Cung Trường Tín lấy điện Thái Cực, cung Càn Nguyên, cung Khôn Hòa và Ngự Hoa Viên làm trục chính, hai bên trái phải lần lượt là Đông lục cung và Tây lục cung.
Phía sau Tây lục cung là cung Thọ Khang nơi Thái hậu đang ở, lùi xuống phía sau nữa là Nội Ngũ Sở dành cho các công chúa và điện Mậu Cần chuyên quản lý sổ sách. Từ thuở khai quốc Đại Sở, cấp bậc của các phi tần ở Tây lục cung thường cao hơn Đông lục cung.
Hiện nay các phi tần có địa vị cao trong cung như Diêu Quý phi và Từ Đức phi đều cư trú tại Tây lục cung, còn Chu Nghi phi, Mai Chiêu nghi và Mộ Dung Tiệp dư lại ở Đông lục cung, hai bên phân chia ranh giới vô cùng rõ ràng.
Mai Chiêu nghi cùng ở Đông lục cung với Chu Nghi phi nên việc qua lại khá thường xuyên, chính vì thế mới có chuyện cô ấy lên tiếng cắt ngang lúc này.
Thế nhưng Chu Nghi phi chưa bao giờ nể mặt người khác, ngay cả với Mai Chiêu nghi có cấp bậc chỉ thấp hơn mình một bậc mà bà ấy cũng chẳng hề nể tình, giọng điệu vô cùng lạnh lùng.
Mai Chiêu nghi cũng không hề tức giận.
Đôi mắt màu nâu nhạt của cô ấy lướt qua người Nguyễn Hàm Chương rồi mới nhìn sang Chu Nghi phi với nụ cười nhạt nhòa hư ảo: "Nghi phi tỷ tỷ, hôm nay là lần đầu tiên các tân phi tần đến thỉnh an Thái hậu nương nương. Nếu thiếu mất một người thì chắc chắn nương nương sẽ hỏi thăm, đến lúc đó chúng ta lại phải giải thích đôi lời."
Mai Chiêu nghi ôn tồn khuyên nhủ: "Thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện. Hôm kia Thái hậu nương nương còn vì bệnh tình của Đại hoàng tử mà trách mắng tỷ tỷ, nếu hôm nay lại có chuyện không hay thì e rằng sẽ khiến nương nương không vui."
Mỗi khi cô ấy nói một câu là sắc mặt của Chu Nghi phi lại trầm xuống thêm vài phần.
Thái hậu vốn dĩ không thích bà ấy, không vì lý do gì khác mà chỉ vì bà ấy đã sinh ra Đại hoàng tử.
Chuyện này đã cản trở giấc mộng một bước lên mây của Diêu Quý phi.
Chu Nghi phi lạnh lùng cười nói: "Cho dù bản cung không chọc giận Thái hậu nương nương thì nương nương cũng chẳng thèm quan tâm đến bản cung thêm phần nào đâu."
Đây là sự thật, nhưng việc có thể nói ra một cách quang minh chính đại như vậy đã cho thấy Chu Nghi phi kiêu ngạo đến mức nào.
Trong lòng Nguyễn Hàm Chương nảy sinh chút nghi hoặc. Cho dù Chu Nghi phi sinh được Đại hoàng tử nhưng đứa trẻ vẫn còn quấn tã và chưa thể hiện được điều gì, chẳng lẽ bà ấy lại dám khẳng định chắc chắn sau này mình sẽ lên ngôi Hoàng hậu và đến cả Thái hậu cũng không làm gì được mình sao?
Thêm nữa, cô nhớ trước kia cô Bội Lan từng nói xuất thân của Chu Nghi phi không cao, gia đình chỉ là dòng dõi thư hương bình thường và phụ thân thậm chí chỉ là quan lục phẩm nên gia thế không hề hiển hách.
Tuy nhiên chức quan của cha bà ấy lại rất đáng chú ý, ông ta là Ti chính của Ti Trình cục, nắm quyền quản lý toàn bộ việc thu mua và ra vào cung Trường Tín.
Nếu không dựa vào nhà ngoại thì bà ấy chỉ có thể dựa vào chính mình.
Ồ?
Lòng Nguyễn Hàm Chương khẽ động.
Chu Nghi phi bị Mai Chiêu nghi nói như vậy thì hít sâu một hơi rồi không mở miệng nữa.
Lúc này trái lại chính Mai Chiêu nghi lại lên tiếng thay bà ấy.
"Chuyện ngày hôm nay các ngươi phải giữ mồm giữ miệng cho kỹ, bản cung không muốn nghe thấy bất kỳ lời bàn tán nào về việc này, tất cả đã rõ chưa?"
Lời này là để nói cho tất cả những người đang có mặt ở đây nghe.
