Vì Chúc Minh trở về nên bữa cơm tối hôm ấy quả thực có thịt. Hiếm khi Tôn lão thái hầm cả một tô lớn măng khô hầm thịt kho.
Măng khô phơi từ mùa xuân được ngâm nở rồi đem hầm cùng thịt ba chỉ. Măng vừa hút bớt vị ngấy của thịt, vừa thấm đẫm nước kho đậm đà. Miếng thịt được hầm mềm rục, chỉ nhìn thôi cũng đủ khiến người ta thèm thuồng.
Làng Lô Vĩ nằm sát sông nên cá tươi cũng chẳng phải thứ hiếm hoi. Tôn lão thái và Thẩm Vân, hai mẹ chồng nàng dâu, nấu thêm một nồi canh cá nấu mướp hương.
Nước canh trắng sữa, từng miếng mướp xanh mướt nổi lên như ngọc bích, nhìn vừa thanh mát vừa ngon mắt.
Một đĩa trứng gà xào vàng óng, thơm nức mùi hành lá.
Đúng mùa ngó sen nên Thẩm Vân còn băm thịt nhồi vào từng lát ngó sen rồi chiên giòn thành một tô lớn ngó sen kẹp thịt, vàng ruộm hấp dẫn.
Ngoài ra còn có một đĩa cà tím om và một đĩa dưa chuột trộn thanh mát để chống ngấy. Cộng thêm vài món rau đơn giản khác.
Đối với nhà họ Chúc mà nói, đây đã là một bữa cơm gia đình vô cùng thịnh soạn. Để đón con trai về nhà, Chúc lão gia tử còn lấy ra một vò rượu gạo tự nấu, định cùng Chúc Minh uống vài chén.
Nhà họ Chúc đông người, trên chiếc bàn bát tiên còn đặt thêm một mâm tròn xoay, cả nhà ngồi quây quần quanh bàn mới đủ chỗ.
Mấy đứa trẻ xếp thành một hàng từ lớn đến bé, đứa nào cũng chăm chăm nhìn mâm thức ăn trước mặt, ánh mắt đầy vẻ thèm thuồng. Lúc này, trong mắt Chúc Huyên chỉ còn mỗi... thịt.
Vừa nghe bà nội nói một câu:
"Được rồi, ăn cơm đi."
Chiếc đũa của nàng lập tức lao thẳng đến đĩa thịt kho ở giữa bàn. Tôn lão thái còn chưa kịp lên tiếng thì Chúc Huyên đã gắp một miếng thịt ba chỉ đặt lên bát cơm, rồi nhanh như chớp và luôn vào miệng.
Miếng thịt được kho mềm nhừ, nạc mỡ xen kẽ vừa vặn. Nước kho thấm vào cơm, thơm đến mức khiến người ta chỉ muốn ăn mãi.
"Nào, cháu đích tôn của bà, ăn miếng to này."
Tôn lão thái vui vẻ gắp một miếng thịt lớn bỏ vào bát Chúc Đường.
Chúc Đệ nhỏ nhất mới tập ăn cơm, đang được Thẩm Vân bón từng thìa. Thằng bé tròn mắt nhìn đĩa thịt không chớp. Thấy vậy, Thẩm Vân cũng gắp cho con trai một miếng thịt nhỏ để nếm thử.
Chúc Liên thì ngoan ngoãn chỉ gắp một miếng măng. Còn Chúc Anh cũng muốn học theo tỷ tỷ gắp thịt, nhưng cánh tay ngắn quá, với mãi vẫn không tới.
Thấy vậy, Chúc Huyên lại đưa đũa về phía đĩa thịt kho. Ngẩng đầu lên, nàng bắt gặp bà nội đang nhìn mình chằm chằm.
Ánh mắt ấy cứ như thể nàng ăn thêm một miếng thì chính là ăn mất phần thịt của bà vậy.
Chúc Huyên coi như không nhìn thấy, nàng nhanh tay gắp thêm hai miếng thịt. Một miếng bỏ vào bát Chúc Liên, người vốn chẳng thích ăn thịt. Miếng còn lại gắp cho Chúc Anh vì con bé không với tới.
Còn bản thân nàng thì gắp thêm một miếng măng. Miếng măng đã hút no nước thịt, ăn cùng cơm thơm ngon chẳng kém gì thịt.
Lần này, hiếm khi Tôn lão thái không lên tiếng trách mắng trên bàn cơm. Có lẽ vì hôm nay thức ăn quá ngon.
Mấy người đàn ông trong nhà đều ăn thêm bát cơm thứ hai. Chúc Huyên thấy vậy cũng lon ton đứng dậy, ôm bát định đi xới thêm. Ai ngờ Tôn lão thái cầm lấy bát của nàng, chỉ xới thêm lưng lưng nửa bát rồi trả lại, thản nhiên nói:
“Thế này đủ ăn rồi.”
Tôn lão thái nấu cơm luôn đong gạo rất chuẩn. Bà có thể nhớ rõ sức ăn của từng người trong nhà, nên mỗi bữa đều đong gạo theo đúng khẩu phần đã tính sẵn, cố gắng làm sao cho vừa đủ, không thiếu cũng không thừa.
Khẩu phần của Chúc Huyên ở chỗ bà là một bát cơm đầy vừa phải, không nén chặt. Hôm nay được xới thêm một ít đã xem như ngoại lệ.
