Năm nay Chúc lão gia tử vừa tròn 60 tuổi. Hiện nay, ông cùng Chúc lão thái Tôn thị chỉ còn duy nhất một người con trai là Chúc Minh.
Ngoài ra, Chúc Huyên còn có một người cô cả tên Chúc Tình. Tuy không phải con ruột của ông bà Chúc, nhưng bà được nhận làm con nuôi từ nhỏ, nay đã gả vào nhà đồ tể trên trấn, thỉnh thoảng vẫn mang ít thịt về thăm hai ông bà.
Năm xưa, khi Chúc lão gia tử và Tôn thị vừa thành thân, vì tuổi còn trẻ nên mãi vẫn chưa có con. Đúng lúc ấy, cha mẹ ruột của Chúc Tình không đủ sức nuôi dưỡng nên đem cho. Hai ông bà Chúc liền nhận đứa bé về làm con gái.
Thuở ấy dân gian còn tin vào tục "ôm vịt dẫn con". Người ta cho rằng nếu nhận nuôi một bé gái trước thì sau này sẽ dễ sinh được con. Quả nhiên, sau khi có Chúc Tình, hai ông bà liên tiếp sinh được bốn người con trai.
May mà về sau Việt Vương nổi dậy.
Làng Lô Vĩ dưới sự cai trị của Việt Vương dần khôi phục sinh khí, không còn phải hứng chịu cảnh binh đao triền miên như trước.
Mà Chúc Minh, vì 3 người anh đều đã mất, trở thành dòng độc đinh của nhà họ Chúc nên cũng không còn bị bắt đi lính nữa. Cuộc sống của gia đình họ Chúc từ đó ngày một khá lên.
Chúc lão gia tử từng cho Chúc Minh đi học 2 năm. Sau đó lại cho học nghề mộc một năm. Ngoài ra còn thử qua không ít nghề khác. Đáng tiếc, nghề nào hắn cũng chỉ học được chút ít, chưa nghề nào tinh thông.
Mãi đến khi Chúc Minh lén theo một vị đại hòa thượng trong miếu ở làng Lô Vĩ học vẽ, hắn mới thật sự say mê. Chẳng bao lâu, hắn đã luyện được một tay hội họa khá xuất sắc, đặc biệt thích vẽ chân dung nhân vật.
Người trong làng xem tranh đều khen, bất kể là Hằng Nga trên cung trăng hay La Sát ác quỷ, qua nét bút của hắn đều sống động như thật.
Nghe nói vị đại hòa thượng ấy vốn từng là họa sư của triều đại trước. Không ai biết pháp danh hay tục danh của ông là gì, cũng chẳng ai rõ vì sao ông lại đến ngôi miếu hoang nơi này xuất gia.
Chúc Minh chỉ lén theo học được 3 năm thì vị đại hòa thượng qua đời. Ba năm ấy, hắn cũng chỉ mới lĩnh hội được phần da lông, còn cách rất xa tinh hoa thật sự của vị sư phụ.
Điều kiện học vẽ khi ấy vô cùng thiếu thốn. Không có màu tốt, cũng chẳng có giấy tốt. Thuở ban đầu luyện bút, phần lớn tranh của Chúc Minh đều được vẽ trên những tờ giấy cỏ rẻ tiền. Nhưng càng học, chí hướng của hắn càng lớn.
Sau khi thành thân, sinh Đại lang Chúc Đường, hắn đã nung nấu ý định rời quê đi xa để mở mang tầm mắt. Trong lòng hắn luôn mong một ngày nào đó, tranh mình có thể được lưu lại trên những tờ giấy hảo hạng, chứ không phải thứ giấy cỏ thô ráp.
Chính vì vậy mà ngôi làng nhỏ Lô Vĩ không giữ nổi bước chân hắn. Ngay cả cha mẹ cũng chẳng thể ngăn cản được.
Thực ra, ngay cả người nhà cũng không rõ Chúc Minh rốt cuộc làm nghề gì ở phủ Ứng Thiên. May mà năm nào hắn cũng gửi về một ít bạc để nuôi gia đình.
Theo lời những người đồng hương từng cùng hắn ra ngoài, Chúc Minh nhận đủ thứ việc lặt vặt, thu nhập cũng không hề ít. Chỉ có điều, hơn nửa số tiền kiếm được đều bị hắn đem mua thuốc màu và giấy vẽ. Duy chỉ có phần bạc cố định gửi về nuôi gia đình là chưa từng động đến.
Chúc Minh ra ngoài mưu sinh, ruộng đất trong nhà đều do hai ông bà Chúc thay nhau canh tác.
Nhà họ Chúc có tổng cộng 9 mẫu rưỡi ruộng. Chúc lão gia tử tuy đã lớn tuổi nhưng thân thể vẫn khỏe mạnh, một mình cũng quán xuyến được phần lớn công việc.
Đến mùa nông nhàn, ông còn nhận thêm đủ thứ việc để kiếm tiền. Làm nghề mộc, xây tường, đan chiếu bằng lau sậy, làm diều giấy, bện dép cỏ… Hễ là việc gì kiếm được tiền, ông đều biết làm đôi chút.