Sau khi mọi người đồng thanh đáp "vâng", Mai Chiêu nghi mới mỉm cười nhìn Chu Nghi phi: "Tỷ tỷ, mấy ngày nay tỷ bận rộn nên muội không sang tìm tỷ trò chuyện được, chúng ta cùng đi thôi."
Sắc mặt Chu Nghi phi vẫn không tốt lắm nhưng vẫn miễn cưỡng gật đầu, bà ấy ném cho Nguyễn Hàm Chương một cái nhìn lạnh lẽo rồi tự mình ra lệnh cho đoàn tùy tùng khởi hành.
Chờ đến khi nghi trượng của hai vị nương nương đi xa thì Nguyễn Hàm Chương và Vệ Bảo lâm mới từ từ đứng dậy và nhẹ nhàng xoa bóp cái eo hơi đau nhức.
Duy trì cùng một tư thế trong thời gian dài quả thực rất mệt mỏi.
Vệ Bảo lâm không kìm được mà dùng khăn tay che miệng và khẽ ho lên.
"Vệ tỷ tỷ, chị không sao chứ?" Nguyễn Hàm Chương nhìn về phía Ngân Chùy là cung nữ của Vệ Bảo lâm: "Chị có mang theo thuốc không?"
Ngân Chùy vẻ mặt sầu khổ nói: "Nương nương nhà chúng tôi bị bệnh cũ, hễ cứ ra gió là dễ bị ho và vẫn chưa tìm được phương thuốc nào hiệu nghiệm."
Nguyễn Hàm Chương định bụng ở lại bầu bạn với Vệ Bảo lâm một lát nhưng Vệ Bảo lâm đã nỗ lực nén cơn ho đến mức khuôn mặt tái nhợt đỏ bừng lên.
"Đi thôi," cô ấy khàn giọng nói, "chúng ta sắp muộn rồi."
Nguyễn Hàm Chương liền cùng cô ấy rảo bước đi tới.
Tốc độ của hai người gần như tương đương với những phu khiêng kiệu phía trước, họ giữ khoảng cách vài trượng và bám theo sau nghi trượng của hai vị nương nương một cách không quá xa cũng không quá gần.
Băng qua hẻm Bình An, đoàn người rẽ thẳng vào trường nhai phía Tây số 1. Đây là con hẻm dài và hẹp nhất trong cung với hai bên là những bức tường cung đình đỏ thẫm cao ngất, khi ngẩng đầu lên người ta chỉ có thể nhìn thấy một dải trời nhỏ hẹp.
Cứ như thể bầu trời vốn dĩ chỉ lớn chừng đó vậy.
Nguyễn Hàm Chương thấy phía trước bên trái lại xuất hiện các nghi trượng khác nên theo bản năng đã đưa tay ngăn Vệ Bảo lâm lại một chút.
Vệ Bảo lâm cũng ngẩng đầu nhìn lên và thấy các vị nương nương lần lượt xuất hiện nên im lặng đứng yên tại chỗ ngay bên cạnh Nguyễn Hàm Chương.
Mỗi vị nương nương đều ngồi cao trên bộ liễn với tám người khiêng kiệu phía dưới, theo sau là hai thái giám cầm cờ quạt rực rỡ và hai cung nữ cầm lò hương. Đội hình vô cùng chỉnh tề và im phăng phắc.
Nguyễn Hàm Chương khẽ an ủi: "Vệ tỷ tỷ, chị cũng sắp đến ngày đó rồi."
Thứ bậc trong cung vô cùng nghiêm ngặt. Dưới Hoàng hậu là các phi tần địa vị cao bao gồm Hoàng quý phi, Quý phi, Đức phi, Thục phi, Nghi phi, Hiền phi, rồi mới đến Chiêu nghi và Tiệp dư.
Tiếp sau đó là các phi tần địa vị trung bình nhưng cũng được tôn xưng là nương nương, gồm có Quý tần và Cửu tần.
Những người kể trên đều có thể trở thành chủ vị của một cung, khi đi lại có thể ngồi bộ liễn và có nghi trượng đầy đủ.
Thấp hơn nữa là Mỹ nhân hàm ngũ phẩm và Bảo lâm hàm chính lục phẩm, tuy cũng thuộc hàng trung vị nhưng không thể trở thành chủ vị và cũng không có bộ liễn hay nghi trượng khi đi lại, chỉ có thể được gọi là nương nương theo cách tôn xưng.
Hai cấp bậc này tuy có chút khó xử nhưng lại là những phi tần trung vị thực thụ, từ ăn mặc ở cho đến đi lại đều cao hơn các tiểu chủ cấp thấp không chỉ một chút, cũng có thể coi như khổ tận cam lai.
