Cha của hai tỷ muội là Chúc Minh không ở nhà làm ruộng cùng ông bà nội như những người khác. Ông đi rất xa, xa đến mức ngay cả phủ Dương Châu cũng không giữ chân được, một mạch tới tận phủ Ứng Thiên để mưu sinh.
Nhưng rốt cuộc ông làm nghề gì ở Ứng Thiên thì Chúc Huyên cũng không rõ. Có người nói ông làm thợ mộc, có người bảo ông theo các phiên chợ kiếm sống, cũng có người lại nói ông đang theo học vẽ tranh.
Đúng lúc hai chị em đã hoàn toàn quên mất chuyện chờ cha, trên mặt hồ bỗng có một chiếc đò từ xa chầm chậm lướt tới.
Một người đàn ông đứng ở mũi thuyền. Mắt Chúc Huyên rất tinh, vừa nhìn từ xa đã nhận ra đó chính là cha mình. Nàng lập tức cất cao giọng trẻ con, vừa reo vừa gọi:
“Cha——!”
Thấy tỷ tỷ gọi, Anh Nhi cũng vội ngừng tay, cất giọng non nớt gọi theo:
“Cha——!”
Con bé còn quá nhỏ, mới chỉ bắt đầu biết nhớ chuyện. Chúc Minh lại hiếm khi về nhà, nên thật ra nó cũng chẳng dám chắc người đứng trên thuyền có phải cha mình hay không.
Vừa đặt chân lên bờ, Chúc Huyên đã như một viên pháo nhỏ lao thẳng vào lòng cha. Xa nhà gần nửa năm, vừa ôm lấy con gái thứ hai, Chúc Minh liền cảm thấy con bé nặng hơn trước không ít. Hắn đặt hết hành lý xuống, một tay bế bổng Chúc Huyên lên.
Huyên Nhi ngồi trên cánh tay cha, ôm cổ hắn, cười tít cả mắt. Trong mấy đứa con, Chúc Huyên là người giống Chúc Minh nhất. Mày thanh mắt sáng, da dẻ trắng mịn, trông chẳng khác nào búp bê trong tranh Tết.
Trên đầu nàng cũng búi hai búi tóc tròn, buộc bằng dây đỏ. Hai búi tóc đầy đặn và ngay ngắn hơn của Chúc Anh rất nhiều. Đó là vì tóc nàng được chính tay Chúc Liên khéo léo chải giúp.
Trái lại, Chúc Anh không nhào tới ôm cha như tỷ tỷ. Con bé chỉ rón rén đi vòng quanh Chúc Minh mấy vòng như một chú cún nhỏ, vừa đi vừa cảnh giác quan sát người đàn ông trước mặt.
Chúc Minh vóc người cao lớn, dáng dấp tuấn tú. Không chỉ ở làng Lô Vĩ, mà ngay cả Thanh Dương trấn, hắn cũng được xem là một trong những nam nhân đẹp nhất.
Từ thuở thiếu niên, mái tóc hắn đã đen nhánh như sa tanh. Đôi mắt đào hoa đen trắng rõ ràng, trong trẻo sáng ngời. Dẫu giờ đây đã là cha của 5 đứa con, ánh mắt ấy vẫn long lanh như mang theo làn nước, sáng tựa sao trời.
Chúc Anh ngẩng khuôn mặt nhỏ nhìn người đàn ông tuấn tú đến lạ. Chúc Minh cũng cúi đầu nhìn con gái, mỉm cười. Đôi mắt hắn sáng như những vì sao trong đêm lạnh.
"Anh Nhi, không nhớ cha nữa rồi sao?"
Chúc Anh nhìn thêm một lúc, ký ức mơ hồ trong đầu mới dần hiện rõ. Người đẹp trai này... hình như đúng là cha mình. Nó bèn cất tiếng gọi lanh lảnh:
"Cha."
Chúc Minh bật cười. Hắn đặt Chúc Huyên xuống đất, rồi cúi người bế Chúc Anh lên.
Cuối cùng, Chúc Minh mang theo cả người hành lý, hai tay đều bận nên không thể dắt các con. Chúc Huyên nắm lấy vạt áo cha, Chúc Anh lại nắm tay tỷ tỷ. Ba cha con cứ thế chậm rãi đi về nhà.
Suốt quãng đường, Chúc Anh ngoan ngoãn nắm tay tỷ tỷ, thỉnh thoảng lại lén nhìn người cha mà mình còn thấy xa lạ.
Còn Chúc Huyên thì khác hẳn. Nàng nắm chặt vạt áo Chúc Minh, líu ríu nói không ngừng.
"Con heo nái nhà mình đẻ rồi!"
"Ừ."
"Một lứa những 11 con luôn! Con đứng bên cạnh xem từ đầu đến cuối."
"Ừ."
"Bà nội chỉ giữ lại 2 con thôi, còn lại đều bán hết cho người thu mua heo rồi."
"Ừ."
Chúc Huyên chu môi, ngẩng đầu nhìn cha.
“Cha, người có nghe con nói không vậy?”
"Đang nghe đây, con kể tiếp đi."
...
Ba cha con vừa đi vừa nói chuyện, chẳng mấy chốc đã nhìn thấy nhà họ Chúc ở phía trước.
Nhà cửa trong làng Lô Vĩ nằm khá thưa thớt. Nhà họ Chúc dựng riêng một góc ven hồ, xung quanh không có hàng xóm sát vách, khuôn viên cũng khá rộng.
Con đường nhỏ trước cổng được lát phẳng phiu bằng những phiến đá cuội. Từng viên đá ấy đều do Chúc lão gia tử nhiều năm qua cần mẫn nhặt từ bờ sông về rồi tự tay lát thành đường.
Bên hông nhà trồng mấy cây dâu tằm, mùa nào cũng sai quả. Ngoài ra còn có một cây hợp hoan to lớn, trên cành vẫn còn lác đác những chùm hoa hồng phấn mềm như lông chim. Phía sau nhà là 6 cây bạch quả, lá đã bắt đầu xen lẫn sắc xanh và vàng báo hiệu mùa thu đang đến. Cạnh đó còn có một vườn rau nho nhỏ, đủ loại rau củ quả đều tự trồng để ăn.
Hàng rào quanh sân chỉ được đan bằng lau sậy, quây tượng trưng một vòng, chủ yếu để ngăn đàn gà chạy lung tung.
Cánh cổng làm bằng gỗ đào, cũng do chính Chúc lão gia tử đóng, rồi quét dầu bảo quản cẩn thận. Hai bên cổng dán đôi tranh Môn Thần đã cũ nhưng vẫn còn nguyên vẹn.
Bước qua cổng là khoảng sân rộng lát kín đá cuội ven sông, ngày thường dùng làm sân phơi lúa.
Nhà họ Chúc có hai dãy nhà.
Một dãy ở phía đông là căn nhà tranh nơi hai ông bà Chúc ở. Mái tranh lợp rất dày, đông ấm hạ mát. Bên cạnh nhà còn có một cây quế tỏa hương.
Dãy còn lại là căn nhà ngói gạch xanh mái ngói đen khang trang, được xây sau khi Chúc Minh thành thân. Cả gia đình Chúc Minh đều ở đây. Trước cửa nhà trồng một cây dành dành và một khóm mào gà đang nở đỏ rực. Trước nhà còn có một giếng nước.
Phía sau là chuồng heo, chuồng bò và ổ gà, tất cả đều được xây cất ngay ngắn, sạch sẽ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)