Tim đèn nhảy nhót ba lần mà cuộc mây mưa nồng nhiệt bên trong chiếc giường bát bộ vẫn chưa hề dừng lại.
Nguyễn Hàm Chương thực sự đã mệt lử rồi.
Khóe mắt cô rơm rớm nước mắt, cô định giơ tay lau đi nhưng hai cánh tay mỏi rã rời chẳng thể nhấc lên nổi, đành buông thõng mềm nhũn trên tấm chăn gấm.
Vốn dĩ cô là người ở phía trên nhưng sau đó vì thực sự không còn sức lực nên tư thế lại bị đổi thành như thế này.
“Bệ hạ.” Đến lúc này Nguyễn Hàm Chương mới nhận ra giọng mình đã khản đặc.
Cảnh Hoa bóp nhẹ eo cô rồi trầm giọng hỏi: “Sao thế?”
Nguyễn Hàm Chương: “...”
Anh còn hỏi sao thế à?
Nguyễn Hàm Chương chợt cắn môi, một lát sau mới đứt quãng thốt lên: “Bệ hạ không nên phóng túng chuyện phòng the... chuyện ngày hôm qua, cô cô, cô cô đã giáo huấn rồi.”
Một câu ngắn ngủi mà cô nói ra vô cùng khó khăn.
Cảnh Hoa dù đang bận rộn vẫn ngước mắt lên nhìn kỹ đôi gò má ửng hồng của cô rồi cúi người tới trước, đặt lên môi cô một nụ hôn.
Nồng nàn và mãnh liệt.
Giống như một hớp rượu lâu năm cay nồng thấm vào tận xương tủy, khiến người ta choáng váng đầu óc.
Sau đó, Nguyễn Hàm Chương không thể thốt thêm được lời nào nữa.
Mãi cho đến khi cô bật khóc thành tiếng thì Cảnh Hoa mới chịu dừng lại.
Nguyễn Hàm Chương nằm tựa vào lồng ngực Cảnh Hoa, khẽ thở dốc, cả người cô vẫn còn run rẩy.
Cảnh Hoa ngược lại lại có tâm trạng rất tốt, tuy mệt nhưng lại vô cùng sảng khoái.
Anh vuốt ve lưng Nguyễn Hàm Chương một cách lơ đãng, giọng nói trầm hơn nhiều so với ban ngày.
Tựa như tiếng đá lăn trên mặt đường gập ghềnh, khàn khàn và trầm thấp, mang theo một sức quyến rũ khác lạ.
“Trẫm đã nói rồi, chuyện này để tối nay thảo luận tiếp.”
“Giờ đã thảo luận xong, Nguyễn Tài nhân thấy thế nào?”
Gương mặt Nguyễn Hàm Chương đỏ bừng, ngay cả sau mang tai cũng ửng đỏ, mái tóc mai rối rắm xõa dài trên làn da trắng ngần.
Đẹp đến mức không lời nào tả xiết.
“Bệ hạ, sao anh có thể làm thế chứ?”
Cảnh Hoa nghe lời oán trách của cô thì không nhịn được mà cười khẽ.
“Trẫm thấy nàng cũng chẳng có vẻ gì là sợ hãi cả.”
Mấy thứ cung quy giới luật hay lễ nghi phép tắc gì đó đều chẳng thấy hiện hữu trên người “Nguyễn Hàm Chương” này.
Cô oán trách anh chẳng qua là vì quá mệt mỏi, bởi khi đắm chìm trong biển trời hoan lạc sẽ khiến cô tạm thời đánh mất lý trí.
Bản thân Cảnh Hoa không thích việc mất lý trí, nên thật kỳ lạ là anh lại hoàn toàn hiểu được ý của Nguyễn Hàm Chương.
“Nguyễn Tài nhân, là do thể lực của nàng quá kém thôi.”
Nguyễn Hàm Chương mím môi, hận không thể mắng anh một trận.
Cảnh Hoa học võ từ nhỏ, nghe nói cưỡi ngựa săn bắn đều rất giỏi, với thân hình cường tráng như vậy thì Nguyễn Hàm Chương làm sao mà bì kịp?
Thế nhưng rõ ràng vừa rồi người tốn sức là anh, sao anh lại trông không mệt bằng cô chứ?
