Mùa hè năm 2446.
Dưới cái nắng gay gắt như thiêu như đốt, sa mạc trải dài mênh mông bát ngát. Mặt đất bốc nhiệt hầm hập, nhìn từ xa, ngay cả không khí cũng trở nên vặn vẹo, biến dạng.
Ầm vang…
Từ vùng đất bị màn sương xám bao phủ, một chiếc xe bọc thép việt dã hạng nặng lao vọt ra, phóng điên cuồng giữa màn sương dày đặc, cuốn theo bụi mù mịt.
Ngay sát phía sau, bảy tám con cơ biến chủng khí đang ráo riết đuổi theo.
Lũ quái vật này cao khoảng hai ba mét, toàn thân bao phủ bởi một luồng hắc khí. Chất dịch nhầy từ người chúng nhỏ xuống cát, bốc lên những làn khói trắng ăn mòn kêu "xèo xèo".
Vừa lộ diện dưới ánh mặt trời chói chang, chúng lập tức trở nên nóng nảy, gầm gừ nhe nanh múa vuốt về phía chiếc xe đang dần xa khuất, dáng vẻ đầy vẻ hung hãn và không cam lòng.
"Cơ hội tốt đấy, Thỏ Tử, xử lý sạch lũ này đi!" Một giọng nam thô lỗ hét lớn.
"Rõ!"
Bên trong xe, một cô gái tóc ngắn ngang tai rời khỏi ghế ngồi, tay xách khẩu súng bắn tỉa hạng nặng, thuần thục lên đạn rồi vào tư thế.
Chiếc xe thiết giáp bất ngờ lùi lại, thực hiện một cú drift đẹp mắt để quay đầu xe.
Ngay lúc đó, cửa sổ trời trên nóc bật mở.
Nữ tay súng bắn tỉa bí danh "Thỏ Tử" nhô người ra khỏi cửa sổ, dựng súng, nhanh chóng tìm điểm tựa để nhắm bắn.
Đoàng!!
Giữa trời cát vàng cuồn cuộn, một con biến chủng trúng đạn, rú lên thảm thiết rồi ngã gục.
Lực giật cực mạnh khiến bả vai cô hơi ngả về sau, nhưng cô nhanh chóng lấy lại thăng bằng, tiếp tục khóa mục tiêu kế tiếp.
Là một "Lính gác" sở hữu ngũ cảm siêu phàm, cô dễ dàng nắm bắt được mọi quỹ đạo di chuyển của lũ biến chủng.
"Đẹp lắm! Giết sạch tụi nó đi!"
Người đàn ông lái xe huýt sáo phấn khích, tiếp tục điều khiển con quái thú bọc thép chạy vòng quanh để thu hút sự chú ý của lũ quái vật.
Trên xe tổng cộng có năm người.
Ngồi ở ghế phụ có một người đàn ông đang chống tay lên cửa sổ. Đường nét khuôn mặt anh sắc lạnh như dao tạc, đôi mắt sâu hoắm dưới hàng chân mày rậm toát lên ánh nhìn bén ngót.
Thêm vài tiếng súng chát chúa vang lên...
Tạ Đồ nghiêng đầu nhìn ra cửa sổ, toàn bộ lũ cơ biến chủng đã bị tiêu diệt gọn. Ở ghế sau, một thanh niên đầu đinh vẻ mặt khá trầm ổn, hai tay ôm khư khư một chiếc hộp cũ kỹ: "Đội trưởng, đồ lấy được rồi, giờ mình về căn cứ chứ?"
Tạ Đồ không đáp lời ngay. Anh nhấc cổ tay trái lên, kiểm tra thông tin trên thiết bị đầu cuối. Một lúc lâu sau, anh thu liễm thần sắc, đôi mắt híp lại đầy nguy hiểm: "Đến gần Khu ô nhiễm số 6."
Khu ô nhiễm số 6? Không khí trong xe đột ngột chùng xuống.
