Năm chiếc xe buýt được kẹp giữa hai chiếc xe việt dã, chở theo toàn bộ người dân trong thị trấn lao nhanh về phía Bắc. Trên nóc mỗi chiếc xe đều chất cao ngất ngưỡng những kiện hành lý buộc vội.
"Chị Vân Chiêu" trong lời cô bé khi nãy đang ngồi ở ghế sau của chiếc xe việt dã dẫn đoàn.
Cô trông còn rất trẻ, khuôn mặt nhỏ chỉ bằng bàn tay ẩn dưới vành mũ sụp xuống. Bộ quân phục dã chiến cũ kỹ, rộng thùng thình khoác trên người càng làm tôn lên vóc dáng nhỏ nhắn, mảnh mai có phần đơn độc của cô.
Lúc này, Vân Chiêu cũng đang lặng lẽ nhìn màn sương xám cuồn cuộn phía xa. Khoảng trời đó xám xịt đến mức ánh mặt trời cũng chỉ có thể len lỏi chút tia sáng yếu ớt chiếu xuống.
Chỉ trong chớp mắt, màn sương xám đã áp sát thị trấn nơi cô đã gắn bó suốt 12 năm.
Mười hai năm trước, Vân Chiêu vẫn còn là một đứa trẻ ngây thơ, được đội tìm kiếm của thị trấn phát hiện tại rìa Khu ô nhiễm. Đội Lính gác cứu cô năm đó có tám người, đều là dân bản xứ của thị trấn Thanh Sơn. Từ đó, cô coi nơi này là nhà.
Phía sau núi của thị trấn có nguồn nước ngầm trong lành không bị ô nhiễm và một khoảng đất nhỏ có thể canh tác. Thế nhưng, các nhu yếu phẩm khác lại cực kỳ khan hiếm.
Để sinh tồn, các Lính gác đã lập thành đội tìm kiếm, dấn thân vào vùng giáp ranh của Khu ô nhiễm để thu lượm vật tư. Khi đó, đội có năm Lính gác cấp B, năng lực tác chiến khá ổn, lại cách xa Khu ô nhiễm số 6 nên cuộc sống của mọi người trôi qua không quá tệ, cũng chẳng quá tốt.
Nhưng rồi... Khu ô nhiễm số 6 liên tục khuếch tán, các Lính gác trong đội tìm kiếm đều đã hy sinh. Có người bỏ mạng dưới móng vuốt của cơ biến chủng, có người sau khi cuồng hóa lại trở thành một phần trong đám quái vật ấy.
Tất cả đều nằm lại trong màn sương mù bao phủ Khu ô nhiễm số 6 kia.
Vân Chiêu khẽ nhắm mắt, một luồng cảm xúc trào dâng trong lòng. Tinh thần thể của cô dường như cũng bị tác động, nó chậm rãi chui ra, vỗ cánh đậu ngay trên đỉnh đầu cô.
Đó là một chú chim nhỏ màu xanh thanh khiết chỉ cỡ lòng bàn tay. Nó sở hữu đôi mắt thú màu xanh băng giá, lông đuôi dài thướt tha đầy khí chất. Chiếc mỏ nhọn màu bạc ánh lên tia lạnh lẽo dưới nắng, toàn thân bao phủ lớp lông vũ tỏa ra sắc xanh lam lấp lánh như bảo thạch.
Vân Chiêu đưa tay chạm nhẹ vào nó. Chú Thanh Điểu kiêu ngạo ngẩng cao đầu, đón nhận cái vuốt ve của cô.
Cậu thiếu niên lái xe trông chỉ khoảng mười sáu, mười bảy tuổi tên là Hạ Tường, vẫn luôn dùng dư quang để để ý động tĩnh phía sau.
Khi tinh thần thể được cụ tượng hóa, chỉ có Lính gác và Dẫn đường mới có thể nhìn thấy. Theo những gì họ biết, tinh thần thể của Dẫn đường phần lớn là những loài động vật ăn cỏ hiền lành, bởi hình thái ôn hòa sẽ có lợi hơn cho việc trấn an Lính gác.
Thế nhưng tinh thần thể của Vân Chiêu thì lại khác...