Những người phụ nữ trưởng thành trong nhà như bà và Thẩm Vân thì mỗi người được một bát cơm đầy nén chặt. Vì đang mang thai nên Thẩm Vân được thêm một ít.
Chúc lão gia tử và Chúc Minh mỗi người hai bát. Còn Chúc Đường tuy chưa trưởng thành nhưng đang tuổi lớn, ăn khỏe nên được một bát rưỡi nén chặt.
Nhờ tài ước lượng khẩu phần và đong gạo chính xác ấy mà Tôn lão thái nổi tiếng khắp làng Lô Vĩ.
Mỗi khi nhà nào có việc lớn, mời đông người đến làm giúp rồi phải nấu cơm đãi khách, đều tìm bà sang phụ trách bếp núc.
Bởi bất kể bao nhiêu người ăn, cuối cùng nồi cơm cũng luôn vừa khéo. Không thiếu một miếng, cũng chẳng thừa một hạt.
Trong lòng Tôn lão thái, đó mới là bản lĩnh gia truyền mà con gái nên học. Nếu các cháu gái học được tài nấu cơm ấy, sau này gả vào những gia đình đông người làm dâu, đảm bảo chẳng bà mẹ chồng nào bắt bẻ được.
Còn mấy thứ học vỡ lòng kia…Có thể dạy được những kỹ năng ấy sao?
Nghĩ đến đây, bà lại liếc nhìn Chúc Huyên. Trong lòng càng quyết tâm không để con bé đi học. Chi bằng giữ nó ở nhà, để bà từ từ uốn nắn. Vừa học nấu cơm, vừa sửa cái tính bướng bỉnh ấy.
Ba đứa cháu gái nhà họ Chúc, tuy Chúc Huyên là đứa xinh đẹp nhất, nhưng cũng là đứa có tính khí khó trị nhất. Chỉ sợ sau này vì cái tính ấy mà lỡ thì, ở mãi trong nhà không ai chịu cưới, làm mất mặt cả gia đình.
Dù sao thì chuyện vừa mọc răng đã cắn bà nội bị thương năm xưa, cả làng này còn ai là không biết? Vừa và cơm, Tôn lão thái vừa nghĩ ngợi như vậy.
Còn Chúc Huyên chỉ cảm thấy bà nội cứ nhìn chằm chằm mình mãi. Ánh mắt ấy khiến nàng có cảm giác như trên người mình mọc ra... miếng thịt ngon vậy. Nàng cúi đầu ăn tiếp, trong lòng bỗng thấy là lạ.
Bà cứ nhìn mình làm gì nhỉ?
Nghĩ vậy, nàng lại thấy da đầu hơi tê tê. Chúc Huyên cũng biết tự lượng sức. Nàng hiểu rất rõ, trong lòng bà nội mình chẳng được yêu quý.
Chẳng mấy chốc bát cơm đã sạch sẽ. Mới chỉ no chừng bảy phần, nàng vẫn còn thấy thòm thèm. Nhưng nàng biết "tuyệt kỹ nấu cơm" của bà nội. Chắc hẳn trong nồi chẳng còn hạt cơm nào để xới thêm nữa.
Vừa nghe đến hai chữ cơm cháy, mấy đứa trẻ còn lại đồng loạt ngẩng đầu. Chúc Đường đang tuổi vỡ giọng cũng lập tức góp vui:
"Con cũng muốn ăn cơm cháy."
Chúc Minh lập tức thu nụ cười, nghiêm mặt nhìn cậu con trai da ngăm đen.
"Ta thấy con giống cái cơm cháy thì có."
Cả bàn cơm bật cười. Cuối cùng, mỗi đứa trẻ đều được chia một miếng cơm cháy. Đáy nồi cũng vừa khéo sạch sẽ. Quả thật là đong nấu vừa vặn.
Tôn lão thái không nói thêm chuyện xới cơm, chỉ nheo mắt hừ một tiếng:
"Minh ca, ngươi cứ chiều con bé đi. Chiều đến mức nó chẳng còn biết trời cao đất dày. Sau này lớn lên không ai thèm cưới, lúc ấy ngươi mới biết sốt ruột."
Chúc lão gia tử ăn xong cơm thì thong thả nhấp rượu. Nghe vợ nói vậy, ông khuyên:
"Bà bớt nói vài câu đi. Đang yên đang lành cứ nói mấy lời xui xẻo với cháu gái làm gì? Lỡ sau này ứng nghiệm thật thì lúc ấy bà lại hối hận."
Tôn lão thái hừ lạnh, giọng càng lớn hơn:
"Đến lúc ấy chắc ta cũng xuống lỗ rồi. Mắt không thấy thì lòng không phiền. Ta lo cái gì?"
Chúc Huyên chẳng hề để bụng. Nàng ôm miếng cơm cháy gặm rôm rốp, chỉ thấy thơm giòn vô cùng. Còn chuyện lấy chồng hay không liên quan gì đến nàng chứ?
Bà nội ngày nào cũng đem chuyện ấy ra dọa. Nghe đến mức tai nàng muốn đóng kén rồi. Phiền chết đi được.
Thẩm Vân nhìn cô con gái thứ hai vẫn vô tư vô lo, chỉ biết thở dài. Nàng khẽ vuốt ve bụng mình. Không hiểu sao nàng có linh cảm, đứa bé trong bụng lần này cũng sẽ là con gái.
Chỉ mong...
Đừng có tính tình giống hệt nhị tỷ của nó là được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)