Thỏ Tử nhanh nhẹn đóng sập cửa sổ trời, ôm súng ngồi lại vào chỗ, lên tiếng: “Đội trưởng, nhu yếu phẩm trên xe không còn nhiều đâu.”
“Phải đấy, tự dưng tới Khu ô nhiễm số 6 làm gì thế?” Gã lái xe lầm bầm đầy thắc mắc. Chẳng lẽ lại có nhiệm vụ mới?
Thế kỷ 22.
Bóng tối đột ngột giáng xuống, mạng lưới điện tê liệt hoàn toàn. Những Khu ô nhiễm quái dị cùng lũ cơ biến chủng bắt đầu xuất hiện. Hành tinh chính thức bước vào kỷ nguyên tận thế đen tối kéo dài suốt hai trăm năm.
Trong những ngày tháng không ánh sáng, không điện năng, quái vật hoành hành đã đẩy nhân loại vào bước đường cùng. Vô số khu trú ẩn dưới lòng đất lần lượt thất thủ...
Giữa cơn nguy biến, một bộ phận nhỏ con người đã thức tỉnh siêu năng lực. Họ được gọi là Lính gác.
Lính gác sở hữu cơ thể cường đại và ngũ cảm nhạy bén phi thường. Nhưng mỗi lần sử dụng năng lực, họ lại tiến gần hơn tới bờ vực cơ biến. Kết cục cuối cùng đều là bị vật chất hắc ám nuốt chửng, trở thành chính những con quái vật ăn thịt người kia.
Một khi Lính gác phát sinh cơ biến, họ sẽ trở thành mối hiểm họa kinh khủng hơn bất kỳ cơ biến chủng nào.
Có lẽ chính vì lẽ đó, một loại siêu năng lực quyền năng khác đã ra đời. Họ sở hữu sức mạnh tinh thần mạnh mẽ, có khả năng khơi thông thế giới tinh thần hỗn loạn và trấn an các Lính gác.
Dẫn đường.
Dù là lực lượng chủ chốt của thời đại đen tối, nhưng mãi đến năm thứ 10 sau khi Lính gác xuất hiện, vị Dẫn đường đầu tiên trên thế giới mới lộ diện. Trong nhận thức của mọi người: Dẫn đường là báu vật hiếm hoi, nhưng cũng đầy yếu ớt.
Chính vì thế, khi Tạ Đồ thông báo với đồng đội rằng người họ sắp đón là một Dẫn đường cấp cao, cả đội như nổ tung!
“Tôi không nghe nhầm chứ? Sắp có Dẫn đường mới sao?”
“Chẳng lẽ lần trước Đội trưởng đe dọa căn cứ thực sự có tác dụng rồi?”
Hiện tại, thời đại đen tối đã trôi qua mười chín năm. Ánh sáng đã trở lại với nhân gian. Thế nhưng, hai thế kỷ tận thế đã khiến hơn 80% động thực vật tuyệt chủng, số còn lại phần lớn đều bị biến dị. Lương thực khan hiếm, văn minh thụt lùi.
Thế giới sớm đã tan hoang, đổ nát. Nguồn tài nguyên ít ỏi còn sót lại chẳng đủ nuôi sống tất cả. Những khu trú ẩn quy mô lớn còn sót lại sau khi khôi phục được liên lạc đã cùng nhau khởi xướng "Kế hoạch cứu thế", quyết định thâm nhập vào các Khu ô nhiễm để tìm ra chân tướng thảm họa.
Nhưng nồng độ vật chất hắc ám trong các Khu ô nhiễm quá cao, Lính gác khi làm nhiệm vụ chỉ cần quá độ sử dụng năng lực là rất dễ phát sinh cơ biến. Điều này khiến tỉ lệ thương vong của Lính gác luôn ở mức báo động.
Tạ Đồ cho rằng, Dẫn đường đã là binh chủng đặc biệt thì nên ra tiền tuyến cùng tác chiến, chứ không phải vì số lượng thưa thớt mà được nuôi nhốt trong căn cứ như động vật quý hiếm.
