Cả nhà ngồi vào bàn, chờ Tôn lão thái chia cơm.
Bữa sáng chỉ có cháo ngũ cốc, ở giữa bàn đặt một đĩa đậu phụ chấm nước tương và một đĩa củ cải muối.
Chúc Huyên cúi đầu húp sạch bát cháo của mình.
Đúng lúc ấy, Tôn lão thái như làm ảo thuật, lấy ra mấy quả trứng gà. Hiển nhiên không có phần của Chúc Huyên.
Chúc Minh một quả, Thẩm Vân đang mang thai nên cũng một quả. Chúc Đường một quả, Chúc Đệ còn nhỏ, được một bát trứng hấp. Chúc Anh tròn mắt nhìn chằm chằm, Chúc Liên và Chúc Huyên thì đã quen, coi như không nhìn thấy.
Chúc Đường không nói gì, lặng lẽ bẻ hơn nửa quả trứng của mình đưa cho Chúc Anh.
Chúc Minh cũng chia quả trứng làm đôi, một nửa gắp vào bát Chúc Liên. Nửa còn lại đặt vào bát Chúc Huyên.
Chúc Anh cầm lấy phần trứng của đại ca, vui vẻ ăn ngay. Chúc Huyên liếc nhanh về phía Tôn lão thái, thấy bà không để ý, nàng lập tức gắp nửa quả trứng bỏ tọt vào miệng. Ăn trước rồi tính.
Còn Chúc Liên thì cầm nửa quả trứng trong bát, lúng túng nhìn cha. Chúc Minh mỉm cười hiền từ.
“Ăn đi.”
Chúc Liên lúc này mới cầm nửa quả trứng, từng miếng nhỏ từng miếng nhỏ ăn hết.
Tôn lão thái ngồi đối diện nhìn dáng vẻ như ma đói đầu thai của Chúc Huyên, vốn định mở miệng nói gì đó. Thế nhưng, vừa liếc sang Chúc Liên đang ăn dè dặt cẩn thận, bà lại thôi không nói nữa.
Đúng lúc ấy, Thẩm Vân cũng nhẹ nhàng đưa nửa quả trứng trong tay sang:
"Mẹ, mẹ cũng ăn một miếng đi."
Tôn lão thái quay mặt đi:
"Ta không ăn. Ai mang thai thì người đó ăn. Đừng lúc này bày đặt hiếu thuận. Sinh Đệ ca nhi xong gầy như cọng rau kim châm, rõ ràng ngày nào cũng được bồi bổ trứng gà, canh gà, thế mà để người ngoài nhìn vào còn tưởng ta là bà mẹ chồng ác độc, không cho con dâu ăn ngon uống đủ."
Thẩm Vân nghe vậy liền lặng lẽ rút tay về, tự mình ăn hết nửa quả trứng.
Ăn sáng xong, cả nhà ai vào việc nấy. Tôn lão thái, Chúc Liên và Chúc Huyên ở lại nhà bếp rửa nồi rửa bát. Chúc Anh bế Chúc Đệ ra ngoài chơi.
Ba cha con Chúc Minh, Chúc lão gia tử và Chúc Đường xách nông cụ ra đồng. Còn Thẩm Vân đang mang thai thì trở về phòng tiếp tục may vá.
Đang lúi húi rửa bát, Chúc Huyên bỗng nghe Tôn lão thái lên tiếng:
"Huyên tỷ nhi, năm nay con đừng đi học nữa, được không?"
Chúc Huyên không đáp. Tôn lão thái lại nói:
"Con không đi học, đến sinh nhật năm nay bà sẽ may cho con một bộ quần áo mới. Được chưa?"
Chúc Huyên vẫn im lặng. Tôn lão thái dựng ngược lông mày, giọng bắt đầu mất kiên nhẫn:
"Con cất tiếng trả lời một câu không được à? Bà đang nói chuyện với con đấy."
Chúc Huyên đặt chiếc bát đã rửa sạch vào trong tủ bát, rồi ngẩng đầu nhìn thẳng bà nội. Đôi mắt nàng trong veo lạ thường.
"Bà định bắt đầu từ cháu thì không cho đi học nữa sao? Trong nhà chỉ có đại ca và đại tỷ được đi?"
