗi kiều diễm và quyến rũ, bộ y phục này đã tiết chế sự lẳng lơ đó một cách hoàn hảo và mang lại thêm vài phần tao nhã.
Nguyễn Hàm Chương vẫn luôn tán thành mắt thẩm mỹ của cô Bội Lan. Cô thay xong y phục rồi ngồi xuống trước gương để trang điểm.
Thanh Đại giúp cô trang điểm còn Hồng Tụ thì chải đầu, cả hai người đều bận rộn không ngừng tay.
Nguyễn Hàm Chương tự mình nhón một miếng bánh hoa đào rồi thong thả thưởng thức, vì hôm nay họ phải thỉnh an xong mới được dùng bữa sáng.
Đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng chào hỏi: "Tiểu chủ, nô tài đến thỉnh an Người ạ."
Đó là thái giám Tiền Tiểu Đa.
Kể từ khi Nguyễn Hàm Chương chuyển đến Đường Lê Các, Tiền Tiểu Đa vẫn luôn bận rộn lo liệu các việc bên ngoài như dọn dẹp kho bãi hay đi lấy nước và cơm canh.
Diện mạo của anh ấy bình thường nhưng được cái ánh mắt sạch sẽ, hèn chi tuổi còn trẻ mà đã có thể tới hầu hạ bên cạnh cung phi.
Nguyễn Hàm Chương vừa vặn ăn xong miếng bánh hoa đào nên khẽ nhấp một ngụm trà để nhuận họng rồi không ăn thêm nữa.
"Nói đi."
Tiền Tiểu Đa cũng không vòng vo mà trực tiếp báo cáo: "Tiểu chủ, ba ngày nay Bệ hạ luôn bận rộn chính sự nên không triệu hạnh phi tần nào ạ."
Tiền Tiểu Đa này trông có vẻ thành thật bản phận và ít nói nhưng không ngờ lại là người lanh lợi.
Chủ tử còn chưa hỏi mà anh ấy đã tự mình thăm dò mọi chuyện rõ ràng.
Nguyễn Hàm Chương khẽ nhếch môi. Cô nhìn Hồng Tụ qua gương rồi khẽ gật đầu.
"Ngươi làm tốt lắm," Nguyễn Hàm Chương nói, "Có thưởng."
Hồng Tụ vẽ xong nét cuối cùng ở đuôi lông mày rồi đặt bút vẽ xuống và nhanh chân bước ra ngoài.
Bên ngoài vang lên tiếng tạ ơn của Tiền Tiểu Đa: "Tạ ơn tiểu chủ."
Anh ấy không hề nói lời công lao hay tỏ lòng trung thành mà cứ thế nhanh chóng lui xuống.
Đợi Hồng Tụ quay lại, Nguyễn Hàm Chương mới bảo: "Để ta tự tô son vậy."
Hồng Tụ liền lùi lại nửa bước rồi bắt đầu thu dọn túi thơm.
"Trước đây các ngươi có quen biết Tiền Tiểu Đa không?"
Thanh Đại đáp: "Tiểu chủ, nô tỳ vốn là cung nữ ở Ngự Thiện Phòng. Đợt tân tú nữ nhập cung này vì thiếu người nên quản sự cô cô mới rủ lòng thương cho nô tỳ có cơ hội được hầu hạ tiểu chủ ạ."
Hồng Tụ nói: "Tiểu chủ, nô tỳ vốn là người của Chức Tạo Cục. Tuy chưa từng gặp thái giám họ Tiền kia nhưng nô tỳ biết anh ta vốn là người ở Tây Tự Khố."
Tây Tự Khố chính là kho riêng của Hoàng đế. Những người có thể canh giữ nơi đó đều được tuyển chọn vô cùng khắt khe và không một ai dám không trung thành.
Nguyễn Hàm Chương nhướng mày một cái. Cô nhìn Hồng Tụ đang có vẻ mặt bình thản qua gương nhưng không nói gì thêm.
Chẳng bao lâu sau, kiểu tóc đã được chải xong.
Nguyễn Hàm Chương khoác lên mình dải lụa choàng rồi được Hồng Tụ đỡ ra khỏi Đường Lê Các.
