Nguyễn Hàm Chương giữ nụ cười đúng mực trên khuôn mặt rồi vận lực ở eo và bụng để đôi chân giữ chặt tư thế ngồi ngay ngắn, cô cố gắng giữ cho chiếc ghế thêu sắp nghiêng ngả đứng vững tại chỗ.
Cô vốn không giống những tiểu thư khuê các thông thường mà từ nhỏ đã học cả văn lẫn võ, đặc biệt là điệu múa Tiên Cung vô cùng xuất chúng nên vùng eo bụng và đôi chân đều cực kỳ có lực.
Kẻ giở trò xấu sau lưng tự nhiên không biết cô chẳng phải là một Nguyễn Hàm Chương chân yếu tay mềm.
Nguyễn Hàm Chương mỉm cười, sau khi cơ thể hơi rung động thì nhanh chóng lấy lại thăng bằng.
Không có chuyện gì xảy ra.
Người phụ nữ trung niên xinh đẹp thản nhiên thu hồi tầm mắt rồi xoay người một cái, vạt áo bay phất phơ khi bà ấy ưu nhã ngồi xuống phượng ghế.
Lúc này Nguyễn Hàm Chương mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ trong chốc lát mà lưng cô đã đẫm mồ hôi lạnh.
Chờ bà ấy ngồi xuống, Diêu Quý phi liền đứng dậy và dẫn đầu chúng phi tần cùng nói: "Thỉnh an Thái hậu nương nương, nương nương vạn phúc kim an, phúc niên đại cát."
Trên mặt Nhân Huệ Thái hậu dần hiện lên nụ cười rồi bà ấy ôn tồn nói: "Tốt, đều tốt cả, ban tọa."
Đợi các vị phi tần an tọa thì ánh mắt Nhân Huệ Thái hậu mới lại rơi xuống người Nguyễn Hàm Chương.
"Cung phi mới vào cung làm cho trong cung một mảnh vui tươi hòa hợp, các ngươi hãy báo lại danh tính của mình một lần nữa đi," nụ cười trên mặt Thái hậu không hề thay đổi nhưng ánh mắt cũng luôn rất sắc bén, "Ai gia già rồi nên trí nhớ không tốt, sợ lại nhớ nhầm người."
Nguyễn Hàm Chương là người có phân vị cao nhất trong số các tú nữ vào cung lần này và cũng đã được sủng hạnh nên trực tiếp đứng dậy hành lễ đúng quy củ.
"Kiến quá Thái hậu nương nương, thiếp là Nguyễn Tài nhân, chúc nương nương đại cát."
Nhân Huệ Thái hậu phất tay một cái liền có cung nhân bưng quà tặng lên đặt trực tiếp vào tay Hồng Tụ.
"Tạ ơn Thái hậu nương nương long ân."
Nhân Huệ Thái hậu nheo mắt nhìn kỹ khuôn mặt cô rồi mới nói: "Vẫn là gia đình danh gia vọng tộc biết dạy dỗ con gái, lúc tuyển tú ai gia đã rất ưng ý con nên con phải hầu hạ bệ hạ cho tốt để sớm ngày khai chi tán diệp cho nhà họ Cảnh."
Nguyễn Hàm Chương đỏ mặt đáp: "Nặc, thiếp xin tuân theo giáo huấn của Thái hậu nương nương."
Cô nói xong thì đến lượt Tô Thái nữ, sau đó là một Thái nữ cùng hai Tuyển thị khác đều thỉnh an Thái hậu và nhận thưởng xong xuôi thì Thái hậu mới hài lòng gật đầu.
"Lần tuyển tú này thì Diêu Quý phi và Từ Đức phi có công lớn, Mai Chiêu nghi cũng rất vất vả mà các ngươi làm việc lại rất tốt nên ai gia đều ghi nhớ trong lòng."
Nói xong bà ấy vung tay lên để tiếp tục ban thưởng.
Khen ngợi xong những người này thì bà ấy lại nhìn về phía Chu Nghi phi: "Nghi phi có công sinh dục hoàng tự, thưởng."
Tóm lại là bà ấy đã ban thưởng cho tất cả cung phi một lượt.
Đến lúc này thì không khí thỉnh an vẫn náo nhiệt và hài hòa.
Ngay cả Nhân Huệ Thái hậu vốn luôn nghiêm túc cũng hiếm khi có chút ý cười và trông tâm trạng cực kỳ tốt.
Sau khi ban thưởng kết thúc thì Diêu Quý phi nói sơ qua về các việc trong cung gần đây, đại khái là phát quần áo xuân, trang trại hoàng gia trồng rau mới hay thu hoạch hoa quả, cô ấy lại nói phải bắt đầu chuẩn bị phòng hỏa chống trộm cho mùa hè vì sự vụ trong cung rất bận rộn.