Chú chim xanh dường như cảm nhận được điều gì, bất chợt ngẩng đầu, dùng ánh mắt cao quý mà lãnh đạm lườm cậu một cái sắc lẹm.
Ánh mắt ấy như muốn nói: Nhìn cái gì mà nhìn!
Hạ Tường nuốt nước bọt cái ực, vội vàng ngồi ngay ngắn lại, dán mắt vào đoạn đường phía trước.
Trình Đông Thụ – người đang ngồi ở ghế phụ, tay lăm lăm súng cảnh giới – kể từ khoảnh khắc tinh thần thể của Vân Chiêu xuất hiện, toàn thân đã căng cứng như dây đàn. Anh ta bất động như tượng, chẳng dám quay đầu lại nhìn lấy một lần.
Hạ Tường khẽ hắng giọng: "Chị Vân Chiêu, tin tức đã phát đi rồi, chúng ta thực sự định tới căn cứ Thự Quang sao?"
"Ừm." Vân Chiêu đáp khẽ.
Hạ Tường có chút do dự: "Nhưng chúng ta gần căn cứ Lê Minh nhất, sao không chọn nơi gần mà lại phải đi đường vòng tới tận căn cứ Thự Quang ở khu vực Tây Nam?"
"Bởi vì chỉ có Thự Quang là căn cứ lộ thiên."
Vân Chiêu kiên nhẫn giải thích: "Khu vực Tây Nam tài nguyên phong phú, lại dựa vào căn cứ lớn nên không phải lo về an ninh, mọi người sau này sẽ có cuộc sống tốt hơn."
Đã quyết định chuyển nhà, đương nhiên phải chọn nơi tốt nhất.
Năm đó khi tận thế ập đến, quốc gia đã khẩn cấp xây dựng hàng trăm khu trú ẩn dưới lòng đất. Hai trăm năm trôi qua, chỉ còn bốn khu trú ẩn lớn là còn tồn tại. Những nơi vốn được gọi theo số hiệu nay đã chính thức đổi tên thành: căn cứ Lê Minh, Thần Hi, Hi Vọng và Thự Quang.
Trong đó, ba căn cứ đầu đều nằm sâu dưới lòng đất. Chỉ duy nhất căn cứ Thự Quang ở vùng Tây Nam là tọa lạc giữa đại ngàn trên mặt đất.
Thế hệ cha ông từng trải qua thời kỳ đen tối cực kỳ khao khát ánh mặt trời. Nếu có thể chọn kiến trúc trên mặt đất, phần lớn mọi người đều không muốn chui rúc dưới hầm tối. Thật ra, mục đích Vân Chiêu chọn Thự Quang không chỉ dừng lại ở đó, nhưng cô không có ý định nói chi tiết.
"Nhưng lộ trình xa quá, dọc đường phải băng qua rất nhiều Khu ô nhiễm." Hạ Tường vẫn đầy vẻ lo âu.
Vân Chiêu "ừm" một tiếng, mở tấm bản đồ mà cô nhờ người mua từ căn cứ Lê Minh hồi tháng 11 năm ngoái.
"Bản đồ này mới cập nhật, chúng ta chỉ cần tránh các Khu ô nhiễm có mức độ nguy hiểm từ 4 sao trở lên là được."
Các Khu ô nhiễm 4 sao thường xuyên khuếch tán và làm thay đổi địa hình, nhất định phải đi vòng. Còn các khu 5 sao – những nơi hình thành từ giai đoạn đầu của thời kỳ đen tối – thì cực kỳ nguy hiểm!
"Vâng, em hiểu rồi." Hạ Tường gật đầu đồng ý.
Lúc này, Khu ô nhiễm số 6 đang bắt đầu khuếch tán mạnh mẽ từ hướng Đông Nam.
Họ hiện đang tháo chạy về hướng Bắc, dự tính đến đoạn đường số 102 sẽ chuyển hướng vòng về khu vực Tây Nam. Dọc đường đi đầy rẫy những sinh vật biến dị nguy hiểm, nhưng chỉ cần có chị Vân Chiêu ở đây và tránh được vùng sương xám thì mọi chuyện vẫn ổn.
