Đôi mắt trên tàn hồn bị xé làm đôi của gã quỷ nam trừng trừng nhìn Tống Mang, ngập tràn oán hận.
"Đó là kho báu tao khó khăn lắm mới tìm được. Tao đã đánh đổi tất cả, không ai được phép đụng vào! Không kẻ nào được cướp của tao! Mày muốn nẫng tay trên kho báu của tao, mày đáng chết! Mày đáng chết!"
"Kho báu gì cơ?" Tống Mang thắc mắc: "Tôi tới quán trọ này nhưng chẳng hề lấy đi thứ gì cả."
Gã quỷ nam vẫn không ngừng gào thét:
"Không ai được đụng vào kho báu của tao! Kẻ nào dám cướp đều phải chết!"
Không được đụng vào sao?
Tống Mang nhớ lại những chuyện đã xảy ra trong phó bản. Ánh mắt cô chợt lạnh đi:
"Là ông đã trộm đồ của Xà Nữ! Vàng bạc châu báu trong giỏ của Tiểu Nha đều do ông lấy cắp!"
"Không… không phải…"
Cái miệng bị xé toạc của gã há hốc, dường như vẫn muốn la hét thêm. Thế nhưng một ngọn lửa màu xanh lam pha lục thình lình bùng lên trên người gã, chớp mắt đã thiêu rụi gã đến mức hồn bay phách lạc.
Gã thậm chí chẳng kịp phát ra tiếng kêu la thảm thiết nào đã biến mất tăm. Ngọn lửa ma quái kia cũng khiến hai cô bé giấy giật nảy mình.
"Đáng sợ quá, thứ gì vậy ạ?"
"Vừa nãy em lỡ chạm vào một tia lửa, đau điếng người luôn, suýt nữa là cháy rụi rồi!"
Hai cô bé vội vàng nấp ra sau lưng Tống Mang.
Tịch Ngọc hờ hững giải thích:
"Những chuyện gã định nói sẽ làm lộ nội dung cốt truyện. Hành động này bị coi là vi phạm quy tắc nên sức mạnh của phó bản đã xóa sổ gã."
Tống Mang trầm ngâm liếc nhìn Tịch Ngọc:
"Ý anh là việc gã phản bác lại, nói mình không phải là kẻ trộm đồ, chính là làm lộ cốt truyện sao?"
Tịch Ngọc:
"Không phải."
Tống Mang chờ mãi mà chẳng thấy anh ta nói tiếp. Cô sốt ruột cằn nhằn:
"Rốt cuộc 'không phải' là sao? Gã không phải kẻ trộm, hay gã không định phản bác tôi? Tại sao cứ đến thời khắc quan trọng là anh lại nhả ra đúng hai chữ thế hả?"
Tịch Ngọc đáp:
"Xin lỗi, không thể tiết lộ."
Tống Mang nheo mắt lại:
"Nói cách khác, anh nắm rõ bí mật của phó bản này, cũng biết ngụ ý của con quỷ dị vừa nãy là gì? Thế nhưng anh chưa từng đặt chân đến đây, sao lại rành rẽ về nơi này như vậy?"
Tịch Ngọc:
"Nếu cô cảm thấy tôi nắm rõ thì chính là tôi nắm rõ."
Tống Mang: "…"
Cô có thể tiêu hủy con người giấy này luôn được không?
Nói chuyện với anh ta thật sự quá sức mệt mỏi!
Tống Mang dứt khoát túm lấy cổ áo Tịch Ngọc, ném thẳng anh ta vào căn phòng giam tối mịt trong không gian lưu trữ của mình.
"Chui vào đó đi, chẳng được cái tích sự gì cả!"
Tịch Ngọc: "…"
Tống Mang xoay người nhìn sang hai cô bé giấy đang ngoan ngoãn đứng im lìm cạnh cửa. Cô ra lệnh:
"Xuống nhà xem thử Từ Húc Dương đã lấy được chuỗi bồ đề bạch ngọc của Tiểu Nha chưa."
"Vâng thưa chủ nhân."
Hai cô bé đồng thanh đáp lời. Sau đó, bóng dáng chúng đi xuyên qua cánh cửa gỗ rồi lượn vòng xuống lầu.
Dưới sảnh vẫn còn một vài người chơi chưa quay về phòng, nhưng bọn họ hoàn toàn không nhìn thấy hai con người giấy này.
Bà chủ quán trọ và bé gái đều đang ở trong bếp. Từ Húc Dương mang bộ mặt tái mét bước ra từ đó, trên tay nắm chặt chuỗi bồ đề bạch ngọc bóng loáng, trắng muốt.