Mộ Dung Tiệp dư đang dưỡng bệnh nên không thể đi thỉnh an Thái hậu nương nương. Do đó lúc này tiền điện vô cùng yên tĩnh, chỉ có vài cung nữ canh cổng đang tựa vào cột hành lang để ngủ gật.
Nguyễn Hàm Chương đợi ở cửa thùy hoa một lát thì thấy Vệ Bảo lâm nhanh chóng từ tây phối điện bước ra.
Ngày đầu tiên chuyển đến Đường Lê Các, cô đã đi thỉnh an Vệ Bảo lâm nên hai người cũng đã gặp mặt nhau từ sớm.
Vệ Bảo lâm có vóc dáng gầy gò và gương mặt nhợt nhạt, đường nét chỉ có thể coi là thanh tú. Cô ấy mặc một chiếc áo váy màu xanh bảo thạch hơi rộng để gượng ép che đi vẻ gầy trơ xương của mình.
Kiểu dáng và chất liệu của bộ đồ này rất già dặn khiến cô ấy trông có vẻ trầm uất.
Vệ Bảo lâm nhập cung nhưng không được sủng ái nên lúc nào cũng ốm yếu, nhờ thâm niên lâu năm mà leo lên được vị trí Bảo lâm chính lục phẩm, trong cung dù sao cũng có chút thể diện.
Tuy cấp bậc cao hơn Nguyễn Hàm Chương nhưng cô ấy không hề tỏ thái độ của nương nương bậc trung mà rất dễ gần.
Nguyễn Hàm Chương hành lễ với cô ấy: "Chào Vệ tỷ tỷ."
Vệ Bảo lâm mỉm cười nói: "Đi thôi."
Hai người cùng rời khỏi cung Thính Tuyết rồi đi về phía tây.
Cung Thính Tuyết nằm ở Đông Lục Cung, muốn tới cung Thọ Khang nằm sau Tây Lục Cung để thỉnh an Thái hậu thì gần như phải đi xuyên qua hơn nửa cung Trường Tín.
Theo cung quy, chỉ những vị nương nương từ hàm ngũ phẩm trở lên mới được ngồi kiệu trong cung, nên Nguyễn Hàm Chương và Vệ Bảo lâm chỉ có thể đi bộ.
Hai người dậy sớm nên không ngại đường xa, họ cùng rảo bước đi về phía cung Thọ Khang.
Vệ Bảo lâm là người ít nói cộng thêm gió xuân buổi sáng hơi buốt nên Nguyễn Hàm Chương cũng không kiếm chuyện để nói mà cả hai cứ thế lặng lẽ tiến bước.
Đúng lúc này, phía sau bỗng vang lên một tiếng hô: "Nghi phi nương nương giá đáo, các người mau hành lễ vấn an."
Nguyễn Hàm Chương hơi khựng lại. Cô cùng Vệ Bảo lâm lùi lại hai bước từ con đường đá xanh ở giữa ra sát chân tường cung rồi cúi người hành lễ vô cùng cung kính.
Đoàn nghi trượng rầm rộ từ xa tiến lại gần.
Chu Nghi phi ngồi cao trên kiệu, tay cầm một chiếc quạt tròn thêu thục thêu rồi thong thả quạt gió. Đi bên cạnh cô ấy là Quản sự cô cô Bách Linh, cả đoàn người đều im lặng tiến về phía trước.
Cô cô Bách Linh có đôi mắt rất tinh nên vừa nhìn đã thấy hai người Nguyễn Hàm Chương và liền nói nhỏ vài câu với Chu Nghi phi.
Khi đoàn nghi trượng đi tới trước mặt hai người, Chu Nghi phi bỗng lên tiếng: "Dừng."
Đoàn kiệu ngay lập tức dừng lại.
Nguyễn Hàm Chương không biết vị Chu Nghi phi vừa hạ sinh Đại hoàng tử này định làm gì nhưng vẫn theo quy tắc mà cùng Vệ Bảo lâm hành lễ với cô ấy.
"Thần thiếp thỉnh an Nghi phi nương nương, chúc nương nương cát tường như ý."