Nguyễn Hàm Chương mắng thầm anh vô số câu nhưng miệng vẫn đáp lại dịu dàng: “Vâng, là lỗi của thiếp.”
“Hì hì.” Cảnh Hoa cười trầm thấp.
“Nguyễn Tài nhân thật đúng là hiền thục dịu dàng, quả là đóa hoa hiểu lòng người của trẫm.”
Bàn tay Nguyễn Hàm Chương trượt xuống lồng ngực rộng lớn của anh, cuối cùng khẽ bóp nhẹ vào thắt lưng anh một cái.
Không nặng cũng không nhẹ, tựa như đang trêu chọc mà cũng giống như đang nũng nịu.
Mức độ được cô kiểm soát cực kỳ chuẩn xác.
Cô đã phát hiện ra Cảnh Hoa không phải là người rập khuôn theo quy tắc, nếu có làm loạn một chút như vậy anh cũng sẽ không tức giận.
Quả nhiên điệu bộ nũng nịu ấy chỉ đổi lại tiếng cười phóng túng hơn của Cảnh Hoa.
Đến khi tiếng cười dứt hẳn, cả hai đều im lặng.
Cảnh Hoa ôm vai cô, cảm nhận làn da mịn màng và cả sự gầy gò của cô.
“Cô cô mà nàng nhắc tới có phải tên là Bội Lan không?”
Chuyện nhân sự trong cung này đa phần anh chỉ cần lướt qua là có thể ghi nhớ.
Đặc biệt là đợt tú nữ nhập cung lần này, hầu hết đều có gia thế hiển hách, cho dù ban đầu không được sắc phong vị thế cao thì triều đình cũng đặc biệt gia ân, cho phép họ mang theo cô cô hoặc thị nữ thân cận vào cung bầu bạn.
Cô cô bên cạnh Nguyễn Hàm Chương chính là vú nuôi của cô, người đã chăm sóc cô từ nhỏ nên tình cảm đương nhiên không hề tầm thường.
Theo lý mà nói, những vú nuôi như vậy đa số đều có cả gia đình nằm trong tay chủ nhà, lại thêm tình nghĩa sâu đậm nên lúc nào cũng hết lòng trung thành.
Kiểu nhân vật như vú nuôi - người bầu bạn với tiểu thư suốt cả đời - lại càng trung thành hơn cả.
Ví dụ như chuyện Nguyễn Hàm Chương thị tẩm ngày hôm qua, đáng lẽ vú nuôi phải mừng rỡ vì cô được sủng ái hoặc xót xa khi thấy cô mệt mỏi mới đúng.
Tuyệt đối không có chuyện lại đi khiển trách cô là không biết tiết chế.
Hành động này vốn dĩ đã mang theo sự hạ thấp và coi thường.
Nguyễn Hàm Chương nói năng mập mờ nhưng Cảnh Hoa lại hiểu được, cuộc đấu trí giữa hai người họ tuy lời nói không nói hết nhưng ý tứ đều đã đủ.
Cô có thể hoàn toàn đóng vai Nguyễn Hàm Chương nhưng cũng sẽ ám chỉ cho anh thấy sự khác thường trong thân phận của mình, dù biết rõ Cảnh Hoa đang nghi ngờ nhưng cô lại chẳng mảy may sợ hãi.
Giống như một chú chim đậu trên cành cao, thấy người muốn trêu đùa thì thậm chí còn đắc ý vỗ cánh, sau đó lại tự mình bay đi và không để ai chạm tới được mảy may.
But chú chim trên cành cao ấy lúc này lại đang nằm ngay bên gối.
Cảnh Hoa chuyển chủ đề quay lại chuyện của cô Bội Lan.
Nguyễn Hàm Chương liền đáp: “Vâng, cô cô tên là Bội Lan, là người hầu theo chân mẹ thiếp về nhà chồng, từ nhỏ đã chăm sóc thiếp nên tình cảm không gì sánh bằng.”
Nói rồi Nguyễn Hàm Chương cảm thấy mình đã hồi sức nên khẽ xoay người, tìm một tư thế thoải mái hơn để dựa vào Cảnh Hoa.