Tôn lão thái bị ánh mắt ấy làm khựng lại trong chốc lát, rồi vẫn thẳng thừng đáp:
"Chỉ có con với Anh tỷ nhi không đi. Đệ ca nhi sau này vẫn phải đi. Đại ca con không có số làm người đọc sách, nhưng Đệ ca nhi lớn lên vẫn phải thử một phen. Biết đâu nhà họ Chúc ta lại nuôi được một tú tài thì sao? Có một đệ đệ làm tú tài, sau này con xuất giá cũng nở mày nở mặt."
Chúc Huyên khép cánh tủ bát lại, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng lên.
"Không."
Chúc Liên đang ngồi trên ghế bên cạnh cũng sững người, ngẩng đầu nhìn muội muội. Chỉ thấy Chúc Huyên đầy vẻ không cam lòng, vô cùng nghiêm túc nói:
"Không được."
Tôn lão thái nhíu chặt mày.
"Sao con bé này bướng thế hả? Lúc nào cũng thích cãi người lớn? Đi học tuy không mất tiền, nhưng giấy bút mực linh tinh chẳng phải đều tốn bạc sao? Con nhất quyết đi thì Anh tỷ nhi cũng phải đi theo. Ba đứa con gái chẳng lẽ chỉ bỏ lại mỗi nó? Con tưởng nhà mình là địa chủ chắc? Cả nhà ai cũng được đi học à? Muốn biết chữ thì hỏi Liên tỷ của con, nó học rồi đấy. Có nhất thiết phải chen vào học đường không?"
Bà nói liền một hơi, như pháo nổ lách tách. Chúc Liên cũng gật đầu theo:
"Huyên nhi, nếu muội muốn học chữ thì tỷ dạy cho. Học đường thật ra cũng chẳng vui đâu."
Dường như có một ngọn lửa đang bùng cháy trong đáy mắt nàng. Nàng cất tiếng:
"Nếu từ cháu trở đi, tất cả mọi người đều không được học nữa, vậy cháu sẽ không học. Nhưng nếu Đệ ca nhi vẫn được học..."
"Thì cháu nhất định phải học!"
Đúng vậy, chính là như thế. Nếu không, nàng cảm thấy chuyện này quá bất công. Bằng trực giác của một đứa trẻ, nàng nhận ra sự bất công ấy. Cho nên nàng muốn tranh một lần, không phải vì nàng ham học đến mức nào.
Tôn lão thái trừng mắt nhìn cháu gái, không dám tin.
"Con tưởng mình là nhân vật quý giá gì hả? Dựa vào đâu con không học thì Đệ ca nhi cũng không được học?"
Đang lúc tức giận, Chúc Huyên lập tức đáp trả:
"Bà, vậy dựa vào đâu Đệ ca nhi được học, còn cháu với Anh tỷ nhi thì không? Nếu tất cả đều không được học, cháu tâm phục khẩu phục. Nhưng bà nói như vậy..."
"Thì cháu không phục."
Cái dáng bướng bỉnh ngẩng đầu cãi lại ấy khiến Tôn lão thái bất giác nhớ tới cảnh năm xưa con bé vừa mọc răng đã cắn mình. Bà tức đến run người.
“Một con nhóc con mà còn dám nói với ta phục hay không phục? Thế nào là không phục? Ta bảo con phục thì con phải phục! Chỉ vì ta là bà nội của con!”
Chúc Huyên còn định nói tiếp. Nhưng Chúc Liên đã vội nắm lấy tay nàng, khẽ lắc đầu ra hiệu đừng cãi nữa.
Đôi mắt Chúc Huyên chớp chớp, hai giọt nước mắt trong veo lăn xuống. Trong lòng nàng vừa tủi thân, vừa tức giận đến nóng ran. Nàng ngẩng đầu nhìn Tôn lão thái một cái đầy ấm ức. Rồi hất tay Chúc Liên ra, quay người chạy thẳng ra ngoài.
Thẩm Vân ở trong phòng nghe thấy tiếng cãi vã dưới bếp nên vội bước sang xem. Vừa tới cửa đã thấy Chúc Huyên lao vụt ra ngoài. Tôn lão thái tức đến mặt lúc xanh lúc trắng, chỉ tay ra cửa mắng:
"Cứ để nó chạy đi! Cho nó ra ngoài hoang dã luôn đi! Con nhãi chết tiệt ấy thật tức chết người!"
Chúc Huyên chạy vụt ra khỏi cổng.
Nghe tiếng mắng của bà nội vọng theo phía sau, nàng càng tăng tốc, không ngoảnh đầu lại, một mạch chạy khỏi nhà.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)