Khi Quý phi nương nương lên tiếng thì nụ cười trên mặt Nhân Huệ Thái hậu lại đậm thêm ba phần, rõ ràng là bà ấy rất hài lòng với cô cháu gái họ này của mình.
"Quý phi vất vả rồi," bà ấy hiền từ khen ngợi, "Từ khi Quý phi vào cung đến nay luôn giúp ai gia và Hoàng quý Thái phi quản lý cung vụ vô cùng vất vả, nay hậu cung hòa hợp mà việc của Tông Nhân phủ cũng đâu vào đấy khiến ai gia rất an lòng."
Diêu Quý phi cúi đầu khiêm tốn: "Thái hậu nương nương quá khen rồi."
Ánh mắt Nhân Huệ Thái hậu dời khỏi người họ rồi chậm rãi lướt qua đỉnh đầu mọi người.
"Tất cả các ngươi đều phải lấy Quý phi làm gương để trên hầu hạ bệ hạ, dưới nuôi dạy hoàng tự, trong quản lý cung sự và ngoài hỗ trợ tông thân nhằm làm tốt tấm gương cho nội ngoại mệnh phụ."
Mọi người đồng loạt đứng dậy nói: "Nặc, chúng thiếp xin tuân theo từ dụ của Thái hậu nương nương."
Sau khi nói xong mấy lời khách sáo đó thì Thái hậu liền bảo: "Còn việc gì khác không? Nếu không có việc gì thì giải tán đi."
Trong sảnh hoa yên tĩnh một lát rồi Thái hậu chuẩn bị đứng dậy rời đi.
Ngay lúc này thì một giọng nói trong trẻo vang lên.
"Thái hậu nương nương, thần thiếp có việc muốn báo."
Người nói chính là Từ Đức phi đang ngồi đối diện Diêu Quý phi.
Nguyễn Hàm Chương đưa mắt nhìn sang thì thấy một mỹ nhân cao ráo có đường nét khuôn mặt sâu sắc.
Cô nhớ Bội Lan từng nói Từ Đức phi xuất thân từ gia đình huân quý võ tướng, cô ấy từ nhỏ đã văn võ song toàn, giờ nhìn làn da màu lúa mạch cùng thân hình khỏe khoắn cao ráo là biết ngay là ai.
Bóng dáng Thái hậu khựng lại rồi bà ấy ngồi xuống lần nữa và không cảm xúc hỏi: "Chuyện gì?"
Đức phi họ Từ có tiếng tăm lừng lẫy tại Thánh Kinh, hiện nay cha và mấy người anh của cô ấy đều đang trấn giữ biên cương và hơn trăm năm qua luôn trung thành tuyệt đối với Đại Sở.
Cô ấy chính là con cháu của trung thần lương tướng xứng đáng với danh hiệu đó.
Năm đó Cảnh Hoa Diễm mới lên ngôi và muốn tuyển tú mở rộng hậu cung thì Nhân Huệ Thái hậu vốn không muốn cho Từ Đức phi vào cung, nhưng không ngờ có sự ủng hộ của Hoàng quý Thái phi và các võ tướng huân quý nên cuối cùng cô ấy vẫn thuận lợi nhập cung.
Vì thế mà thái độ của Nhân Huệ Thái hậu đối với cô ấy lạnh nhạt hơn nhiều.
Từ Đức phi nhướng mày với giọng nói sang sảng mạnh mẽ và khí thế vô cùng sung mãn.
Nguyễn Hàm Chương vừa nghe đã biết cô ấy là người luyện võ và tuyệt đối có hơn mười năm kinh nghiệm tập luyện.
Từ Đức phi mở lời: "Thái hậu nương nương, hôm qua Chức Tạo cục tới báo rằng dạo gần đây đứng đầu là Cung Cẩm Tú, Cung Hà Phong và... Cung Thọ Khang có lượng gấm thêu cần thiết tăng lên gấp bội, nhân lực của Chức Tạo cục luôn có hạn nên các cung nữ thêu thùa phải làm việc ngày đêm mới miễn cưỡng hoàn thành được tám phần công việc, còn hai phần còn lại chưa xong nên các cung nữ còn bị trách phạt và khấu trừ tiền tiêu hằng tháng."
"Có một cung nữ thêu thùa không chịu nổi vất vả nên đã qua đời rồi."
Lời này vừa thốt ra thì lòng mọi người trong sảnh hoa đều chùng xuống.
Chủ vị nương nương của Cung Cẩm Tú là Chu Nghi phi còn Cung Hà Phong là Thôi Ninh tần, Từ Đức phi chỉ trong một hơi thở đã nêu đích danh ba người.
Nếu là Cung Cẩm Tú và Cung Hà Phong thì thôi nhưng sao lại còn có cả chuyện của Cung Thọ Khang?