“Có bà ấy đi cùng nàng vào cung cũng là chuyện tốt.” Cảnh Hoa nói.
Sau khi tắm rửa thay quần áo xong, hai người nằm lại vào trong giường bát bộ, Nguyễn Hàm Chương lúc này đã buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt.
Cảnh Hoa nằm cạnh cô, đôi mắt nhắm hờ, trong đầu toàn là chuyện đại sự quốc gia.
Nhà họ Nguyễn, Liêu thị của phủ Nam An Bá, Ngọc Kinh, Thanh Châu.
Đại Lý Tự, Đô Sát Viện, Hình bộ, Tông Nhân phủ.
Mọi mối quan hệ đan xen chằng chịt tạo thành một tấm lưới vô hình phía sau.
Cảnh Hoa luôn là người kiên nhẫn, những việc anh muốn làm thì chưa bao giờ thất bại.
Lần này cũng không ngoại lệ.
Chợt nữ nhân bên cạnh khẽ rên một tiếng rồi xoay người đổi tư thế.
Cảnh Hoa mở mắt, nhìn theo bóng lưng mờ ảo của cô trong bóng tối.
Bên trong chiếc giường bát bộ ánh sáng lờ mờ, chỉ có thể thấy được đường nét thanh mảnh đại khái của cô.
Lúc này cô không phải là Nguyễn Hàm Chương, mà chỉ là chính cô mà thôi.
Cảnh Hoa nhướng mày rồi nhắm mắt lại, hòa theo tiếng thở đều đặn bên cạnh, lần này ý thức của anh chìm sâu vào giấc ngủ.
Sáng sớm hôm sau khi Nguyễn Hàm Chương tỉnh dậy, điện Đan Nhược vẫn im ắng như cũ.
Cảnh Hoa đã rời đi từ lâu, chỉ có Hồng Tụ và Tuyết Yến đang chờ để hầu hạ cô thức dậy.
Hôm nay khác với ngày hôm qua, Tuyết Yến nói Bệ hạ đã đặc biệt dặn dò Ngự Trà Thiện phòng chuẩn bị sẵn bữa sáng cho cô.
Vì thế Nguyễn Hàm Chương dùng bữa sáng tại điện Đan Nhược xong mới trở về cung Thính Tuyết.
Mộ Dung Tiệp dư vì chuyện hôm qua mà mất mặt trước cô nên hôm nay không muốn gặp mặt, Nguyễn Hàm Chương liền vui vẻ trở về Đường Lê Các.
Dù đã dùng bữa sáng và được ngủ một giấc ngon lành nhưng Nguyễn Hàm Chương vẫn cảm thấy thắt lưng đau nhức, vừa vào đến tẩm điện là ngả người ngay xuống trường kỷ, khẽ thở phào nhẹ nhõm.
“Thật là, sao lại có thể hành hạ người khác như vậy chứ.” Cô lẩm bẩm một câu.
Thanh Đại vừa định hỏi cô muốn dùng trà gì thì cô Bội Lan đã sầm mặt, đi đứng khập khiễng bước vào tẩm điện.
Vết thương ở chân của bà ấy rõ ràng vẫn chưa khỏi, hôm qua Triệu Đình Phương chỉ đưa cho loại thuốc mỡ giảm đau chứ chẳng có tác dụng chữa trị gì mấy, muốn khỏi hẳn thì cũng phải mất mười bữa nửa tháng.
Trong khoảng thời gian này, cô Bội Lan sẽ không thể đi theo cô ra ngoài được nữa.
Nguyễn Hàm Chương thấy bà ấy vào liền lập tức ngồi thẳng dậy, ánh mắt lộ vẻ quan tâm: “Cô cô đã thấy đỡ hơn chút nào chưa?”
Lần nào cũng chỉ có một câu này khiến bà ấy chẳng muốn nghe chút nào.
Bà ấy xua tay với Thanh Đại, đợi khi cô ấy lui xuống mới ngồi thẳng xuống phía bên kia của trường kỷ.
“Vừa nhận được tin tức, Bệ hạ đã hạ chỉ, tuyên Lão gia và phu nhân một tháng sau vào cung kiến giá, ban yến tiệc tại Vinh Hoa Trai để giải tỏa nỗi khổ tương tư của tiểu thư.”