"Lấy… lấy được rồi…"
Cậu ta nhìn lướt qua những người đang có mặt ở sảnh lớn, mừng rỡ nói:
"Tiểu Nha chẳng làm gì tôi cả, con bé còn chúc tôi ngủ ngon nữa. Việc này có phải chứng minh chuyện vi phạm quy tắc cũng chẳng có gì to tát không?"
Thấy món đồ trong tay Từ Húc Dương, Bạch gia vô cùng hài lòng. Gã gật gù:
"Không xảy ra chuyện gì chứng tỏ mạng mày lớn. Tối mai mày hãy đưa thứ này cho con khốn Lục Tư Tư kia, bắt nó mang đi giao cho Xà Nữ."
Còn về phần những người khác ư?
Hiện tại cậu ta chẳng còn tâm trí đâu mà thương xót cho bất kỳ ai nữa!
Cậu ta chỉ muốn sống sót quay về!
Đứng ở khoảng cách không xa, hai cô bé giấy đã thu hết màn kịch này vào tầm mắt. Sau đó, chúng quay trở lên lầu tìm Tống Mang.
Chúng thuật lại đầu đuôi mọi chuyện diễn ra bên dưới cho Tống Mang nghe. Một cô bé còn lên tiếng than vãn:
"Chủ nhân ơi, cái quán trọ này đắt khách thật đấy. Cầu thang chật ních toàn người là người! Em phải len lỏi mãi mới bò lên đây được!"
"Đúng thế ạ!" Cô bé còn lại cũng uất ức hùa theo: "Lúc đi lên em còn cảm giác có bàn tay dê xồm nào đó sờ soạng mình cơ. Nhưng vì đông người quá nên em chẳng kịp nhìn rõ mặt mũi kẻ đó!"
Nét mặt Tống Mang chợt sượng lại.
Lượt phó bản này chỉ có mười người chơi tham gia. Ban nãy đã có hai người bỏ mạng, tính ra chỉ còn vỏn vẹn tám người.
Cô và Lục Tư Tư đang ở trong phòng, Bạch gia và Từ Húc Dương thông qua giọng nói thì vẫn đang ở dưới lầu. Vậy suy ra trên cầu thang cùng lắm chỉ có bốn người, làm sao có thể đông đúc tới mức phải chen chúc cơ chứ?
Khoan đã, có gì đó sai sai…
Hai cô bé này vốn là người giấy. Chữ "người" thốt ra từ miệng người giấy, chưa chắc đã thực sự là con người!
Tống Mang cuống quýt dò hỏi:
"Trên cầu thang tầm khoảng bao nhiêu người? Đàn ông hay phụ nữ? Người già hay trẻ nhỏ?"
Cô bé thứ nhất:
"Có mười mấy người lận. Nam nữ già trẻ… à không, người già thì có chứ trẻ con thì không ạ. Mấy gã đàn ông trông hung tợn lắm, em đoán chừng một mình em đánh không lại bọn chúng."
Cô bé thứ hai:
"Em đoán chắc toàn là ác quỷ. Tiếc là con ác quỷ khi nãy bị xóa sổ mất rồi. Nếu có thể ăn được một nửa của gã, em đảm bảo mình sẽ tăng cấp vù vù cho xem."
Cấp bậc thẻ quỷ luôn tương ứng với thứ hạng của quỷ dị. Ba con người giấy Tống Mang vừa đốt ra nằm ở thứ hạng thấp bé nhất. Cả ba chỉ mang sức mạnh của ác linh, đến mức còn chẳng có khả năng ban tặng thẻ quỷ.
Ác quỷ xếp trên ác linh một bậc. Bắt đầu từ thứ hạng này trở lên, quỷ dị mới có khả năng tạo ra thẻ quỷ. Chuỗi phân cấp xếp sau đó lần lượt là: lệ quỷ, sát quỷ, La Sát, quỷ tướng và quỷ vương.
Vượt lên trên quỷ vương chính là quỷ tiên. Những nhân vật dưới âm tào địa phủ như Hắc Bạch Vô Thường, Phán Quan hay Diêm Vương đều được xếp vào hàng quỷ tiên.
Vừa mải miết suy tư đến đoạn này, Tống Mang lại loáng thoáng nghe thấy tiếng bà chủ quán trọ văng vẳng vọng lên từ dưới lầu.
"Các vị khách quý, mọi người có muốn về phòng nghỉ ngơi chưa? Giờ cũng đã khuya khoắt lắm rồi, tôi chỉ e quý khách sẽ đi lạc trong quán trọ mất. Tốt nhất mọi người hãy mau chóng quay về phòng nghỉ ngơi đi."
Một người lên tiếng hỏi vặn lại:
"Cái quán trọ này bé tí teo thế này, làm sao mà lạc đường được chứ?"
