Năm thứ ba Đại Việt, trăm việc đều đang trên đà khôi phục.
Cuối tháng Bảy, cái nóng oi ả của mùa hạ dần tan, ở làng Lô Vĩ đã thấp thoáng đôi phần hơi thở mùa thu.
Sinh nhật của Chúc Huyên là ngày 30 tháng Bảy. Qua hôm nay, nàng vừa tròn 6 tuổi. Mà đúng ngày mồng Một tháng Tám, trường xã trên trấn sẽ khai giảng.
Theo luật pháp Đại Việt, tất cả trẻ em trong cả nước, bất kể trai gái, chỉ cần đủ 6 tuổi đều có thể vào trường xã học vỡ lòng. Thời gian học là 3 năm. Chính sách này do Trấn Quốc Trưởng công chúa — trưởng nữ của Hoàng đế — đề xướng, được gọi là "Ba năm giáo dục bắt buộc."
Chỉ chênh nhau đúng một ngày, ai cũng bảo Chúc Huyên thật biết chọn lúc để sinh ra.
Chúc Huyên là cô con gái thứ hai trong nhà, phía trên nàng có một anh trai và một chị gái.
Đại ca Chúc Đường năm nay 12 tuổi. Vì là trưởng tử trong nhà nên người lớn từng ôm hy vọng dốc sức cho hắn theo con đường khoa cử.
Học vỡ lòng chẳng tốn bao nhiêu tiền, nhưng muốn thi đỗ tú tài thì phải bái sư, vào tư thục học hành tử tế, chi phí không hề nhỏ. Nuôi được một người đọc sách thực thụ chưa bao giờ là chuyện dễ dàng.
Bởi vậy, sau khi học xong 3 năm vỡ lòng, Chúc Đường lại được gia đình đưa đến tư thục, theo học một lão tú tài thêm 2 năm. Chỉ tiếc hắn thật sự không có thiên phú học hành, cuối cùng đành bỏ dở. Hiện giờ hắn ở nhà phụ việc đồng áng, dự định chờ nông nhàn sẽ lên trấn làm học đồ học lấy một nghề.
Đại tỷ Chúc Liên vừa qua 9 tuổi. Ba năm học vỡ lòng của nàng cũng vừa kết thúc, sang năm không cần đến trường nữa. Hiện nàng ở nhà giúp mẫu thân Thẩm Vân đang mang thai quán xuyến việc nhà, đồng thời học dệt vải và thêu thùa.
Dưới Chúc Huyên còn có một muội muội 4 tuổi tên Chúc Anh, một đệ đệ hơn 1 tuổi tên Chúc Đệ, còn trong bụng mẫu thân Thẩm Vân lại đang mang một đứa bé đã được 6 tháng.
Làng Lô Vĩ thuộc huyện Ninh Hải, nằm ở góc đông bắc phủ Dương Châu. Lô Vĩ cùng 5 ngôi làng có quy mô tương tự ở lân cận hợp thành một trấn gọi là Thanh Dương trấn, trường xã nằm ngay trên trấn.
Lô Vĩ vốn nổi tiếng với những đầm lau sậy. Cả ngôi làng tựa bên một hồ nước rộng lớn, ven bờ phủ kín những bãi lau. Những bông lau trắng ngần khẽ lay động trong gió dưới nền trời ngả vàng, tạo nên một khung cảnh yên bình và đầy thi vị.
Lúc này, Chúc Huyên đang dẫn theo muội muội 4 tuổi là Anh Nhi ngồi trên bãi cỏ khô bên hồ, bứt những bông lau ra chơi. Hai cô bé nghịch đến mức lông lau bay lả tả khắp nơi.
Chúc Huyên vừa bứt bông lau vừa mím môi giận dỗi.
Sinh nhật nàng sắp đến. Sáng nay nàng vừa mạnh dạn nói với mẫu thân rằng mình muốn có một bộ quần áo mới để mặc khi nhập học. Dẫu sao cũng là lần đầu tiên đến trường, ai chẳng muốn ăn mặc tươm tất một chút.
Thế nhưng Thẩm Vân đang mang bụng bầu lớn, bận đến chân không chạm đất, chỉ thấy cô con gái nhỏ đang kiếm chuyện thêm phiền. Quần áo mới chẳng thấy đâu, Chúc Huyên chỉ nhận được một câu từ mẹ ruột:
"Quần áo mới à? Ta thấy con giống một bộ quần áo mới thì có!"
Chúc Huyên tủi thân vô cùng. Từ nhỏ đến lớn, vì sinh giữa các chị em nên nàng chưa từng được mặc một bộ đồ mới.
Quần áo đều là đồ Chúc Liên mặc cũ truyền lại cho nàng. Đến lượt nàng mặc cũ hẳn thì lại chuyển cho Chúc Anh. Có điều, khi đến tay Chúc Anh thì quần áo đã quá sờn, nên ngược lại cô bé vẫn có được vài bộ đồ mới của riêng mình.
"Huyên tỷ, hôm nay cha thật sự sẽ về sao?"
Anh Nhi ngẩng đầu hỏi. Trên đầu cô bé búi hai búi tóc tròn nho nhỏ, phía sau còn lòa xòa một mớ tóc con chưa buộc hết. Mái tóc ấy là do chính Chúc Huyên buộc giúp, xiêu vẹo chẳng ra hình dạng.
Chúc Huyên vừa nghịch bông lau trong tay, vừa cảm thấy nỗi bực dọc ban nãy dần tan biến. Hai tỷ muội ra bờ hồ hôm nay vừa để giải khuây, vừa tiện chờ cha trở về.
Nàng nhìn mãi về phía mặt nước, trong lòng cũng thấp thỏm không chắc cha có về thật hay không, nhưng ngoài miệng vẫn quả quyết nói với muội muội:
"Thật mà. Hôm qua bà nội còn đi mua thịt cùng ông nội nữa. Ta nghe hai người nói chuyện, bảo là cha gửi thư về nói sẽ trở lại. Tính theo ngày ghi trong thư thì chắc chỉ một hai hôm nay là tới nhà. Nếu hôm nay chưa về thì ngày mai nhất định sẽ về."
Anh Nhi ngoan ngoãn đáp một tiếng: "Ồ."
Rồi lại tiếp tục chơi cùng tỷ tỷ. Chơi một lúc, cả hai đều quên béng mất mình ra đây là để đợi đò.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)