Bên trong Khu ô nhiễm.
Đường phố chìm trong một bầu không khí u ám, sâu hun hút không thấy điểm dừng. Chẳng biết từ lúc nào, bầu trời bắt đầu lất phất những hạt mưa phùn dày đặc tựa như màn sương mờ ảo.
Mưa bám trên lớp kính cửa sổ, khiến cảnh vật bên ngoài trở nên nhòe nhoẹt, xa xăm. Những tiếng bộp bộp của giọt mưa nện xuống nóc xe càng làm không gian bên trong thêm phần ngột ngạt. Áp lực vô hình khiến ai nấy đều cảm thấy khó thở.
Vân Chiêu liếc nhìn đồng hồ, dòng chảy thời gian vẫn chưa có biến động gì, kim đồng hồ vẫn tích tắc chạy bình thường.
4 giờ 46 phút chiều. Đã hai tiếng rưỡi trôi qua kể từ khi họ lọt vào đây.
Lực lượng từ căn cứ Lê Minh không thể nào chậm trễ đến thế, đáng lẽ họ phải có mặt từ lâu rồi mới đúng.
Hạ Tường cũng có cùng suy nghĩ, cậu lầm bầm: "Mỗi Khu ô nhiễm đều khác nhau, không biết khu vực mới hình thành này rộng chừng nào, có lẽ người của căn cứ Lê Minh đã vào rồi cũng nên..."
Còn việc vì sao họ vẫn chưa tìm thấy đoàn xe, thì chẳng ai rõ.
"Đêm tối ở Khu ô nhiễm cực kỳ nguy hiểm!" Trình Đông Thụ mím chặt môi, dán mắt vào từng nhịp chuyển động của thời gian, toàn thân căng như dây đàn: "Chúng ta không thể ở lại đây qua đêm được!"
Anh theo bản năng quay sang nhìn Vân Chiêu, như muốn tìm kiếm sự dẫn dắt từ cô.
Vân Chiêu vẫn im lặng, lặng lẽ quan sát cảnh vật bên ngoài. Thiết lập màng chắn tinh thần giúp cảm quan của cô được phóng đại gấp bội; những sợi tơ tinh thần liên tục bắt trọn từng cung bậc cảm xúc của mọi người trên các xe phía sau: sợ hãi, căng thẳng, hoảng loạn, và cả... sự tin tưởng?
"Vân Chiêu?" Thấy cô không đáp, Trình Đông Thụ lên tiếng gọi.
Vân Chiêu khẽ ừ một tiếng, đưa tay lục lọi trong đống hành lý chất cao như núi bên cạnh. Một lát sau, cô lôi ra một chiếc ô màu đen và một chiếc ba lô.
Bên trong ba lô có la bàn (dù vô dụng trong Khu ô nhiễm), đèn pin, bản đồ, một cuốn sổ tay, một con dao găm sắc lẹm và một ít lương khô.
Vân Chiêu đặt ba lô lên đùi, kéo khóa kiểm tra lại lần cuối rồi đáp: "Anh nói đúng, không thể ở lại đây qua đêm. Tôi sẽ ra ngoài thử xem có tìm được 'chìa khóa' hay không."
Trước đây, các chú thường xuyên tới đại căn cứ để đổi vật tư và giao thiệp với các Lính gác ở đó nên họ có khá nhiều kinh nghiệm...
Một vị Lính gác cấp A từng nói với họ rằng: Ngay khi màn đêm buông xuống, toàn bộ Khu ô nhiễm sẽ “sống dậy”.
Cụm từ “sống dậy” đó thực chất là gì, Vân Chiêu không rõ. Cô vốn nghĩ lực lượng từ căn cứ Lê Minh sẽ sớm thâm nhập vào đây, nhưng nếu giờ không tự tìm cách cứu mình, rất có thể họ sẽ phải kẹt lại đây qua đêm. Cô không thể đem tính mạng của cả thị trấn ra để đánh cược.
Hạ Tường nghe vậy thì kinh hãi, vội ngăn cản: “Không được, bên ngoài tình hình chưa rõ, chị không thể ra ngoài một mình.”
Trình Đông Thụ cắn răng tiếp lời: “Cô không có sức chiến đấu, để tôi đi cùng cô.”
“Anh Đông Thụ sao cũng làm liều thế...” Hạ Tường sốt ruột không thôi. Mọi người đều mù mịt về Khu ô nhiễm này, trời lại đang mưa, cứ thế xông ra ngoài chẳng biết sẽ đối mặt với thứ gì.
Vân Chiêu lắc đầu, nhìn Trình Đông Thụ: “Anh là Lính gác cấp B, anh phải ở lại đây để bảo vệ mọi người.”
Rồi cô quay sang trấn an Hạ Tường: “Khu ô nhiễm mới hình thành thường có mức độ nguy hại thấp, chị ứng phó được.”
Nhưng Hạ Tường vẫn không yên tâm. Dẫn đường dù mạnh mẽ về mặt tinh thần nhưng thể chất lại mỏng manh, chị Vân Chiêu trông nhu nhược thế kia, lỡ gặp nguy hiểm thì biết làm sao. “Hay là anh Đông Thụ cứ ở lại canh chừng đoàn xe, để em đi cùng chị Vân Chiêu.”
Vân Chiêu suy nghĩ một lát rồi gật đầu: “Được.”