Bà chủ quán trọ đáp lời:
"Cứ qua mười hai giờ đêm là luôn có khách bị lạc. Cứ đi qua đi lại một hồi rồi biến mất tăm biến mất tích. Còn vì sao lại như vậy thì tôi cũng chịu. Thế nên nếu muốn lên phòng, quý khách bắt buộc phải để tôi dẫn đường."
Nghe bà ta nói thế, mọi người đều cảm thấy rợn tóc gáy, chẳng ai dám nán lại dưới lầu thêm nữa.
Đám người còn lại lục tục nối đuôi bà chủ quán trọ leo lên tầng.
Bên trong phòng Tống Mang, một cô bé giấy thò hẳn nửa cái đầu xuyên qua lớp cửa gỗ để dòm ngó ra ngoài.
Nó ngạc nhiên kêu lên một tiếng:
"Chủ nhân ơi, trên tay bà chủ quán trọ có xách theo một ngọn đèn. Lúc bà ta bước lên, đám người tụ tập trên cầu thang và ngoài hành lang lập tức la hét inh ỏi rồi lùi lại né tránh. Trông bọn họ có vẻ rất khiếp sợ ngọn đèn kia."
Tống Mang bắt đầu hồi tưởng lại. Cô sực nhớ ra mỗi lần bà chủ quán trọ dẫn khách lên lầu, bà ta quả thực đều xách theo một chiếc đèn.
Ngay cả ban nãy, lúc đưa cô lên phòng, trên tay bà ta cũng cầm một ngọn đèn dầu.
Cô lại tiếp tục nghe thấy tiếng bà chủ quán trọ cất giọng nhắc nhở:
"Các vị khách quý ơi, buổi tối mọi người xin đừng bước ra khỏi cửa nhé. Hãy đợi đến khi gà gáy báo trời sáng hẵng ra ngoài. Nếu không, lỡ như có đi lạc thì tôi không chịu trách nhiệm đâu."
Tống Mang nheo cặp mắt lại.
Xem ra khu vực nhà an toàn của phó bản này có giới hạn về thời gian. Chỉ cần bước qua mười hai giờ đêm, bản thân cái quán trọ sẽ mất đi tác dụng bảo vệ. Giờ đây, chỉ có những căn phòng bên trong nó mới thực sự an toàn!
Tống Mang gọi hai cô bé giấy quay lại, chơi đánh bài cùng chúng thêm một chốc rồi thu hết vào không gian lưu trữ để chuẩn bị chợp mắt.
Dù sao buổi tối mọi người đều bị cấm túc không được ra ngoài, mà ả Xà Nữ cũng chẳng thèm lộ diện. Đã không có cách nào cày tiếp nhiệm vụ, chi bằng cứ đánh một giấc lấy sức trước đã.
Tống Mang vừa ngả lưng thiu thiu ngủ chưa được bao lâu, bên tai cô đã liên tục dội đến những âm thanh ồn ào huyên náo.
Đầu tiên là tiếng nức nở quen thuộc của Lục Tư Tư, kéo theo sau đó là tiếng la hét thất thanh hoảng loạn của kẻ nào đó. Cô thậm chí còn nghe thấy cả tiếng bước chân nặng nề nện thình thịch làm sàn gỗ rung lên bần bật.
Tiếng bước chân ấy dừng hẳn ngay trước cửa phòng cô. Và rồi, bên ngoài lại truyền đến tiếng lạch cạch của thứ gì đó đang khều móc mười ổ khóa khổng lồ.
Cả cái đêm nay quả thật chẳng có lấy một phút giây nào yên ổn!
Tống Mang phiền muộn mở choàng mắt, lục lọi trong không gian lưu trữ lấy ra một đôi nút bịt tai rồi nhét chặt lại.
Thế giới xung quanh chớp mắt đã chìm vào yên tĩnh.
Mãi cho đến khi ánh sáng hắt qua khung cửa sổ, Tống Mang mới chịu tỉnh giấc. Cô vươn vai tháo đôi bịt tai ra.
Cô cứ đinh ninh rạng sáng sẽ là khoảng thời gian thanh bình nhất. Nào ngờ vừa hạ tay xuống, cô đã phải hứng trọn một tiếng hét chói tai vọng vào từ ngoài cửa.
"Á!!! Lục Tư Tư treo cổ tự tử trong phòng chết rồi!"
Ở đầu bên kia hành lang lại tiếp tục dội lên một tiếng hét đầy kinh hãi của ai đó.
"Từ… Từ Húc Dương cũng chết rồi! Cậu ta đã chết ngay trong căn phòng của chính mình!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)