Nguyễn Hàm Chương ngẩn người, vẻ mặt trông rất ngạc nhiên.
Cô Bội Lan nhếch đuôi mắt mỏng dính lên, trong mắt tràn đầy sự nghi hoặc: “Chẳng phải dịp lễ tết gì, sao Bệ hạ lại đặc biệt hạ chỉ? Rốt cuộc cô đã làm gì ở điện Đan Nhược hả?”
Nguyễn Hàm Chương biết cô Bội Lan vốn dĩ luôn ghét bỏ và hoàn toàn coi thường mình.
Bà ta cho rằng cô hèn hạ, không biết liêm sỉ, chẳng qua chỉ là hạng gái gầy Dương Châu không thể lộ diện nơi thanh cao.
Lúc này bà ta nghi ngờ không phải vì cho rằng Nguyễn Hàm Chương thông minh, mà chỉ là không tin tưởng vào những thủ đoạn thấp hèn của cô thôi.
Nguyễn Hàm Chương khẽ thở dài.
Những chiêu trò này của bà ta thì cô đã thấy quá nhiều ở Dật Hương Các rồi, cứ vừa đấm vừa xoa, lặp đi lặp lại việc kéo đẩy mỗi ngày để cuối cùng những đứa trẻ ở đó sẽ ngoan ngoãn nghe lời và hoàn toàn trở thành những món đồ chơi không có suy nghĩ.
Nhưng bà ta dùng chiêu đó lên người cô thì quả là một sai lầm lớn.
“Cô cô, con thực sự không làm gì cả, chỉ là tối hôm trước Bệ hạ đột nhiên hỏi thăm ngày sinh của Lão gia, chắc hẳn là người đang coi trọng nhà họ Nguyễn thôi.”
Cô khẽ vỗ nhẹ lên tay bà ta, giọng nói đầy dịu dàng và chân thành.
“Ai cũng biết Lão gia hết mực yêu thương Đại tiểu thư, nếu con không tỏ vẻ nhớ nhung người thân thì chẳng phải là đi ngược lại với thân phận của mình sao?”
Sắc mặt bà ta lúc này mới dịu lại.
“Bây giờ cô thấy rồi đấy, Bệ hạ đối tốt với cô đều là vì cái danh người nhà họ Nguyễn, nếu không có lớp vỏ bọc này thì cô chẳng là cái gì cả.”
Cô Bội Lan lại theo thói quen mà mỉa mai cô.
Nguyễn Hàm Chương ngoan ngoãn gật đầu: “Con hiểu cả mà.”
“Như vậy cũng tốt.” Bà ta trầm ngâm một lát rồi nói: “Lão gia và phu nhân vào cung có thể xem chúng ta sống có ổn định hay không cho yên lòng, còn chuyện trong nhà cũng cần phải nắm rõ.”
Nguyễn Hàm Chương rũ mắt, khóe môi khẽ nhếch lên.
Đúng vậy, tình cảnh nhà họ Nguyễn rốt cuộc ra sao, cô thực sự cần phải biết.
Phi tần vào cung không bị cấm gặp người thân nhưng dù hàng ngày có thư từ qua lại thì cũng phải qua tay quan phủ nên chẳng thể viết gì thêm vào trong đó.
Muốn mưu tính chuyện gì thì bắt buộc phải gặp mặt trực tiếp.
Nguyễn Hàm Chương nhân cơ hội nói thêm: “Con cũng nghĩ là cô cô sẽ lo cho Đại tiểu thư nên mới đặc biệt nhắc đến một câu, không ngờ Bệ hạ lại ân sủng nhà họ Nguyễn đến thế.”
Đến lúc này gương mặt bà ta mới hiện lên ý cười.
“Đó là lẽ đương nhiên thôi.”
“Lão gia vốn luôn tận trung với nước, thương yêu dân chúng, ngày đêm làm việc, lại xuất thân từ gia đình thư hương tại Ngọc Kinh. Còn phu nhân Liêu thị lại là tiểu thư của phủ Nam An Bá được truyền đời, năm xưa Lão gia được chọn làm rể ngay dưới bảng vàng, kết quả lại môn đăng hộ đối, tạo nên một đoạn giai thoại đẹp.”