Bóng dáng chú Thanh Điểu nhỏ bằng bàn tay chậm rãi hiện ra, đậu trên vai phải của cô. Có vẻ nó rất hứng thú với thế giới bên ngoài, hiếm khi thấy nó vỗ cánh đầy phấn khích như vậy. Nó nheo đôi mắt sắc lẹm, ngạo nghễ nhìn Trình Đông Thụ.
【 Đồ phế vật. 】
Trình Đông Thụ nghẹn họng, lại là cái ánh mắt xem thường như nhìn rác rưởi ấy. Con chim này đang chửi anh đúng không? Chắc chắn là nó đang chửi anh!
Vân Chiêu không để ý đến màn kịch nhỏ đó, cô đeo ba lô, bật ô rồi mở cửa bước xuống xe.
Tiếng mưa rơi lộp bộp, dồn dập nện trên mặt ô. Không khí bên ngoài nồng nặc mùi tanh hôi ẩm ướt, lẫn lộn giữa mùi nước mưa và bụi đất. Nhìn qua màn mưa, lớp sương mù mỏng bao phủ lấy toàn bộ con phố, khiến thế giới xung quanh trở nên mờ ảo, dị thường.
Con phố vắng tanh không một bóng người, chìm trong sự tĩnh lặng đến rợn tóc gáy. Cảm giác quỷ quyệt, âm trầm và nồng nặc tử khí bao trùm lấy không gian, tạo nên một sự kỳ quái khó lòng giải thích bằng lời.
Hạ Tường vội vàng tròng áo mưa vào rồi chạy đuổi theo. Năm người trên chiếc xe việt dã bên cạnh phát hiện động tĩnh, lộ rõ vẻ kinh ngạc tột độ, dán mắt vào Vân Chiêu và ra hiệu liên hồi qua lớp kính xe.
Vân Chiêu chỉ tay về phía trước, ra hiệu rằng mình chỉ hoạt động ở loanh quanh đây. Cô biết một khi mình đi quá xa, màng chắn bảo vệ đoàn xe sẽ tan biến. Đây cũng là dịp để cô thử nghiệm giới hạn năng lực của chính mình.
Sau khi trấn an bọn họ, Vân Chiêu che ô bước tiếp. Chú Thanh Điểu vỗ cánh, những đốm huỳnh quang màu xanh lục bỗng dưng xuất hiện, hóa thành những tinh thể li ti bao quanh lấy cô thay vì tan biến như mọi khi. Các sợi tơ tinh thần bắt đầu lan tỏa điên cuồng ra xung quanh.
Sợ hãi ư? Không. Giữa nơi quỷ bí mà ai ai cũng muốn tránh xa này, cô lại cảm thấy dòng máu trong người mình trở nên nóng hổi, ẩn hiện một tia phấn khích kỳ lạ.
Hạ Tường chạy chậm đuổi kịp, đi song song với cô trên phố. Mặt đất từ đường đất vàng chẳng biết đã biến thành đường xi măng tự bao giờ; nước mưa đọng thành vũng chảy xuôi, đục ngầu và pha lẫn những vệt chất nhầy màu đen loang lổ.
"Là cơ biến chủng."
Hạ Tường căng thẳng, lẩm bẩm như đang học thuộc lòng: "Nhật ký của đại ca có ghi, Khu ô nhiễm có sức hút chết người đối với cơ biến chủng. Một khi có Khu ô nhiễm hình thành, tất cả quái vật quanh đó sẽ đánh hơi thấy mà kéo đến."
Cậu coi cuốn nhật ký ấy như kim chỉ nam, đọc thuộc đến làu làu. Tim Hạ Tường đập liên hồi, tay nắm chặt khẩu súng giấu dưới lớp áo mưa.
"Đừng căng thẳng."
Vân Chiêu hạ thấp tông giọng: "Các căn cứ lớn chắc chắn có cách đối phó với Khu ô nhiễm, chúng ta chỉ cần tìm thấy chìa khóa là có thể ra ngoài."
Một luồng cảm xúc? Cô ngẩn người, dán mắt chăm chú về phía ấy.
Chỉ một lát sau, từ trong màn sương mờ mịt phía trước, một bóng người dần dần hiện ra. Hạ Tường lập tức thủ thế, giơ súng lên, toàn thân cứng đờ như tượng, không rời mắt khỏi cái bóng mờ ảo đang tiến lại gần.
Bóng người ấy mỗi lúc một rõ hơn. Đó là một người đàn ông trung niên mặt chữ điền, "hắn" mặc chiếc áo phông rẻ tiền cùng chiếc quần jeans rộng thùng thình đã sờn rách, ngang hông đeo một chiếc túi màu đen.
Hắn như thể không nhìn thấy hai người, cứ thế lẩm bẩm bước về phía bên kia đường:
"Phải đòi tiền lương... Tiểu Minh đang bệnh, hôm nay nhất định phải lấy được tiền..."
"Ông chủ đâu rồi? Sao đốc công không nghe máy?"
"À, ông chủ chắc đang ngồi trong văn phòng ấm áp, ngồi dưới máy lạnh mà nhâm nhi trà đạo rồi..."
Vân Chiêu hạ thấp tầm mắt nhìn xuống. Một thứ chất lỏng màu đen kịt đang không ngừng chảy ra từ ống quần của hắn, hòa lẫn vào nước mưa nhỏ xuống mặt đất, kết thành những vũng nước sẫm màu.
Đây chính là một con cơ biến chủng.
Nhưng tại sao ở trong Khu ô nhiễm, cơ biến chủng lại có thể giữ được hình dáng con người và thốt ra tiếng người như thế này?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)