Nghe Chúc Minh nhắc đến chuyện nhập học của Chúc Huyên, Tôn lão thái chỉ thản nhiên đáp:
"Học hành gì chứ? Có ích lợi gì đâu. Lại chẳng được đi thi khoa cử, cũng chẳng kiếm ra tiền. Liên Nhi trước kia cũng đi học đấy thôi, đầu óc có sáng sủa hơn được chút nào đâu. Hôm trước theo ta đi mua thịt, tính tiền còn chẳng nhanh bằng bà già này."
Mặc dù tân đế và Trấn Quốc Trưởng công chúa đều hết sức cổ vũ trẻ em đi học vỡ lòng, bất kể trai hay gái, nhưng trên thực tế, số bé gái đến trường vẫn rất ít.
Dẫu triều đình không thu học phí, phần lớn dân nghèo cũng chẳng muốn đưa con gái đến trường.
Ở những gia đình bần hàn, 6 tuổi đã là cái tuổi có thể làm được kha khá việc. Mất 3 năm chỉ để cho một đứa con gái đi học, không phụ giúp được gì trong nhà, đối với họ đúng là một món "lỗ vốn".
Không còn cách nào, Trấn Quốc Trưởng công chúa bèn ban thêm một chính sách khuyến khích.
Mỗi hộ gia đình chỉ cần cho một bé gái nhập học thì không những được miễn toàn bộ chi phí, mà mỗi năm còn được triều đình cấp thêm một ít gạo và bạc. Tuy số lượng không nhiều, nhưng đối với dân thường cũng là một khoản trợ cấp đáng kể.
Triều đình bỏ tiền để khuyến khích dân chúng cho con gái đi học. Nhờ chính sách ấy, số nữ đồng theo học vỡ lòng mới tăng lên không ít.
Chỉ có điều, khoản trợ cấp này mỗi nhà chỉ áp dụng cho một cô con gái. Nếu nhà nào có nhiều con gái thì cũng chỉ một người được hưởng, những người còn lại vẫn theo quy định cũ.
Nhà họ Chúc có 3 cô con gái, Chúc Liên đã hưởng khoản trợ cấp ấy. Vậy nên, trong mắt Tôn lão thái, Chúc Huyên và Chúc Anh đều thuộc dạng...
Có đi học cũng được, không đi cũng chẳng sao.
Ngồi bên cạnh nghe bà nội nói vậy, Chúc Huyên lập tức đứng phắt dậy, tức tối phản bác:
"Vì sao lại không cho con đi? Ca ca với tỷ tỷ đều được học, đến lượt con thì lại không được. Đó là đạo lý gì chứ?"
Trong mắt Tôn lão thái, 3 đứa cháu gái tính tình mỗi đứa một khác. Đứa lớn Chúc Liên ngoan ngoãn hiểu chuyện. Đứa út Chúc Anh tuy hơi ngốc nghếch nhưng rất biết nghe lời, chẳng bao giờ cãi lại người lớn.
Chỉ có đứa giữa Chúc Huyên, con bé lanh lợi thì có lanh lợi, nhưng toàn dùng vào những chỗ kỳ quặc. Tính tình lại ngang bướng, chẳng biết giống ai, là đứa khiến người ta đau đầu nhất.
Đến tận bây giờ, trên bụng Tôn lão thái vẫn còn lờ mờ một vết sẹo hình răng. Đó chính là "chiến tích" của Chúc Huyên khi mới mọc răng.
Hồi ấy Chúc Huyên còn rất nhỏ. Một lần, Tôn lão thái bế cháu gái lên trấn thăm con gái là Chúc Tình.
Trong lúc người lớn trò chuyện, Chúc Huyên ngồi nghịch dây lưng của bà nội, chẳng biết xoay kiểu gì lại thắt thành một nút chết.
Đến khi trời sắp tối, Tôn lão thái định đưa cháu về nhà. Thế nhưng Chúc Huyên vẫn còn mải cặm cụi gỡ nút dây, con bé nhất quyết không chịu đi.