“Đêm nay e là không kịp tới trạm gác Tiếu Cương gần nhất đâu…”
Hạ Tường chưa kịp dứt lời, Trình Đông Thụ ở ghế phụ đã có động tác cực nhanh, tiếng đạn lên nòng vang lên khô khốc.
Anh chộp lấy bộ đàm: “Các xe phía sau chú ý! Cơ biến chủng cấp 2 xuất hiện, chuẩn bị chiến đấu!”
Trình Đông Thụ nhẩm đếm, tổng cộng có tám con, số lượng không quá nhiều. Có Vân Chiêu ở đây, họ hoàn toàn có thể đối phó được.
Lính gác trên các xe phía sau nhận được tín hiệu, lập tức mở cửa sổ, leo lên nóc xe dàn vũ khí. Đám quái vật ngày càng áp sát, gương mặt chúng dữ tợn và tham lam, gầm rít liên hồi như muốn lao vào xé xác con mồi ngay lập tức.
Tuy vậy, không ai hoảng loạn. Tất cả đều đanh mặt lại, nhìn chằm chằm vào mục tiêu, chờ đợi thời cơ khai hỏa.
Vân Chiêu nhấn nút, cửa sổ xe chậm rãi hạ xuống. Chú Thanh Điểu đậu trên đầu cô chỉ lười biếng liếc nhìn lũ quái vật một cái rồi lại thu hồi tầm mắt, bộ dạng như chẳng buồn để tâm.
Vân Chiêu khẽ giơ tay.
Những đốm huỳnh quang màu xanh đậm nhấp nháy hiện ra quanh người cô, rồi lại hóa thành những tinh thể li ti tan biến vào không trung. Chẳng ai nhìn rõ cô đã làm gì, chỉ thấy những con cơ biến chủng đang bay giữa trời đột ngột khựng lại, con nào con nấy đều lộ ra vẻ mặt ngơ ngác, mê muội.
Chúng chẳng khác nào những tấm bia ngắm đứng hình ngay giữa không trung.
Trình Đông Thụ không hề do dự, siết cò nã đạn vào lũ cơ biến chủng, theo sau đó là những tràng súng nổ vang rền liên tiếp...
Sức mạnh của một Dẫn đường nằm ở phương diện tinh thần. Và một Dẫn đường thực sự mạnh mẽ không chỉ trấn an được Lính gác, mà thậm chí còn có thể gây ảnh hưởng lên cả cơ biến chủng.
Đây là điều mà họ chỉ mới khám phá ra sau khi Vân Chiêu thức tỉnh.
Tám con cơ biến chủng cấp 2 nhanh chóng bị tiêu diệt, đoàn xe an toàn băng qua khu vực này.
…………
Khi màn đêm buông xuống, đội ngũ dừng chân tại một nhà xưởng bỏ hoang đã lâu.
Nhà xưởng bị cát vàng vây hãm, những cánh cổng sắt rỉ sét loang lổ cùng ô cửa sổ vỡ nát, mảnh kính vụn rải rác đầy đất. Ánh trăng xuyên qua mái nhà thủng lỗ chỗ, đổ xuống những bóng hình loang lổ, tồi tàn. Khắp nơi đều toát lên vẻ cũ nát và hiu quạnh.
Năm chiếc xe buýt cùng hai chiếc xe việt dã tiến vào khu xưởng, mọi người thất thần bước xuống xe.
"Ai muốn đi vệ sinh thì đi theo nhóm, tuyệt đối không được đi xa, chỉ hoạt động bên trong nhà xưởng thôi!" Các Lính gác lớn tiếng dặn dò người dân.
Vân Chiêu dùng tinh thần lực quét qua một lượt rồi cũng xuống xe, định bụng ra phía sau thăm lũ trẻ.
Ngay khi cô vừa đi khỏi, Trình Đông Thụ lập tức kéo Hạ Tường vào một góc khuất.
Anh nhìn cậu với ánh mắt đầy phức tạp, trầm giọng hỏi: "Tường Tử, cậu nói thật cho tôi biết đi, tinh thần thể của Vân Chiêu rốt cuộc là cái giống gì vậy?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)