Con cơ biến chủng mặt chữ điền kia dường như chẳng hề nhìn thấy họ, cứ thế dầm mưa bước về phía bên kia đường. Dáng vẻ hắn cứng đờ, bước chân chậm chạp, nhưng vừa đi đến giữa lộ...
Rầm!
Dù đang căng mắt quan sát, họ vẫn thấy người đàn ông như bị một chiếc xe vô hình tông trúng. Thân thể hắn văng xa vài mét, ngã rạp xuống đất không nhúc nhích, rồi từ từ tan chảy thành một vũng chất lỏng đen ngòm.
Thật sự quá quái đản. Hạ Tường trố mắt nhìn vũng nước đen đó, định quay sang nói gì đó thì ngay giây tiếp theo...
Từ màn sương mù dày đặc lại vang lên những tiếng động quen thuộc.
"Phải đòi tiền lương... Tiểu Minh đang bệnh, hôm nay nhất định phải lấy được tiền..."
"Ông chủ đâu rồi? Sao đốc công không nghe máy?"
"À, ông chủ chắc đang ngồi trong văn phòng ấm áp, ngồi dưới máy lạnh mà nhâm nhi trà đạo rồi..."
Hạ Tường nghe tiếng thì thầm phát ra từ màn sương, theo bản năng giơ súng nhắm thẳng về phía nguồn âm thanh. Cảnh tượng trước mắt khiến sống lưng cậu lạnh toát, da gà nổi khắp cánh tay rồi lan ra toàn thân.
Con cơ biến chủng mặt chữ điền kia... lại bước ra từ trong sương mù!
Vẫn ngoại hình đó, vẫn trang phục và những lời lẩm bẩm đó. Hắn lại dầm mưa lao về phía đối diện đường.
Rầm!
Sau tiếng động khô khốc, giữa lộ giờ đã xuất hiện hai vũng chất lỏng màu đen.
Hạ Tường: "..."
Đến khi màn sương truyền đến những lời thoại tương tự lần thứ ba, da đầu Hạ Tường đã tê dại hoàn toàn. Cậu bị cảnh tượng quỷ dị này làm cho bối rối đến mức nín thở, không biết phải làm sao.
Vân Chiêu vẫn cầm ô, chú Thanh Điểu trên vai cô nghiêng đầu nhìn đầy vẻ nghi hoặc. Một người một chim chăm chú quan sát người đàn ông lao ra đường lần thứ ba.
"Vòng lặp sao?" Vân Chiêu tự hỏi, "Tại sao?"
Là do chấp niệm? Hay mục đích là để khiến tinh thần người chứng kiến suy sụp?
Vân Chiêu cảm thấy thật khó hiểu khi nhìn người đàn ông mặt chữ điền cứ hết lần này đến lần khác hóa thành chất lỏng đen kịt. Thứ chất lỏng đó theo nước mưa loang ra, sắp sửa chảy đến dưới chân cô. Nó như thể không biết mệt mỏi, cũng chẳng biết đớn đau là gì.
Đợi đến khi gã mặt chữ điền lại xuất hiện từ trong sương mù một lần nữa, Vân Chiêu không chút do dự, lên tiếng gọi hắn lại.
"Anh định đi đòi tiền lương à?"
Hạ Tường giật thót mình vì tiếng gọi của cô. Chị Vân Chiêu điên rồi sao mà lại đi bắt chuyện với cơ biến chủng? Lỡ nó phát hiện ra rồi đột ngột biến hình tấn công thì...
Mặt chữ điền không phản ứng, vẫn cứng đờ nhấc chân định băng qua đường.
Vân Chiêu thử lại lần nữa: "Tôi biết ông chủ của anh ở đâu, anh muốn đòi tiền lương đúng không?"
Con cơ biến chủng khựng lại, chậm chạp quay người. Vẻ mặt hắn mờ mịt, dường như không thể hiểu nổi tại sao ở đây lại có người.
"Ông chủ... ở đâu? Tiểu Minh bị bệnh... phải đòi tiền lương để chữa bệnh..."
