Tống Mang vội vàng ngồi dậy khỏi giường.
Cô đã đoán trước tối qua chắc chắn sẽ có người chết, nhưng không ngờ lại chết liền lúc hai người, hơn nữa đều chết ngay trong chính căn phòng của họ!
Sau mười hai giờ đêm, quán trọ không còn an toàn nữa, căn phòng của mỗi vị khách mới là nhà an toàn thực sự.
[Quy tắc nhắc nhở 2: Con gái của bà chủ quán trọ rất thích khoe khoang vàng bạc châu báu, cô bé có thể sẽ muốn tặng cho bạn một ít, xin đừng bận tâm.]
Trải qua chuyện ác quỷ gõ cửa ngày hôm qua, Tống Mang phán đoán hậu quả của việc vi phạm quy tắc này là: Sẽ bị ác quỷ lang thang trên lầu ôm hận, đeo bám, ác quỷ chắc chắn sẽ phá cửa xông vào giết người.
Từ Húc Dương chết trong phòng, rất có khả năng cậu ta đã lấy chuỗi bồ đề bạch ngọc, phá vỡ quy tắc nhà an toàn, dẫn đến việc ác quỷ ngoài cửa xông vào phòng giết chết cậu ta.
Nhưng, tại sao Lục Tư Tư cũng chết?
Ai đã giết cô ta?
Lục Tư Tư là người đầu tiên trở về phòng, sau đó không ra ngoài nữa, Từ Húc Dương cũng chưa giao chuỗi bồ đề bạch ngọc cho cô ta, theo lý mà nói ác quỷ ngoài cửa sẽ không nhắm vào cô ta.
Hay là, suy đoán của cô đã sai?
Phòng ngủ cũng không phải là nhà an toàn thực sự?
Vẻ mặt Tống Mang hơi trầm xuống, cô nghe thấy bên ngoài vang lên giọng của bà chủ quán trọ nên lên tiếng: "Bà chủ, phiền bà mở khóa cửa giúp tôi, tôi muốn ra ngoài."
"Được, quý khách tôn kính của tôi."
Bà chủ nghe thấy tiếng động mới lên kiểm tra, lúc này đi tới mở cửa cho Tống Mang trước.
Tống Mang bước ra khỏi phòng, thấy trước cửa phòng bên cạnh có khá đông người tụ tập, cửa phòng cũng đang mở toang.
Bên cạnh phòng cô chính là phòng của Lục Tư Tư.
Tống Mang bước tới nhìn lướt qua, thấy thi thể của Lục Tư Tư vẫn đang treo lơ lửng trên xà nhà.
Nhưng kỳ lạ là, trên thi thể không mặc bất cứ bộ quần áo nào, làn da xám xịt tím tái còn hằn lên vô số vết thương.
Trong phòng không hề có dây thừng, Lục Tư Tư đã dùng chính chiếc quần jeans của mình buộc lên xà nhà để treo cổ.
"Được rồi được rồi, đừng nhìn nữa."
Bà chủ đuổi những người chơi khác đang đứng bên cửa đi, hướng xuống lầu gọi với theo: "Tiểu Nha, lên phụ dọn hàng."
"Con tới đây."
Tiểu Nha chạy lạch bạch lên lầu, cùng bà chủ bước vào phòng, đỡ thi thể của Lục Tư Tư xuống, sau đó hai mẹ con khiêng cái xác xuống bếp.
Mọi người tuy không đứng ở cửa phòng, nhưng cũng chưa đi xa, tận mắt chứng kiến cảnh hai mẹ con khiêng xác chết.
Vẻ mặt mọi người vô cùng kỳ quái.
"Sao trông họ vui thế, cứ như ăn Tết vậy, lẽ nào Lục Tư Tư do bọn họ giết?"
"Nhưng Lục Tư Tư đâu có vi phạm quy tắc, hai con quỷ dị này không thể giết cô ta chứ?"
"Bà chủ nói dọn hàng là có ý gì? Chẳng phải nên gọi là nhặt xác sao?"
Sau khi bà chủ và Tiểu Nha khiêng thi thể đi, những người khác lập tức nghe thấy từ dưới bếp vọng lên những tiếng chặt xương bình bịch, bà chủ cùng Tiểu Nha đang băm vằm cái xác.
Âm thanh này khiến tất cả mọi người đều cảm thấy lạnh gáy, không dám tiếp tục nán lại trước cửa phòng Lục Tư Tư nữa, vội vã tản đi.
Tống Mang bước hẳn vào trong quan sát, sau đó phát hiện ra những vệt máu lộn xộn vương vãi trên tấm ga giường nhăn nhúm.
Cô ngẫm nghĩ lại những vết thương trên thi thể.
Trên người Lục Tư Tư không chỉ có những vết bầm tím do bị đánh đập, phần thân dưới cũng dính máu, rõ ràng trước khi chết đã bị xâm hại.
Tối qua có kẻ đã lẻn vào phòng cô ta?
Nhưng bà chủ đã nhắc nhở, buổi tối không được rời khỏi phòng, đa số những người chơi tiếc mạng sống có lẽ sẽ không đi lung tung.
Trừ phi hung thủ không hề sợ hãi ác quỷ đang lảng vảng bên ngoài, hoặc là, hắn đã dùng cách khác để chui vào phòng Lục Tư Tư.
Tống Mang đi vòng quanh phòng kiểm tra.
