Ở thời đại này, Chúc Huyên - một bé gái sinh ra và lớn lên ở thôn quê - hoàn toàn không biết cái gì gọi là "tri thức thay đổi vận mệnh".
Sự phẫn nộ và bất bình lúc này của nàng đơn thuần chỉ vì bà nội quá thiên vị. Nhiều năm sau, khi đã bước chân vào quan trường, Chúc Huyên vẫn nhớ rõ buổi sáng ngày hôm ấy của tuổi thơ.
Nàng vẫn thường thích tưởng tượng vượt qua dòng thời gian để đặt ra một giả thiết. Nếu sau bữa sáng hôm đó, cãi nhau với bà xong mà nàng không bỏ chạy khỏi nhà, liệu số phận của nàng có rẽ sang một con đường đời bình thường khác hay không?
Còn Chúc Huyên của hiện tại, cô bé chưa đầy 6 tuổi trong dòng thời gian ấy, trong lòng chỉ tràn ngập một cơn giận vô cớ. Vừa khóc, nàng vừa chạy khỏi nhà, trong đầu chỉ quanh quẩn một câu:
Dựa vào cái gì?
Từ nhỏ nàng đã biết bà nội không thích mình. Nàng không hiểu chuyện như các anh chị ở trên, cũng không đáng yêu như các em phía dưới. Đứa con đứng giữa luôn là người khó xử nhất.
Bà nội không thích nàng. Điều đó thể hiện ở chỗ mỗi khi chia thịt, người đầu tiên được gắp chưa bao giờ là nàng. Nếu món ngon không đủ chia, thì phần của nàng sẽ là phần bị bỏ đi đầu tiên.
Trước đây, Chúc Huyên vẫn luôn nghĩ sự ghét bỏ ấy chỉ dừng lại ở đó. Nàng cũng luôn cho rằng bà không thích mình chỉ vì tính tình nàng không hợp ý bà mà thôi.
Vì thế trước kia nàng có tủi thân, nhưng cũng không quá nhiều. Có không phục, nhưng cũng không đến mức mãnh liệt.
Trong lòng Chúc Huyên chua xót, nước mắt lại trào khỏi hốc mắt. Nàng chạy vào bãi lau sậy, ngồi xổm xuống nức nở. Đến lúc này nàng mới nhận ra, có lẽ việc bà không thích mình vốn đã là điều có sẵn từ lúc sinh ra.
Âm thầm khóc một lúc, nàng tự dỗ dành bản thân, thu dọn lại cảm xúc. Ngẩng đầu nhìn mặt trời đã lên cao, nàng nghĩ cũng nên trở về rồi.
Đúng lúc ấy, bên ngoài bãi lau vang lên tiếng bước chân.
"Huyên nhi, về thôi."
Là Chúc Liên đi tìm nàng, Chúc Liên biết bình thường nàng rất thích chạy tới bãi lau chơi.
Chúc Huyên không đáp. Tiếng bước chân của Chúc Liên lại đi xa thêm một chút, rõ ràng tỷ ấy vẫn chưa nhìn thấy nàng.
"Huyên nhi, mau ra đây đi. Về với tỷ, về nhận lỗi với bà."
Vốn dĩ Chúc Huyên còn định đứng dậy đáp một tiếng. Nhưng vừa nghe câu ấy, nàng lập tức đổi ý. Nàng quyết định... giả chết luôn.
Nhận lỗi? Thế thì nàng không muốn về nữa. Ít nhất là lúc này không muốn. Nàng gần như có thể tưởng tượng ra cảnh tượng sau khi trở về.
Bà nội nhất định sẽ mắng nàng một trận xối xả, càng mắng càng quá đáng. Sau đó mẹ và cha chắc chắn cũng sẽ cảm thấy nàng không hiểu chuyện mà trách thêm một hồi.
Ông nội có lẽ cũng sẽ nói vài câu khó nghe. Đến lúc ấy, người sai nhất định sẽ là nàng. Chỉ vì bọn họ đều là trưởng bối của nàng.
Nghĩ đến đây, Chúc Huyên chẳng những không lên tiếng gọi Chúc Liên, trái lại còn lùi sâu hơn vào trong bụi lau, nấp kín hơn. Chúc Liên tìm một hồi lâu vẫn không thấy người, cuối cùng đành rời đi.
Lúc ấy Chúc Huyên mới chui từ bãi lau ra. Trên mặt vẫn còn vệt nước mắt, nhưng khóe môi lại nở một nụ cười nhẹ nhõm. Thế nhưng rất nhanh sau đó nàng lại buồn bã.
Không về nhà thì nàng còn có thể đi đâu đây? Chính nàng cũng không biết. Nàng chỉ biết mình muốn biến mất một lúc. Muốn nhân khoảng thời gian ngắn ngủi ấy mà nếm thử cảm giác tự do.
Đến khi trở về, bị mắng chắc sẽ thành bị đánh, bị đánh thì bị đánh vậy. Chúc Huyên không muốn nghĩ thêm nữa. Nàng tiện tay bứt một bó hoa lau, theo bản năng bước về phía ngược hẳn với hướng về nhà.
Làng Lô Vĩ không lớn, những thửa mạ xanh mướt nối tiếp nhau trải dài. Nhà cửa của các hộ dân phân bố rải rác, thưa thớt giữa cánh đồng lúa rộng mênh mông.
Dòng nước trong những con mương dẫn thủy chảy cuồn cuộn không ngừng, len lỏi qua từng bờ ruộng tưới mát đồng lúa.
Sau nhiều năm đào đắp, hệ thống mương dẫn nước của thôn Lô Vĩ cuối cùng cũng đã thành hình quy mô.
Chúc Huyên cứ thế đi mãi một đường, trên đường gặp vài người quen biết.
"Nhị nha đầu nhà họ Chúc, đi đâu đấy?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

