Đêm đã khuya.
Chúc Minh ngồi trước ngọn đèn dầu, khóe môi mang theo ý cười, tay cầm bút vẽ chăm chú ngắm nhìn nương tử của mình.
Ánh nến vàng ấm hắt lên gương mặt nghiêng tuấn tú của hắn, khiến những đường nét vốn đã anh tuấn lại càng thêm dịu dàng.
Bị hắn nhìn chăm chú như vậy, Thẩm Vân đỏ mặt, khẽ cúi đầu.
"Minh lang, không còn sớm nữa, đừng vẽ nữa. Coi chừng hại mắt."
Nàng một tay đỡ bụng bầu, dịu giọng khuyên. Chúc Minh mỉm cười đáp:
"A Vân, ban ngày vẽ nàng, sao có được tầng sáng dịu dàng của ánh đèn thế này."
Thẩm Vân khẽ "xì" một tiếng.
"Chàng ở ngoài học được toàn mấy lời dẻo miệng ấy. Cùng một người, chẳng lẽ ban ngày với ban đêm lại thành hai dáng vẻ khác nhau sao?"
Nàng thúc giục:
Chỉ riêng thần vận thôi cũng đã giống nàng đến 7, 8 phần.
Xem ra tài vẽ người của Minh lang lại tiến bộ thêm rồi.
Thẩm Vân thầm nghĩ.
Chúc Minh tuấn tú hơn người, nhưng Thẩm Vân cũng chẳng hề kém cạnh. Làn da trắng ngần, dù quanh năm làm việc ngoài đồng cũng không dễ rám nắng. Đôi mày cong tự nhiên như dãy núi xa, đôi mắt trong veo tựa làn nước mùa thu. Là một mỹ nhân dịu dàng hiếm có.
Một lát sau, Chúc Minh rửa mặt xong trở về. Lúc ấy Thẩm Vân đã nghiêng người nằm trên giường. Hắn cẩn thận cuộn bức họa lại cất đi, thổi tắt nến.
Trong bóng tối, Chúc Minh nhẹ nhàng nằm xuống bên cạnh nàng, cẩn thận vòng tay qua vai Thẩm Vân, khẽ thở dài đầy mãn nguyện.
"Vẫn là ở cạnh nương tử thoải mái nhất."
Im lặng một lúc, hắn lại khe khẽ nói:
"Khoảng thời gian này nàng vất vả rồi. Ta thấy nàng gầy đi nhiều. Đệ ca nhi còn nhỏ. Hai nha đầu ở giữa thì đúng cái tuổi nghịch ngợm. Hai đứa lớn tuy hiểu chuyện hơn một chút, nhưng cũng chỉ giúp được phần nào."
"Giờ trong bụng nàng lại còn mang thêm một đứa nữa… Nghĩ đến thôi ta cũng thấy xót."
Thẩm Vân im lặng hồi lâu mới khẽ đáp:
"Từ khi mang thai đứa này, Đệ ca nhi đã được bế sang ngủ với bà nội. Thai này cũng coi như yên ổn. Chỉ là có sớm quá. Đệ ca nhi còn nhỏ, ta thật sự không còn đủ sức chăm nom thằng bé."
Đứa bé trong bụng đến khi Chúc Đệ mới hơn 1 tuổi. Hai lần sinh nở quá gần nhau. Mà trước đó, nàng cũng đã liên tiếp sinh con, thân thể vốn đã bị giày vò không ít.
Đợi sinh xong đứa bé này, Thẩm Vân thực sự không muốn sinh thêm nữa. Con cái đã đủ nhiều rồi.
Đứa này vừa lớn hơn một chút, đứa kế tiếp đã lại đến. Mười mấy năm kể từ ngày xuất giá, dường như toàn bộ tâm sức của nàng đều dành để làm mẹ. Chỉ cần nghĩ đến sau này nếu còn mang thai thêm lần nữa, trong lòng nàng liền dâng lên một nỗi bồn chồn, ngột ngạt như không có điểm dừng.
Thế nhưng...
Nỗi bất an ấy, nàng chưa từng thổ lộ với bất kỳ ai, kể cả với người đầu gối tay ấp là Chúc Minh.
Chỉ có một lần duy nhất, lúc sinh Chúc Anh xong đang ở cữ, mẹ nàng sang thăm, nàng mới vô tình để lộ tâm trạng ấy. Mẹ nàng rất tinh ý, lập tức nhận ra, nhưng bà chỉ cười rồi nói:
"Con cũng đâu phải sinh đứa đầu. Có gì mà sợ? Từ xưa đến nay, làm gì có người đàn bà nào sợ sinh con."
Sau câu nói ấy, Thẩm Vân cũng không nhắc đến chuyện đó nữa.