Vân Chiêu tùy tiện chỉ tay về một hướng: "Anh cứ đi thẳng con đường kia là sẽ tìm thấy ông ta."
Mặt chữ điền ngẩn ra một lát rồi gật đầu máy móc: "Được... tìm ông ta... Tiểu Minh bị bệnh, phải đòi tiền lương..."
Hắn thực sự quay người đi theo hướng Vân Chiêu chỉ.
"Đợi đã." Vân Chiêu lại gọi giật lại.
Hạ Tường vừa mới thở phào được một cái, tim lại vọt lên tận cổ họng.
Con quái vật ngơ ngác nhìn cô, chất dịch đen kịt từ cổ hắn rỉ ra ngày càng nhiều... Vân Chiêu như không hề thấy, thản nhiên hỏi: "Anh có biết chìa khóa ở đâu không?"
Gã đàn ông vẫn giữ vẻ mờ mịt đó, lẩm bẩm: "Tôi tìm ông chủ... tìm ông chủ... tìm ông chủ để làm gì nhỉ?"
"A, sắp không nhớ ra nổi nữa rồi."
Vân Chiêu hiểu ngay là không khai thác được gì thêm, bèn chỉ về phía ngã tư: "Vậy anh đi mau đi, kẻo ông chủ đi mất đấy."
Cái bóng mặt chữ điền lủi thủi rời đi, dần biến mất trong màn sương mù. Mãi đến khi không còn thấy bóng dáng hắn đâu, Hạ Tường mới dám thở mạnh.
Vậy là trong Khu ô nhiễm, lũ cơ biến chủng sẽ biến lại thành hình dáng lúc sinh thời và giữ được ý thức cơ bản sao?
Lúc đoàn xe tiến vào đây, họ không hề thấy bóng dáng con cơ biến chủng nào quanh quẩn bên ngoài. Những quái vật đó thường ẩn mình trong Khu ô nhiễm, chỉ thỉnh thoảng mới mò ra ngoài săn người làm thức ăn. Việc chúng xuất hiện trên phố lúc này chứng tỏ lũ cơ biến chủng đã đánh hơi thấy sự hiện diện của Khu ô nhiễm mới, đại quân của chúng sẽ sớm đổ bộ tới đây thôi.
"Đi thôi, phải mau chóng tìm thấy chìa khóa để rời khỏi đây."
Vân Chiêu sắp xếp lại suy nghĩ, tiếp lời: "Tôi có vài giả thuyết cần kiểm chứng, tiếc là không đủ thời gian. Nhưng tôi đại khái đã hiểu 'Khu ô nhiễm sống dậy vào ban đêm' nghĩa là gì rồi."
Đó là đồng hóa.
Khi đêm xuống, Khu ô nhiễm rất có thể sẽ biến thành một thế giới mà con người vốn quen thuộc. Một khi bị đồng hóa vào đó, có lẽ họ sẽ vĩnh viễn không bao giờ thoát ra được. Nhận ra thời gian không còn nhiều, hai người không khỏi rảo bước nhanh hơn.
.........
Bên ngoài Khu ô nhiễm.
Năm đội Lính gác cấp cao của căn cứ Lê Minh đã áp sát khu vực này từ sớm. Thế nhưng lượng cơ biến chủng dọc đường ngày một đông, buộc họ phải dừng lại tiêu diệt hết đợt này đến đợt khác để ngăn chúng tràn vào bên trong.
Mỗi khi có một Khu ô nhiễm mới ra đời, lũ quái vật này lại phát điên, điên cuồng tìm cách xâm nhập. Các Lính gác thà tiêu diệt chúng ngay từ bên ngoài, còn hơn là phải đối mặt với những con cơ biến chủng "nửa người nửa ngợm" biết mở miệng nói chuyện ở bên trong.
Trời tối dần. Nhận thấy tính chất nguy hiểm của ban đêm, đội trưởng Lính gác thu súng, ra lệnh: "Giết không xuể đâu, đừng lãng phí thời gian nữa. Vào trong!"