Vệ Bảo lâm chính là đang ở trong tình cảnh khó xử này nên Nguyễn Hàm Chương mới đặc biệt an ủi cô ấy một câu.
Không ngờ Vệ Bảo lâm lại nở một nụ cười nhàn nhạt, đôi môi tái nhợt khẽ cử động và chỉ có Nguyễn Hàm Chương mới nghe thấy: "Chị thì không xong rồi, hy vọng sau này muội muội có thể vẻ vang để chị cũng được hưởng chút lây."
Nguyễn Hàm Chương không biết bệnh tình của cô ấy trầm trọng nên cứ ngỡ cô ấy chán nản vì không được sủng ái, cô đang định tiếp tục khuyên nhủ thì nghe thấy Vệ Bảo lâm nói: "Đi thôi."
Hai người tiếp tục im lặng tiến về phía trước.
Chẳng bao lâu sau đã đến cung Thọ Khang.
Cung Thọ Khang vô cùng rộng rãi, diện tích gần bằng hai cung thất cộng lại, phía trước có chính điện, điện phụ, phòng khách, phía sau có hậu điện, các gian nhà phụ và hoa viên. Toàn bộ cung Thọ Khang ríu rít tiếng chim và ngập tràn hương hoa, đúng là cảnh sắc mùa xuân tươi đẹp.
Lúc này cung Thọ Khang vô cùng thái bình, các mỹ nhân trong trang phục cung đình đều đã có mặt đông đủ. Hai vị cô cô đứng ở cửa đón khách với gương mặt rạng rỡ, lần lượt chào hỏi và thỉnh an mọi người.
Cảnh tượng đó quả thực khiến người ta cảm động sâu sắc.
Nguyễn Hàm Chương khẽ nhướng mày rồi nghe thấy một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau.
"Nguyễn tỷ tỷ."
Nguyễn Hàm Chương quay đầu lại thì nhìn thấy một đôi mắt trong veo như nước mùa thu.
Người tới thấp hơn cô nửa cái đầu, vóc dáng nhỏ nhắn mảnh mai, trông có vẻ yếu ớt như liễu trước gió và vô cùng đáng yêu.
Cô ấy mặc một bộ váy áo màu hồng phấn rực rỡ, đứng đó với vẻ ngoan ngoãn động lòng người và hiền lành như một chú thỏ.
Đây là Tô Thái nữ, người cùng vào cung với cô.
Cô ấy là đích nữ của gia đình Hình bộ Viên ngoại lang, tính tình hoạt bát và luôn mỉm cười với mọi người. Khi còn ở cung Trữ Tú, hai người thường xuyên qua lại nên cũng coi như là chỗ quen biết.
Nguyễn Hàm Chương thấy cô ấy liền mỉm cười hỏi: "Tô muội muội, dạo này em vẫn khỏe chứ?"
Sau khi giới thiệu hai người với nhau, Tô Thái nữ liền hành lễ với Vệ Bảo lâm rồi cười híp mắt nói: "Em rất khỏe, mọi thứ trong cung từ ăn mặc ở đến đi lại đều cực kỳ tốt, còn thoải mái hơn cả ở nhà nữa."
Nguyễn Hàm Chương chỉ mỉm cười mà không nói gì thêm.
Vừa vặn lúc này các phi tần cấp cao đều đã vào trong điện, đã đến lượt bọn họ nên Nguyễn Hàm Chương liền đỡ Vệ Bảo lâm và ba người cùng nhau tiến về phía cửa cung.
Trong hai vị cô cô canh giữ ở cửa cung Thọ Khang, Nguyễn Hàm Chương chỉ mới gặp một người. Hồi sơ tuyển, vị cô cô này luôn đi theo bên cạnh Nhân Huệ Thái hậu với khuôn mặt vô cùng nghiêm nghị.
Thế nhưng lúc này trên mặt bà ấy lại mang theo vài phần tươi cười, vẻ nghiêm túc cổ hủ trước kia đã sớm biến mất không còn tăm hơi.
"Tham kiến Vệ Bảo lâm, Nguyễn Tài nhân, Tô Thái nữ."
Vệ Bảo lâm có cấp bậc cao nhất nên lên tiếng: "Làm phiền Bành cô cô rồi."
Nụ cười của Bành cô cô không đổi, bà ấy đưa mắt ra hiệu cho vị cô cô bên cạnh rồi đích thân dẫn ba người họ vào cung Thọ Khang.
Suốt quãng đường không ai nói câu nào, cho đến khi vào đến phòng khách thì bên trong cũng vô cùng yên tĩnh.
Các phi tần đều ngồi đúng vị trí của mình, người thì uống trà, người thì mân mê chiếc vòng ngọc trên tay, có người lại cúi đầu suy nghĩ với vẻ mặt hơi mệt mỏi.