“Chắc chắn là Dẫn đường cấp cao chứ?”
Thanh niên đầu đinh ngồi ghế sau tên là Tống Lương. Anh ta liếc nhìn hai kẻ đang phấn khích nhất xe, rồi đảo mắt qua một người khác vẫn đang ngủ say sưa bên cạnh, không nhịn được mà dội gáo nước lạnh: “Chỉ là đi đón người thôi, mấy người có phải đang tưởng tượng quá nhiều rồi không?”
Lái xe Đào Hạo Hạo cười hà hà: “Cậu còn không hiểu đội trưởng nhà mình sao? Nếu chỉ là đón người bình thường, ai dám để anh ấy phải đích thân chạy vặt?”
Tống Lương quay đầu, ánh mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm đội trưởng, chờ đợi một lời giải thích.
Tạ Đồ gác chân, tay chống lên cửa sổ xe, khẽ cười: “Không phải nhiệm vụ từ căn cứ, là tin tức từ tai mắt truyền về.”
“Theo tình báo, Khu ô nhiễm số 6 đột ngột khuếch tán, một căn cứ nhỏ gần đó đang phải di tản về phía Bắc.” Tạ Đồ tiếp tục: “Nghe nói họ vừa thức tỉnh được một Dẫn đường, cấp bậc rất cao.”
Thỏ Tử vẫn chưa hiểu lắm: “Họ di tản thì liên quan gì đến chúng ta?”
Tống Lương lườm cô ấy một cái: “Bên ngoài đầy rẫy cơ biến chủng, di tản phải có điểm đến. Muốn được các đại căn cứ thu nhận thì Dẫn đường chính là tấm vé vào cửa.”
Quan trọng hơn, đây là Dẫn đường chưa được đăng ký tại bốn đại căn cứ. Đương nhiên, ai cướp được thì người đó thắng.
“Tôi hiểu rồi, đội trưởng bảo đi cướp người, thế mà mấy người cứ nghe nhầm thành đi đón!” Thỏ Tử cố gỡ gạc thể diện, nói năng đầy trịnh trọng.
Đào Hạo Hạo vừa nghe xong liền nhấn lút sàn chân ga: “Thế thì nhất định phải cướp cho bằng được!”
…………
Cùng lúc đó.
Tại một thị trấn biên thùy nằm ngoài rìa Khu ô nhiễm số 6.
Mây mù xám xịt trên bầu trời cuồn cuộn lan ra từ trung tâm theo mọi hướng, tầng tầng lớp lớp sương mù như những chiếc xúc tu đang ngoe nguẩy. Lũ cơ biến chủng với hình thù kinh tởm phấn khích hú hét trong màn sương dày. Vô số quái vật đã tràn ra khỏi Khu ô nhiễm, đổ bộ về phía thị trấn.
Thị trấn vốn có tường cao bao bọc giờ đây im lìm như một thành phố chết. Người dân đã rút lui toàn bộ từ hai giờ trước.
“Hai mươi năm trước, Khu ô nhiễm số 6 còn cách nơi này cả trăm cây số...”
Ngồi trên chiếc xe buýt, một người đàn ông trung niên nhìn màn sương xám đang vần vũ phía xa qua cửa sổ, tuyệt vọng lẩm bẩm.
Tốc độ khuếch tán quá nhanh. Cứ đà này, liệu tương lai nhân loại còn nơi nào để dung thân? Mất đi mái nhà duy nhất, con đường phía trước mờ mịt chẳng biết đi đâu về đâu.
Mọi người trên xe đều mất phương hướng, run rẩy trong nỗi sợ hãi tột cùng.
Đứa con gái nhỏ khoảng bảy tám tuổi ngồi cạnh quỳ hẳn lên ghế, ôm lấy cổ người đàn ông: “Ba đừng buồn, chị Vân Chiêu sẽ có cách mà.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)