Đây chẳng phải là đang trực tiếp nói với Nhân Huệ Thái hậu rằng bà ấy xa hoa lãng phí và coi thường mạng người sao?
Tuy nhiên trên mặt Nhân Huệ Thái hậu lại hiện lên một nụ cười.
Bà ấy nhướng mày nói: "Ai gia làm việc không cần phải giải thích với cung phi, nhưng mà... Nghi phi, Ninh tần, hai người giải thích thế nào về việc này?"
Nhân Huệ Thái hậu là kế hậu của tiên đế, lúc tiên đế mới đăng cơ đã lập Thái tử phi Thẩm thị làm Hoàng hậu và trắc phi Diêu thị làm Quý phi, sau đó Thẩm Hoàng hậu bệnh lâu ngày rồi qua đời khi còn trẻ, lúc đó Đại hoàng tử Cảnh Hoa Diễm mới bốn tuổi.
Việc trong cung nhiều vô kể nên nhất định phải có người chủ trì cung vụ, bất kể là tư cách hay đức hạnh thì Diêu Quý phi đều không nhường ai, vì thế dưới sự tiến cử của Thái hậu và tông thân mà ba năm sau tiên đế đã lập Diêu Quý phi làm kế hậu.
Nhân Huệ Thái hậu nuôi dạy Thánh thượng đương triều khôn lớn lại là Hoàng hậu của tiên đế nên các phi tần đang ngồi đây dù là Hoàng hậu cũng phải hiếu thuận với bà ấy, huống chi chỉ là Từ Đức phi.
Bà ấy nói không giải thích là không giải thích với thái độ hùng hồn rồi xoay người liền chất vấn Chu Nghi phi và Thôi Ninh tần.
Nguyễn Hàm Chương thấy sắc mặt Từ Đức phi không hề thay đổi liền biết Nhân Huệ Thái hậu là nhân vật mà cô ấy không thể đụng vào.
Chu Nghi phi hôm nay khí sắc không thuận nên vẻ mặt trầm mặc, lúc này đột nhiên bị chất vấn khiến ngay cả dáng vẻ đoan trang đúng mực cũng không giữ nổi mà ngẩng đầu nhìn về phía Nhân Huệ Thái hậu.
"Nương nương, thần thiếp..."
Nhân Huệ Thái hậu cau mày: "Hốt hoảng như vậy còn ra thể thống gì nữa, ngươi hãy bình tĩnh lại đã, Ninh tần, ngươi nói đi."
Ninh tần cũng là phi tần nhập cung vào năm Nguyên Huy thứ nhất và mang họ Thôi, cô ấy giống như Nguyễn Hàm Chương đều là con gái của những gia tộc trăm năm ở Ngọc Kinh nên vào cung liền được phong làm Tài nhân, tuy không được sủng ái quá mức nhưng cũng chưa từng thất sủng nên mạnh hơn đám người Vệ Bảo lâm nhiều.
Ít nhất cô ấy là bậc Tần và đã trở thành chủ vị của một cung.
Thôi Ninh tần trông khuôn mặt chỉ coi là thanh tú chứ không quá xuất chúng nhưng cô ấy lại có mái tóc dài đen lánh coi như là một đặc điểm riêng trên người.
"Khởi bẩm Thái hậu nương nương," Thôi Ninh tần không hoảng loạn như Chu Nghi phi mà vẫn giữ được sự bình tĩnh, "Là lỗi của thần thiếp vì lúc trước vào mùa đông thần thiếp không sắm quần áo mới nên định bụng mùa xuân đổi mấy bộ để mặc, thần thiếp không ngờ lại gây ra rắc rối lớn như vậy cho Chức Tạo cục, tất cả là lỗi của thần thiếp."
Cô ấy ngước mắt lên nhìn về phía Từ Đức phi với nụ cười bình thản ôn hòa: "Đức phi tỷ tỷ, nếu đơn hàng thêu của muội không làm được thì không cần làm nữa, còn tiền lương của cung nữ thêu bị phạt cứ để muội bù vào, có được không?"
Chu Nghi phi lại không đồng ý: "Ngươi làm như vậy thì đặt bản cung vào vị trí nào, chẳng lẽ chỉ mình ngươi muốn làm người tốt thôi sao?"
Diêu Quý phi hiếm khi thu lại nụ cười rồi thấp giọng nói: "Nghi phi, chớ có nóng nảy."
Nhưng Chu Nghi phi có quan hệ xa cách nhất với cô ấy và thậm chí còn có ý vị đối địch nên lời khuyên ngăn đó không những không trấn an được mà còn khiến cô ấy nổi trận lôi đình rồi lập tức đứng bật dậy khỏi ghế.