Hai vợ chồng nằm cạnh nhau trong bóng tối, im lặng hồi lâu. Chúc Minh vẫn chưa ngủ, nhìn bóng dáng mờ mờ của thê tử dưới màn đêm, hắn khẽ hỏi:
"Đứa bé trong bụng có quấy nàng nhiều không?"
Bàn tay hắn nhẹ nhàng đặt lên bụng nàng. Giọng Thẩm Vân rất khẽ:
"Mấy tháng đầu khó chịu lắm. Nhưng giờ cũng qua rồi."
Chúc Minh vẫn chưa thấy buồn ngủ. Thấy thê tử cũng còn thức, hắn lại nhắc đến chuyện của Chúc Huyên.
"Huyên nhi 6 tuổi rồi, cũng đến lúc nên đi học."
Thẩm Vân khẽ đáp:
"Nhưng mẹ không cho."
"Ta lại thấy..." Chúc Minh ngập ngừng. "Huyên nhi thật lòng muốn đi học."
"Có lẽ chỉ là nhất thời thấy mới lạ thôi."
Thẩm Vân chậm rãi nói, mí mắt đã bắt đầu nặng trĩu.
"Học đường thì có gì hay đâu? Thật sự đi học rồi, chưa chắc được mấy hôm nó đã lại khóc lóc đòi nghỉ. Trẻ con vẫn là như thế."
Chúc Minh gật đầu.
"Nàng nói cũng phải. Sinh nhật nó sát ngày nhập học. Năm nay không đi được thì sang năm đi cũng vậy."
Hai người không nhắc đến Chúc Huyên nữa, lại nói vài câu chuyện linh tinh. Rồi dần dần chìm vào giấc ngủ.
Còn chuyện rốt cuộc có nên để Chúc Huyên đi học hay không. Cuối cùng vẫn chẳng có ai đưa ra được quyết định.
Sáng sớm hôm sau, 3 chị em nhà họ Chúc lần lượt thức dậy.
Vì cả ba còn nhỏ nên ngủ chung một phòng. Trong phòng kê hai chiếc giường, Chúc Liên ngủ một mình một giường. Hai cô em gái thì nằm chung chiếc còn lại.
Chúc Liên tự mặc quần áo, tự chải đầu xong, quay sang nhìn hai đứa em. Chúc Anh vẫn còn ngái ngủ, mắt lim dim ngồi trên mép giường.
Còn Chúc Huyên tóc vẫn xõa dài sau lưng, đang ngồi phía sau em gái, vụng về buộc tóc cho Chúc Anh. Chúc Liên nhìn mà không chịu nổi, nàng cầm lấy lược và dây buộc tóc, đi tới ngồi sau lưng Chúc Huyên.
"Để tỷ."
Đôi tay Chúc Liên khéo léo vô cùng. Chỉ vài ba động tác, nàng đã búi cho Chúc Huyên một kiểu tóc hai búi đơn giản. Dây buộc màu đỏ quấn quanh hai búi tóc trên đỉnh đầu, trông như đôi tai mèo nhỏ, vừa tinh nghịch vừa đáng yêu.
Đến khi Chúc Liên làm xong cho Chúc Huyên, thì tóc của Chúc Anh cũng mới chỉ được Chúc Huyên buộc dở dang một nửa, lỏng lỏng lẻo lẻo.
Lúc này Chúc Anh cũng tỉnh hẳn, qua chiếc gương đồng, bé nhìn thấy hai búi tóc xinh xắn trên đầu nhị tỷ. Đôi mắt lập tức sáng lên.
"Huyên tỷ! Muội cũng muốn kiểu này!"
Chúc Huyên vừa nghiêng đầu ngắm nghía mái tóc mới của mình trong gương, vừa thành thật đáp:
"Ta không biết làm. Ta chỉ biết buộc hai chỏm thôi."
Nói xong, nàng lập tức quay sang nhìn đại tỷ bằng ánh mắt cầu cứu. Chúc Liên bật cười khẽ.
"Tránh sang một bên. Chân tay vụng về. Để ta làm cho Anh nhi."
Chúc Huyên lập tức nhanh nhẹn nhường chỗ. Đứng bên cạnh nhìn đôi bàn tay của đại tỷ thoăn thoắt như làm ảo thuật.
Chỉ chốc lát sau, mái tóc của Chúc Anh cũng được búi xinh xắn chẳng kém.
"Ra ăn sáng! Ba con nha đầu xong chưa?"
Tiếng Tôn lão thái từ nhà bếp vọng tới, vang dội đến mức xuyên cả mấy gian nhà. Ba cái đầu với ba đôi "tai mèo" lớn nhỏ khác nhau đồng loạt thò ra khỏi cửa phòng.
...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)