Đoàn xe lao vào vùng sương xám cuồn cuộn. Cảnh vật lập tức thay đổi. Mưa phùn giăng lối, màn sương mù xám xịt lượn lờ che khuất một phần cảm quan của Lính gác, khiến họ khó lòng phân định phương hướng. Năm đội Lính gác bắt đầu tản ra, tiến hành tìm kiếm theo kiểu rà soát từng mét đất.
Trên đường đi, hễ gặp phải con cơ biến chủng nào có hành tung quái lạ, các lính gác lập tức ra tay kết liễu.
"Mau chóng tìm ra ‘Người trông cửa' của lĩnh vực này để đánh sập toàn bộ Khu ô nhiễm."
Chìa khóa chỉ có thể mở lối thoát thân, nhưng chỉ khi tiêu diệt được người trông cửa thì cả Khu ô nhiễm mới thực sự tan rã. Người trông cửa chỉ là một cách gọi, bởi nó có thể là một con cơ biến chủng, một món đồ nội thất, một ngọn cỏ, một miếng bánh quy hay thậm chí là một viên đá vô danh ven đường. Chính vì phạm vi quá rộng và thiên biến vạn hóa như vậy nên nhiều Khu ô nhiễm vẫn tồn tại dai dẳng cho đến tận bây giờ.
Tuy nhiên, Khu ô nhiễm mới hình thành thường chưa ổn định, nhiều vật thể chưa kịp định hình. Người trông cửa lúc này thường mang những đặc điểm nhận dạng rất riêng biệt. Cụ thể là đặc điểm gì thì không ai nói rõ được, nhưng lính gác với ngũ cảm siêu việt chỉ cần nhìn thấy là sẽ theo bản năng xác định được ngay.
Hoặc nói chính xác hơn, đó là một loại khí tức. Những lính gác sở hữu ngũ cảm siêu cấp có thể cảm nhận được loại khí tức này.
Ở một diễn biến khác.
Chiếc xe thiết giáp màu đen hầm hố vượt qua vạch cảnh giới, tiến thẳng vào Khu ô nhiễm rồi dừng lại bên một con phố u ám. Tạ Đồ khoác áo mưa bước xuống xe. Với vóc dáng cao ráo trong bộ đồ tác chiến đen của căn cứ Thự Quang, đôi chân dài linh hoạt và khí thế áp đảo, anh khiến người đối diện cảm thấy áp lực cực lớn.
Tạ Đồ thu lại vẻ lười nhác thường ngày, ánh mắt trở nên sắc lạnh như lưỡi dao vừa tôi qua băng tuyết. Những vệt bánh xe trên nền đất phong hóa dẫn đến đây bỗng dưng biến mất không dấu vết ngay tại rìa Khu ô nhiễm.
Theo tin tức từ tai mắt tại căn cứ Lê Minh, không hề có Dẫn đường nào vào thành. Dấu vết để lại dọc đường cho thấy, mục tiêu khả năng cao đã lọt nhầm vào Khu ô nhiễm này.
Tạ Đồ cúi đầu liếc nhìn thời gian, bắt đầu hạ lệnh: "Hiện tại là 5 giờ 15 phút. Chia thành các tổ hai người tách ra hành động. Trong lúc người của căn cứ Lê Minh mải mê tìm người trông cửa, chúng ta phải lùng sục bằng được tung tích của vị Dẫn đường cấp cao kia."
"Rõ!"
Tạ Đồ bổ sung thêm: "Bất kể có tìm thấy người hay không, đúng 6 giờ rưỡi tất cả phải quay lại đây hội quân."
"Đã rõ!"
Tống Lương và Đoạn Tích thành một đội, mang theo trang bị tác chiến biến mất vào màn mưa. Thỏ Tử vác súng bắn tỉa lên vai, cùng Đào Hạo Hạo tiến về phía hướng ngược lại.
Còn về phần đội trưởng Tạ Đồ của họ. Với tư cách là một Lính gác cấp S, anh chẳng cần ai phải lo lắng cho mình cả.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)