Chu Nghi phi khẽ lay chiếc quạt, đôi mắt đào hoa xinh đẹp nửa nhắm nửa mở cùng giọng nói thanh tao như chim hoàng yến.
"Cô chính là Nguyễn Tài nhân?"
Giọng của cô ấy vẫn mang theo vài phần lười biếng: "Ngẩng đầu lên để bản cung xem nào."
Nguyễn Hàm Chương nắm chặt lòng bàn tay. Cô hơi nâng cằm lên nhưng đôi mắt vẫn cụp xuống và nhìn vào đôi giày thêu tinh xảo của Chu Nghi phi.
Trên mặt giày, hình chim địch đang tung cánh trong gió với lớp lông vũ lấp lánh rực rỡ.
Thái độ và lễ nghi của Nguyễn Hàm Chương đều vô cùng chuẩn mực.
Chu Nghi phi dường như đang quan sát cô. Nguyễn Hàm Chương có thể cảm nhận được ánh mắt của cô ấy đang dạo chơi trên người mình, từ khuôn mặt xuống đến vòng eo rồi cuối cùng lại quay trở về gò má.
"Nguyễn Tài nhân," Giọng nói của Chu Nghi phi bỗng chốc trở nên lạnh lùng, "Cô có biết hôm trước vừa xảy ra chuyện ở Trúc Ngữ trong Ngự hoa viên không? Hôm nay cô lại mặc y phục thêu họa tiết rừng trúc, e rằng không phải cố ý khiến Thái hậu nương nương buồn lòng đấy chứ?"
Nguyễn Hàm Chương hơi ngẩn ra.
Chu Nghi phi hoàn toàn không cho cô cơ hội phản ứng mà nói thẳng luôn: "Bản cung tốt bụng nhắc nhở cô, cô hãy lập tức quay về thay y phục khác rồi hãy tới gặp Thái hậu."
Lời vừa dứt, cô cô Bách Linh lập tức quát: "Còn không mau tạ ơn Nghi phi nương nương?"
Trong lòng Nguyễn Hàm Chương gần như muốn cười lạnh.
Cô mới nhập cung được vài ngày nên những chuyện lớn nhỏ trong cung vẫn chưa nắm rõ. Hai ngày nay cô lại mải mê đoán ý của Cảnh Hoa Diễm, tối đến lại phải thị tẩm nên đã lơ là tình hình trong cung.
Hơn nữa, rất nhiều chuyện trong cung thường không tùy tiện truyền ra ngoài trừ khi có người cố tình thăm dò mới biết được đôi chút.
Một phi tần mới nhập cung vài ngày như cô làm sao có thể biết được?
Câu nói này của Chu Nghi phi rõ ràng là cố tình kiếm chuyện.
Cô ấy chính là cậy việc Nguyễn Hàm Chương không biết gì nên mới cố tình tìm một cái cớ nhằm bắt cô phải quay về thay đồ để bị muộn giờ thỉnh an.
Vốn dĩ đã liên tiếp hầu hạ Bệ hạ hai ngày, nếu hôm nay thỉnh an Thái hậu mà còn đến muộn thì người khác sẽ nghĩ cô như thế nào?
Thủ đoạn này của Chu Nghi phi đơn giản và trực diện đến mức ai cũng có thể nhìn thấu nhưng lại chẳng thể làm gì được cô ấy.
Cô ấy là cung phi cao vị lại có Đại hoàng tử, thêm vào đó cô ấy còn bịa ra một cái cớ rồi lôi cả Thái hậu vào khiến Nguyễn Hàm Chương thực sự không thể phản bác.
Nhưng Nguyễn Hàm Chương lại chẳng hề sợ cô ấy.
Cô vẫn duy trì tư thế thỉnh an với giọng nói trong trẻo dễ nghe: "Bẩm Nghi phi nương nương, thiếp mới nhập cung vài ngày nên không biết chuyện ở Ngự hoa viên. Người không biết thì không có tội, chuyện này vốn không phải lỗi của thiếp. Thái hậu nương nương vốn nhân từ độ lượng nên chắc chắn sẽ không chấp nhặt những chuyện vụn vặt này với thiếp đâu ạ."