Đồ đạc trong căn phòng này rất ít, hơn nữa thoạt nhìn đã biết từ lâu không có ai ở, trên sàn nhà và đồ nội thất đều bám đầy bụi bặm, cả căn phòng chỉ có chiếc giường là sạch sẽ.
Đột nhiên.
Tống Mang phát hiện trên mặt sàn có một chỗ rất sạch, không dính chút bụi nào, tạo thành sự tương phản rõ rệt với nền nhà bẩn thỉu.
Khu vực này nằm ngay sát bên cạnh tủ quần áo.
"Khu vực không bám bụi này hoàn toàn khớp với diện tích mặt đáy của chiếc tủ, điều này chứng tỏ tủ quần áo đã bị ai đó di chuyển."
Tống Mang lại nhìn quanh khu vực lân cận, nơi đó vẫn còn lưu lại vài dấu chân lộn xộn, kích cỡ dấu chân còn to hơn cả giày của cô, rõ ràng không phải là dấu chân của Lục Tư Tư.
Tống Mang đẩy chiếc tủ quần áo ra.
Bên trong tủ không chứa vật gì, chỉ là một món đồ trang trí nên rất nhẹ, cô dễ dàng dịch chuyển được nó.
Sau khi đẩy tủ ra, Tống Mang phát hiện trên vách tường gỗ phía sau lưng tủ có một cái lỗ lớn cao ngang nửa người.
Bề mặt của cái lỗ này rất thô ráp, không hề bằng phẳng chút nào, rõ ràng là bị ai đó dùng dao đục khoét ra, chứ không phải vốn dĩ đã tồn tại ở đó.
Phía bên kia của cái lỗ lớn, chính là căn phòng nằm sát vách với phòng Lục Tư Tư.
Tống Mang không biết chủ nhân căn phòng đó là ai.
Rèm cửa của căn phòng nọ vẫn đóng kín mít, khiến ánh sáng bên trong vô cùng tối tăm, thoạt nhìn giống như không có người ở.
Tống Mang xoay người rời đi, định đi hỏi bà chủ xem đó là phòng của ai, kết quả cô vừa mới quay lưng,
Bên cạnh cái lỗ lớn trên tường đột nhiên thò ra một cái đầu người, ánh mắt âm lãnh chằm chằm nhìn cô.
Bà chủ cất giọng.
Bà chủ vớt một cái chân từ trong chảo dầu ra, đưa cho Tiểu Nha, cô bé ăn đến mức mỡ chảy bóng nhẫy quanh miệng, hai mắt sáng rực: "Thơm quá thơm quá! Muốn ăn hết luôn!"
"Thế thì không được, phần đó phải chừa lại cho Xà Nữ…"
Nói đến đây, bà chủ phát hiện ra Tống Mang đang đứng ở cửa, ánh mắt sắc lẹm lập tức phóng tới.
"Cô có việc gì?"
Tống Mang mỉm cười lên tiếng: "Tôi chỉ muốn hỏi một chút, phòng bên trái của Lục Tư Tư là ai ở vậy?"
"Cái gã chuyên gây rắc rối đó!"
Bà chủ tỏ vẻ mất kiên nhẫn đáp.
Thấy Tống Mang vẫn chưa chịu đi, bà ta nói tiếp: "Quý khách, công thức nấu ăn bí truyền của quán trọ không thể tiết lộ, xin cô hãy rời đi, nếu không chúng tôi không thể làm việc đàng hoàng được."
Tống Mang: "…"
Cái kiểu đem thi thể chặt ra rồi vứt thẳng vào chảo dầu chiên lên ăn của mấy người thì có hàm lượng kỹ thuật quái gì chứ?
Tống Mang thầm mỉa mai trong lòng rồi cất bước, trở về căn phòng trên lầu, sau đó lấy hai bé gái hình nhân giấy từ trong không gian lưu trữ ra.
Tống Mang dặn dò chúng: "Ở tận cùng hành lang tầng hai có một căn phòng khóa trái không ai ở, các em vào trong đó xem thử giúp chị có thứ gì không."
Vừa nãy lúc đi xuống tìm bà chủ, cô còn dạo quanh tầng hai một vòng, sau đó phát hiện ra căn phòng này.
Đợi hai bé gái giấy rời đi, Tống Mang dự định sang phòng Từ Húc Dương xem thử rốt cuộc cậu ta chết thế nào.
Những người chơi còn lại về cơ bản đều đang tụ tập ở phòng của Từ Húc Dương, suy cho cùng tối qua cậu ta đã lấy được món đồ bị nghi ngờ là vật phẩm qua ải.
Nhưng Tống Mang vừa tới trước cửa phòng Từ Húc Dương, đã nghe thấy bên trong có người kêu lên: "Không tìm thấy, lục tung cả phòng rồi mà vẫn không thấy chuỗi bồ đề bạch ngọc đâu cả!"
"Từ Húc Dương chết rồi, đồ đạc cũng biến mất, tối nay Xà Nữ tới thì phải làm sao!"
"Có khi nào đồ không ở trong phòng Từ Húc Dương không, sau khi có thứ gì đó giết cậu ta, đã thuận tay cuỗm luôn chuỗi bồ đề rồi?"
"Nhưng mà, chúng ta hoàn toàn không biết thứ gì đã giết Từ Húc Dương! Làm sao đi tìm lại được!"
Tống Mang bước vào trong, cất giọng: "Tôi biết đồ ở đâu."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