Các cung nhân đều im lặng đứng sau lưng phi tần của mình, tất cả đều cúi đầu nhìn mũi chân và tập trung đứng yên.
Hương Ngưng Thủy từ trong lò hương hình chim hạc từ từ bay lên, quấn quýt với những cành kim quất trĩu quả phía sau tạo nên một khung cảnh như chốn tiên cảnh.
Bọn người Nguyễn Hàm Chương cũng không dám lên tiếng, họ đi theo vị trí mà Bành cô cô chỉ định rồi ngồi xuống. Vệ Bảo lâm ngồi ở phía trước, còn Nguyễn Hàm Chương và Tô Thái nữ ngồi trên những chiếc ghế thêu phía sau, nhờ vậy mà có thể thu hết toàn bộ cảnh tượng trong phòng khách vào tầm mắt.
Căn phòng khách này thông thoáng cả trước lẫn sau, tất cả các cửa sổ ngăn cách đều đã được gỡ bỏ và chỉ treo những tấm màn lụa xanh mỏng manh.
Phía sau là hoa viên cung Thọ Khang với trăm hoa đua nở, mang lại một bầu không khí mùa xuân phồn vinh.
Phía trước là hồ nước nhỏ với những đóa hoa sen đang vươn mình chờ nở.
Quả là một cảnh trí thanh nhã tự tại.
Cung Trường Tín vì được trùng tu trên nền cũ nên diện tích đã bị hạn chế ngay từ đầu, sau khi khai quốc cần phải dưỡng sức nên không hề đại tu các cung điện một cách rầm rộ.
Mặc dù giữa chừng cũng có vài lần trùng tu nhưng vẫn luôn bị giới hạn trong khu vực hoàng thành này, vì thế đa số các cung điện đều có vẻ hơi chật hẹp.
Thế nhưng cung Thọ Khang lại rộng rãi sáng sủa, khiến tâm trạng con người cũng trở nên thư thái.
Quả không hổ danh là nơi ở của Thái hậu, thật sự khác biệt.
Nguyễn Hàm Chương đang ngắm hoa thì bỗng nhiên cảm nhận được một ánh mắt đang đổ dồn về phía mình, cô quay đầu lại thì bắt gặp một đôi mắt dịu dàng đa tình.
Đó là một vị mỹ nhân mặc trang phục cung đình ngồi ở vị trí trang trọng nhất phía trước.
Cô ấy có dáng người hơi đẫy đà, khuôn mặt tròn trịa cùng đôi lông mày lá liễu, đường nét thanh tú và trông rất dễ gần.
Dựa vào vị trí ngồi cộng thêm những lời kể của cô Bội Lan trước đó, Nguyễn Hàm Chương lập tức hiểu ra vị này chính là cháu gái họ của Nhân Huệ Thái hậu, tức Diêu Quý phi Diêu Thính Nguyệt hiện nay.
Nguyễn Hàm Chương ngẩn ra một chút rồi thẹn thùng gật đầu với Quý phi nương nương, Diêu Quý phi cũng đáp lại cô bằng một nụ cười mỉm chi.
Toát lên một vẻ dịu dàng hiền thục không lời nào tả xiết.
Nguyễn Hàm Chương thầm nghĩ, hèn chi ngay cả cô Bội Lan cũng không bới lông tìm vết được gì ở Quý phi nương nương, trông cô ấy thực sự giống như một thiên kim đại tiểu thư ôn nhu hiền đức.
"Thái hậu nương nương giá đáo!"
Cùng với tiếng hô vang lên, Nguyễn Hàm Chương đột nhiên cảm thấy chiếc ghế thêu dưới thân bị ai đó đá mạnh một cái, khiến chiếc ghế không khống chế được mà nghiêng sang một bên, suýt nữa đã khiến cô ngã nhào xuống đất.
Nguyễn Hàm Chương thót tim một cái nhưng sắc mặt vẫn không hề thay đổi, cô dùng lực ở hai chân và giữ cho lưng thẳng tắp, cứng rắn điều khiển chiếc ghế thêu sắp đổ trở về vị trí cũ.
Đừng nhìn cô gầy yếu, cô đã chăm chỉ rèn luyện nhiều năm nên sức mạnh cơ thể không phải là thứ mà các thiên kim tiểu thư thông thường có thể so bì được.
Ngay khi cô gần như đã ngồi vững thì phía trước đột nhiên bừng sáng, một bóng hình lộng lẫy trong trang phục đỏ tía hiện ra trước mắt mọi người.
Đôi mắt đẹp đã có nếp nhăn kia lướt xuống dưới và phóng thẳng về phía Nguyễn Hàm Chương.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)