Cô không kiêu ngạo cũng không nịnh bợ mà nhấn mạnh từng chữ: "Hơn nữa, nếu đúng như lời nương nương nói rằng Thái hậu nương nương sẽ vì bộ y phục này mà nổi giận thì việc thiếp quay về thay đồ rồi đến muộn cũng sẽ khiến Thái hậu nương nương không vui."
"Đã đằng nào cũng có lỗi thì chi bằng thiếp trực tiếp đến cung Thọ Khang để dập đầu tạ tội với Thái hậu nương nương, dù là bị đánh hay bị phạt thì thiếp cũng cam lòng."
Nói đến đây, Nguyễn Hàm Chương mới chậm rãi ngước mắt lên nhìn vị Nghi phi nương nương đang ngồi ở trên cao.
"Ân tình của nương nương, thiếp xin ghi tạc trong lòng, tuyệt đối không quên."
"Ngươi!"
Tính tình của Chu Nghi phi vốn đã không tốt, nay lại có thêm Đại hoàng tử nên trong cung càng thêm hống hách. Ngoại trừ Thái hậu nương nương và Hoàng quý Thái phi nương nương thì ngay cả mặt mũi của Quý phi nương nương cô ấy cũng chẳng thèm nể nang.
Nguyễn Hàm Chương rất hiểu rõ hôm nay Chu Nghi phi chính là muốn dập tắt nhuệ khí của cô.
Sự tranh giành trong cung nói đi nói lại cũng chỉ có bấy nhiêu thôi, bề ngoài là vì sự sủng ái của Bệ hạ nhưng thực chất vẫn là quyền lực và vị thế.
Hành động hôm nay của Chu Nghi phi là muốn mượn việc dẫm đạp cô để dò xét thái độ của Thái hậu và Bệ hạ.
Hiện tại ngôi vị Hoàng hậu vẫn còn bỏ trống trong khi Bệ hạ lại có ít con cái, cô ấy khó khăn lắm mới sinh được Đại hoàng tử nên đương nhiên muốn tiến xa hơn nữa.
Những mưu tính lắt léo trong này vô cùng rõ ràng và chẳng cần phải tốn công suy đoán.
Thậm chí ngay cả bản thân Chu Nghi phi cũng không thèm che giấu.
Nhưng Nguyễn Hàm Chương lại không cam tâm làm tấm đệm cho cô ấy, hay nói cách khác, Đại tiểu thư nhà họ Nguyễn vốn không phải hạng người dễ dàng để mặc cho kẻ khác chèn ép.
Với thân phận là Nguyễn Hàm Chương, cô phải hành sự theo đúng tính cách và xuất thân của mình.
"Nghi phi nương nương," Nguyễn Hàm Chương đứng thẳng người dậy chứ không duy trì tư thế hành lễ nữa, "Gia đình của người và tôi đều là danh gia vọng tộc ở Ngọc Kinh, năm xưa còn có giao tình, nay đều vào cung, thiếp vốn tưởng chúng ta có thể trở thành bằng hữu."
"Người tuy ngồi ở vị trí Phi nhưng nhà họ Nguyễn cũng không phải là nơi dễ bị bắt nạt."
Lời nói này mang đầy tính khiêu khích.
Sắc mặt Chu Nghi phi lạnh như băng, cô ấy quát lên: "Quỳ xuống!"
Đúng lúc này, một giọng nữ dịu dàng vang lên: "Đang làm gì ở đây thế này?"
Mọi người quay đầu lại thì thấy một bóng dáng thanh tú đang từ xa tiến lại gần.
Cô ấy có gương mặt thanh tú và khí chất thoát tục như tiên nữ hạ phàm, toàn thân không vướng chút bụi trần nào.
Cô ấy cũng đang ngồi trên kiệu và khẽ xoa thái dương như thể đêm qua đã ngủ không ngon giấc.
Chu Nghi phi nhướng mày cười lạnh: "Mai Chiêu nghi, ngươi cũng muốn đến quản chuyện của bản cung sao?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)