Tôn lão thái cứ ngỡ cháu mình còn muốn ở lại chơi với cô mẫu nên dỗ dành mãi. Ai ngờ con bé chẳng hề để tâm.
Đến khi bà mất kiên nhẫn, tiện tay xách luôn đứa trẻ định mang về. Không ngờ cái tính bướng bỉnh của Chúc Huyên đã bộc lộ từ khi còn bé xíu.
Con bé nhất quyết phải gỡ cho bằng được cái nút kia. Thấy bà nội bế mình đi, nó lập tức dùng hết sức bú sữa, há miệng cắn thật mạnh vào bụng bà, xuyên cả lớp quần áo.
"Ai da——!"
Tôn lão thái đau đến mức kêu thét một tiếng rồi ngã ngồi xuống đất. Cuối cùng vẫn phải nhờ Chúc Tình chạy tới gỡ Chúc Huyên khỏi người bà.
Cũng chẳng ai hiểu nổi, một đứa bé mới mọc vài chiếc răng, người chỉ bằng 3 cái đầu, lấy đâu ra sức cắn ghê gớm đến thế.
Sau vụ cắn bị thương Tôn lão thái, Chúc Huyên vừa mới mọc răng đã được nếm trải trận đánh "song đả hỗn hợp" đầu tiên trong đời từ chính cha mẹ mình.
Mà chiến tích vừa mọc răng đã cắn bà nội bị thương của nàng cũng nhanh chóng lan truyền khắp làng Lô Vĩ vốn chẳng lớn bao nhiêu. Dân làng ai nấy đều kháo nhau:
“Ta đang nói chuyện, ai cho con xen vào? Chẳng biết trên dưới gì cả! Còn đòi đi học? Giờ ở nhà đã không coi ai ra gì rồi, cho đi học chỉ sợ càng học càng hư! Chi bằng ngoan ngoãn ở nhà theo mẹ học nữ công gia chánh còn hơn. Một đứa con gái như con, đi học thì sau này làm nên được trò trống gì?”
“Đại ca con học thêm 2 năm tư thục, cuối cùng đầu óc vẫn ngờ nghệch đấy thôi! Liên nhi cũng học đủ 3 năm, giờ có thấy lanh lợi hơn chút nào đâu! Hay con tưởng mình là Văn Khúc Tinh hạ phàm chắc?”
Đột nhiên bị kéo vào câu chuyện, Chúc Đường và Chúc Liên đều chẳng thấy mất mặt chút nào. Chúc Đường chỉ cười ngây ngô, vẻ mặt hoàn toàn không để bụng.
Còn Chúc Liên cúi đầu im lặng. Thực ra nàng cũng không hiểu vì sao muội muội lại tha thiết muốn đến trường như vậy. Theo nàng, đến học đường còn chẳng vui bằng ở nhà chơi.
Nếu biết Chúc Huyên thích đi học đến thế, nàng thà nhường luôn suất trợ cấp ấy cho muội muội. Chỉ tiếc nàng sinh sớm hơn vài năm.
Chúc Huyên liếc nhìn bà nội một cái. Giọng nàng nhỏ đi đôi chút, nhưng thái độ vẫn chẳng hề thay đổi.
"Đầu óc con vốn nhanh nhẹn hơn ca ca với tỷ tỷ. Dựa vào đâu đến lượt con thì lại không được đi học?"
Nàng còn định nói tiếp thì bỗng bị Thẩm Vân vỗ nhẹ một cái lên vai. Thẩm Vân trừng mắt nhìn con gái, Chúc Huyên lập tức im bặt. Đến khi quay sang Tôn lão thái, Thẩm Vân lại trở về dáng vẻ dịu dàng thường ngày, ôn tồn nói:
"Chuyện của Huyên nhi để sau rồi tính cũng được. Minh lang vừa mới về nhà..."
Chúc Minh gãi gãi đầu, cười ngượng. Cũng tại hắn lỡ miệng nhắc đến chuyện nhập học, mới khiến cả nhà lại nổi lên một trận tranh cãi như thế.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)