"Bản cung đứng hàng một trong tứ phi lại vừa sinh hạ Đại hoàng tử, chỉ làm mấy bộ quần áo mà xét về tình về lý đều không quá đáng, tại sao lại phải để Đức phi quở trách trước mặt tất cả các chị em như thế này?"
Giọng Chu Nghi phi lanh lảnh với đôi mắt hơi ửng đỏ trông vẻ ấm ức và giận dữ đan xen, cô ấy gần như là giận quá mất khôn rồi.
Tâm trí Nguyễn Hàm Chương chùng xuống.
Phụ nữ mắc chứng bệnh này nhất định phải được người bên cạnh quan tâm hết mực hoặc để cô ấy tránh xa những người và việc khiến bản thân đau khổ suy sụp thì mới có thể từ từ thuyên giảm.
Chu Nghi phi trước mắt dường như đã mắc phải chứng tâm lý sản hậu này.
Các ngự y trong cung đều có sự kế thừa ví như Triệu Đình Phương tuy là người giữa đường rẽ ngang nhưng thiên phú cực cao, bọn họ nghiên cứu bệnh án quanh năm nên không thể nào không biết chứng bệnh này.
Thái y viện chắc chắn đã kê đơn thuốc cho Chu Nghi phi và bắt tay vào điều trị chứng bệnh của cô ấy.
Chu Nghi phi chưa khỏi hẳn thì chỉ có một khả năng.
Căn nguyên bệnh của Chu Nghi phi nằm ngay bên cạnh và không thể loại bỏ được.
Quả nhiên đối với cơn giận của cô ấy thì Từ Đức phi không hề tức giận mà chỉ nhẹ nhàng kéo ống tay áo để che đi cổ tay vừa lộ ra khi nãy.
Ánh mắt của mọi người đều đổ dồn vào Chu Nghi phi nên chỉ có Nguyễn Hàm Chương luôn chú ý đến Từ Đức phi bằng ánh mắt liếc xéo mới thấy được động tác nhỏ này.
Thái hậu dường như biết chứng bệnh của Chu Nghi phi nên nghe vậy cũng chỉ thở dài và nhìn khuôn mặt cô ấy thậm chí còn có một tia thương hại.
"Nghi phi, Đức phi không phải muốn quở trách ai mà chỉ là nhắc nhở tất cả những người có mặt ở đây rằng cung nhân không dễ dàng gì, những thứ tiêu dùng trong cung đều là mồ hôi nước mắt của dân chúng nên mong các phi tần đang ngồi đây có thể tự cảnh tỉnh bản thân, khẩu dụ đã ban thì không thể thay đổi."
Mọi người lập tức đứng dậy và miệng xưng "Nặc".
Thái hậu dường như đã hơi mệt nên bà ấy lại bưng tách trà lên chậm rãi nhấp một ngụm rồi mới nhìn Từ Đức phi: "Ai gia sẽ thông báo cho hậu cung rằng sau này mỗi cung mỗi tháng may quần áo mới không được quá hai bộ, như vậy Chức Tạo cục có thể làm việc thong thả hơn."
Từ Đức phi đứng dậy gật đầu nói: "Nặc, nhưng thưa Thái hậu nương nương, thần thiếp còn một việc nữa."
Xem ra hôm nay Từ Đức phi không định dừng lại ở đây.
Nguyễn Hàm Chương suy nghĩ một chút liền hiểu tại sao.
Vì hôm nay các phi tần mới vào cung lần đầu tiên thỉnh an Thái hậu nương nương nên từ Quý phi trở xuống đến Tuyển thị ai nấy đều có mặt.
Làm việc trong dịp này là đơn giản và rõ ràng nhất.
Nhân Huệ Thái hậu cuối cùng cũng ngồi thẳng người rồi nhìn Từ Đức phi đầy ẩn ý: "Nói đi."
Từ Đức phi cúi người hành lễ rồi mới lên tiếng: "Thần thiếp biết Mộ Dung Tiệp dư đã lâm bệnh hơn hai tháng từ hạ tuần tháng Giêng đến cuối tháng Ba, đến tận hôm nay vẫn chưa bình phục nên theo cung quy thì nên chuyển cung để dưỡng bệnh."
Những năm đầu của Đại Sở quả thực có quy định này nhưng hơn trăm năm sau hầu như không thực hiện nghiêm ngặt, một là quá thiếu nhân tính mà hai là nhiều phi tần mắc bệnh không phải ôn dịch nên thực tế không cần chuyển cung.
Vì thế cho đến tận hôm nay thì chỉ có những năm đầu mới có phi tần chuyển cung dưỡng bệnh.
Những phi tần đó hầu như chưa từng quay lại cung cấm mà tất cả đều bệnh chết ở hành cung.
Chiêu này của Từ Đức phi thực sự muốn dồn Mộ Dung Tiệp dư vào chỗ chết!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)