“Khi đó đột nhiên lại có chuyện đại sự...”
Đang nói thì bà ta bỗng khựng lại, lạnh lùng lườm Nguyễn Hàm Chương một cái: “Ta nói hơi nhiều rồi, cô chớ có mà đi rêu rao bên ngoài đấy.”
Mấy chuyện cũ rích của nhà họ Nguyễn thì ngày nào cô chẳng nghe thấy, khắp Thánh Kinh hay Thanh Châu đều truyền tai nhau thì ai mà không biết chứ?
Nhưng điều mà bà ta định nói tiếp theo là gì vậy?
Nguyễn Hàm Chương gật đầu rồi nói: “Cô cô, ba ngày sau là ngày hai mươi sáu phải tới thỉnh an Thái hậu nương nương, cô có thể đi cùng con không?”
Sắc mặt bà ta lập tức sa sầm.
Chân bà ta vẫn chưa khỏi, cứ đi một bước là lại đau thốn một cái, ngay cả ở Đường Lê Các cũng không thể canh chừng Nguyễn Hàm Chương suốt được thì nói gì đến chuyện đi cùng cô ra ngoài.
Thế nhưng hai ngày nay cô tự mình đi thị tẩm cũng không gây ra chuyện gì, ban nãy Bệ hạ lại vừa ban thưởng rất hậu hĩnh nên lòng bà ta cũng yên tâm phần nào nhưng vẫn có chút phẫn uất.
Vẻ hồ mị ấy, cũng chỉ đàn ông mới thích.
Đợi sau này Đại tiểu thư vào cung nhất định sẽ được sủng ái gấp trăm ngàn lần cô, tương lai sẽ ngồi lên ngôi vị Hoàng hậu và hưởng hết vinh hoa phú quý.
Nghĩ đến đây, gương mặt cô Bội Lan mới dịu dàng thêm đôi chút.
“Cô thông minh lanh lợi, mấy ngày nay làm rất tốt, ta cũng thấy yên tâm.”
Bà ta khen một câu rồi căn dặn: “Được đến cung của Thái hậu nương nương thỉnh an là phúc phận của cô, cô cứ việc ngoan ngoãn nghe theo và đi theo là được.”
“Đã hiểu chưa?”
Nguyễn Hàm Chương thấp giọng đáp: “Con hiểu rồi.”
Bà ta ngồi thêm một lát lại cảm thấy cả người đau nhức nên dặn dò cô chép phạt Nữ Giới rồi xua tay tự mình đi nghỉ ngơi.
Chờ bà ta đi khuất, gương mặt Nguyễn Hàm Chương mới lạnh lùng trở lại, nhà họ Nguyễn tốn bao công sức như vậy cũng chỉ vì muốn nhắm tới ngôi vị Hoàng hậu mà thôi.
Điều này tuy chưa ai nói ra nhưng cô đã sớm thấu hiểu trong lòng.
Trong nhà họ Nguyễn, người thực sự có tâm địa thâm độc không phải là vị Liêu phu nhân có vẻ ngoài lạnh lùng kia, mà chính là gia chủ - Nguyễn Trung Lương.
Nếu mưu đồ không lớn thì sao ông ta dám mạo hiểm làm chuyện đại nghịch bất đạo là đưa cô vào cung? Sao lại dám vì muốn bám víu phủ Nam An Bá mà trực tiếp sát hại người thiếp đang mang thai chứ?
Sự tàn nhẫn độc ác của Nguyễn Trung Lương thì cô đã được chứng kiến từ lâu và cũng quá hiểu rõ rồi.
Cô cầm chiếc thìa bạc, chậm rãi thưởng thức trái đào mật.
Dòng nước ngọt lịm tràn vào cổ họng, một hương vị ngọt ngào thật quen thuộc.
Di nguyện lúc lâm chung của mẹ là mong cô cả đời được hạnh phúc suôn sẻ, áo cơm không lo, mà giờ đây cô cũng sắp làm được điều đó rồi.
Nguyễn Hàm Chương khẽ nheo mắt lại.
Vậy thì cô sẽ chống mắt lên xem, “Nguyễn Hàm Chương” kia rốt cuộc làm thế nào để trở thành Hoàng hậu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)