Chúc lão thái Tôn thị cũng là người giỏi quán xuyến trong ngoài. Nuôi heo, nuôi gà, trồng rau, làm ruộng... việc gì bà cũng thành thạo. Đặc biệt là tài bếp núc.
Trong nhà có bao nhiêu người ăn, bà chỉ cần liếc qua là biết phải đong bao nhiêu gạo. Nấu vừa đủ cho cả nhà no bụng, không ai bị đói mà cũng chẳng bao giờ thừa cơm.
Ngay cả chiếc đấu đong gạo của tiệm gạo cũng chưa chắc chuẩn bằng đôi mắt của bà.
Thẩm Vân, vợ Chúc Minh, cũng chẳng phải người lười biếng. Nàng thêu thùa rất khéo, lại biết dệt vải, may vá.
Những người lớn trong nhà họ Chúc ai nấy đều siêng năng. Cho dù Chúc Minh có phần thích rong ruổi, chẳng chịu yên một chỗ, nhưng cũng không phải hạng phá gia chi tử.
Nhờ vậy, cuộc sống của cả gia đình tuy chưa thể gọi là giàu có, song cũng đủ đầy. Mấy đứa trẻ đều được nuôi nấng trắng trẻo, mịn màng, không hề có vẻ kham khổ.
Lần trước Chúc Minh về nhà là nửa năm trước. Ở nhà nửa tháng thì Thẩm Vân lại mang thai.
Lần này vừa dẫn hai cô con gái bước vào sân, hắn đã thấy vợ mình ôm chiếc bụng khá lớn, đang bận rộn trong bếp.
“A Vân, ta về rồi!” Đứng ngoài cửa, hắn cứ thế nhìn vợ mà cười.
Thẩm Vân ngẩng đầu lên, thấy phu quân đứng nơi cửa, môi đỏ răng trắng, gương mặt vẫn tuấn tú như ngày nào, khóe môi nàng cũng bất giác cong lên.
Hai vợ chồng còn chưa kịp nói với nhau được mấy câu thì những người khác trong nhà đã nghe tiếng động, lần lượt kéo ra. Mọi người vây quanh Chúc Minh, người một câu, kẻ một tiếng hỏi han không dứt.
"Con về bằng cách nào thế?" Tôn thị nắm lấy tay con trai hỏi.
"Con đi thuyền lớn trước, rồi chuyển sang đường bộ. Đến bến gần làng mình thì thuê đò chèo vào."
Chúc lão gia tử tiện tay nhận lấy chiếc sọt trên lưng con trai, thuận miệng hỏi:
"Ở Ứng Thiên con đổi sang nghề mới à?"
Chúc Minh chỉ cười, không đáp. Thấy vậy, Chúc lão gia tử cũng không hỏi thêm, chỉ cười nói:
"Miễn còn biết mang tiền về nuôi gia đình là được. Ta không hỏi nữa."
"Cha, ở Ứng Thiên có chuyện gì mới lạ không?"
Chúc Đường chen lên hỏi. Một năm làm đồng khiến cậu thiếu niên rám nắng đi nhiều. Gương mặt cũng ngày càng giống Chúc Minh, đã thấp thoáng nét tuấn tú của một chàng trai trẻ.
"Cha, người sống bên ngoài có tốt không?"
Chúc Liên cũng ghé lại hỏi.
Chỉ có Chúc Đệ mới hơn 1 tuổi rưỡi là không nhận ra cha. Thằng bé đứng bên cạnh, há miệng nhìn người đàn ông xa lạ trước mắt mà chẳng nói được câu nào.
Suốt quãng đường về nhà, Chúc Huyên đã kể hết chuyện này đến chuyện khác với cha, giờ cũng chẳng còn gì mới để nói.
Còn Chúc Anh thì sau khi ngắm cha cả dọc đường cũng bắt đầu thấy... ngắm đủ rồi.
Mọi người vây quanh Chúc Minh trò chuyện hồi lâu. Trong khi đó, điều duy nhất Chúc Huyên quan tâm là tối nay ăn gì. Lúc vừa vào cửa, nàng đã thấy mẫu thân đang băm thịt. Có thịt! Đêm nay chắc chắn được ăn thịt!
Nghĩ đến đây, nàng lén nuốt một ngụm nước bọt. Đúng lúc ấy, Chúc Minh bỗng quay sang nhìn nàng rồi cười nói:
"Huyên Nhi nhà ta sinh thật khéo. Vừa đúng trước ngày khai giảng thì tròn 6 tuổi. Chỉ cần sinh muộn thêm vài ngày thôi là phải chờ sang năm mới được đi học."
Chúc Huyên ngẩn người, thật ra nàng chẳng có khái niệm gì về việc học ở trường xã. Nàng từng hỏi Chúc Đường và Chúc Liên rồi. Cả hai đều bảo học chẳng có gì thú vị, tiên sinh lại còn hay mắng người, đánh cả lòng bàn tay.
Nhưng dù anh trai và chị gái đều nói vậy, đối với Chúc Huyên, chuyện được đến trường vẫn là một điều mới mẻ. Trong lòng nàng vẫn có đôi chút mong chờ.
Chỉ là...
Sự mong chờ ấy lúc này vẫn chưa hấp dẫn bằng bữa thịt tối nay.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)